Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1952: DAN DƯỢC

Cho tới nay, đều là Ma Hoàn giống tỷ tỷ làm bạn và chăm sóc hắn, hôm nay là lần đầu tiên Thiên Thiên nhìn thấy Ma Hoàn như thế này.

Cuối cùng, Thiên Thiên ngồi xuống, duỗi cánh tay hư gác trên người Ma Hoàn, giống như đang ôm Ma Hoàn.

Hai đứa nhỏ, ngồi song song trên bậc thang, mặc cho gió đêm ngày đông thổi qua người.

...

- Hí hí... Hí hí...

Trong hầm rượu, A Minh nghiêng người dựa vào quan tài, trong tay bưng một ly rượu đỏ, chập chờn nhẹ nhàng.

Bên cạnh là một cái lồng, trong lồng tre cũng có một chiếc quan tài, Cahill cũng nằm trong quan tài, trong tay giơ một ly rượu đỏ.

Tiết Tam ngửi nhẹ một nhúm bột phấn, sau đó, hắn nở nụ cười, nói:

- Đoán xem ta ngửi thấy cái gì?

A Minh nói:

- Ngửi xem chủ thượng có bệnh phù chân hay không?

- Hành vi quý tộc ngày thường đâu?

Tiết Tam tức giận liếc A Minh.

- Chẳng phải ngươi sắp đi cánh đồng tuyết sao, hiện tại còn không đi?

- Thủ hạ đã lên đường, ta muộn một hai ngày cũng có thể đi Tuyết Hải Quan đuổi theo bọn họ, không trì hoãn công việc.

Một nhúm bột phấn kia đến từ viên đan dược bị giẫm nát.

- Há, tốt.

A Minh tiếp tục nhìn rượu đỏ trong tay.

- Thế giới này, thật sự thú vị, có nhiều thứ thường thường sẽ làm người ta khó tin, làm người ta ý thức được, đây không phải là một thế giới bình thường.

- Nhìn chính ngươi xem, lại nhìn ta đi, ta rất hiếu kì, ngươi hiện tại mới lĩnh ngộ ra việc này.

A Minh nói.

- Đan dược này làm ta nhớ tới một phương thuốc trước kia.

Tiết Tam định vị, một là thợ thủ công, hai chính là nhà bào chế thuốc, đây là năng lực thiên phú của hắn.

- Ngươi nói phương thuốc thần thú tạp giao sao?

- Đó là chuyện quá khứ, nhưng mà, viên thuốc này có tác dụng.

- Nếu nó vô dụng, Ma Hoàn sẽ không đi cướp, thật ra, chủ thượng có hài tử hay không, ta không thèm lưu ý.

A Minh nói.

Tiết Tam gật gù, nói:

- Trừ phi là hài tử do Tứ Nương sinh ra.

A Minh do dự một chút, khẽ gật đầu.

Giữa các Ma Vương là có ràng buộc, loại ràng buộc này đến từ chính cấp độ sinh mệnh tán thành lẫn nhau.

Bọn họ có thể ngứa mắt lẫn nhau, thậm chí cũng có thể trở mặt thành thù, nhưng loại tâm tình này chỉ xuất hiện trên người đồng loại được bọn họ tán thành, bằng không, chỉ miệt thị đơn thuần, ngươi sẽ tức giận với giun dế hay sao?

- Nhưng mà, ta cũng hiểu Ma Hoàn, ha ha ha.

A Minh mỉm cười nói.

Lúc này, Cahill bị nhốt ở trong lồng mở miệng nói:

- Tiết Tam đại nhân tôn kính, có thể để cho ta nhìn bột phấn thần kỳ kia một chút hay không?

- Ngươi cũng hiểu thứ này?

Tiết Tam hỏi.

Cahill cười nói.

- Ngài biết đấy, thân là quý tộc, dù thế nào cũng phải có hứng thú với thứ khác, bằng không, có khác gì tiện dân ngơ ngơ ngác ngác chứ?

Tiết Tam dùng chủy thủ cắt một chút, đưa đến trước lồng.

Cahill tiến lên, ngửi một cái, lại lè lưỡi nếm thử, nói:

- Này...

- Làm sao?

- Trong bột phấn này, hẳn là tồn tại thành phần một loại thực vật, ta từng gặp qua trong bút ký của nhà bào chế thuốc cổ xưa.

- Ồ?

Tiết Tam hứng thú.

- Tương truyền, trước đây cực kỳ lâu, phương tây có một Thuần Long Nhân vĩ đại...

Tiết Tam nghiêng đầu, nhắc nhở:

- Nói điểm chính.

Tam gia không có hứng thú nghe người khác phổ cập lịch sử khoa học phương tây.

- Há, vâng, đại nhân.

- Long của vị Thuần Long Nhân kia già rồi, phải sinh ra long mới, bằng không, địa vị Thuần Long Nhân sẽ khó giữ được, Thuần Long Nhân mất đi long của mình, có khác gì cá ướp muối trong nhà ngư dân cạnh biển?

- Sau đó thì sao?

- Sau đó chính là, dòng dõi của long quá khó khăn, cuối cùng, hắn nhờ vả một vị dược học giả vĩ đại nhất trên đời lúc đó, từ chỗ của đối phương, hắn có thứ mình muốn, cuối cùng, long thành công sinh ra dòng dõi.

- Trong bút ký của nhà bào chế thuốc kia có ghi chép qua, hắn dùng một gốc thảo dược thần kỳ, hậu thế gọi là... Tầm Long thảo.

Tiết Tam gật gù, nói với A Minh:

- Ngươi còn nhớ quy trình chúng ta nhìn thấy trong Ngự Thú giám Yến Quốc hay không?

Tuy rằng không cẩn thận thả Tỳ Hưu trong hoàng cung Yến Kinh ra ngoài, nhưng Tiết Tam vẫn quấn quít lấy A Minh dùng lệnh bài chủ thượng đi tham quan Ngự Thú giám một chuyến, hơn nữa, bởi vì thân phận Trịnh Phàm cao quý và cũng là một trong những người nắm giữ Tỳ Hưu, hơn nữa người quản sự Ngự Thú giám hiện tại có một đoạn giao tình với Trịnh Phàm, lúc trước Trịnh Phàm mang theo công chúa về Tấn địa, đụng phải bọn họ, mang theo trai gái của bọn họ cùng trở về.

Cho nên, phần lớn bí mật trong Ngự Thú giám cũng không phòng bị Tiết Tam.

A Minh nhìn Tiết Tam, nói:

- Ngươi cũng có thể nói thẳng trọng điểm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!