Tiết Tam cảm thấy, mình có thể thử một chút. Rốt cuộc, hắn không quan tâm chủ thượng có con hay không, ở trong mắt hắn, đương nhiên lên cấp là quan trọng nhất. ͏ ͏ ͏
- Được thôi, ngươi đi đi. ͏ ͏ ͏
A Minh cũng chỉnh sửa quần áo. ͏ ͏ ͏
- Ngươi nghỉ ngơi thật tốt, đại ân không lời nào cám ơn hết được, lần sau ta tự mình trộm rượu giúp ngươi. ͏ ͏ ͏
- Đến, A Minh đại nhân, ta tự mình đưa lão gia tiến vào quan tài. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tiết Tam cực kỳ hưng phấn đi vào tiểu viện, nhưng hắn lại vồ hụt, bởi là chủ thượng không có ở nơi này. ͏ ͏ ͏
Mà Trịnh Phàm, lúc này đi vào tiểu viện của Thiên Thiên. ͏ ͏ ͏
Mỗi người, đều có một mặt ích kỷ của mình, Trịnh Phàm chưa bao giờ che giấu ích kỷ của bản thân, ở giữa công lý và quan hệ tư nhân, hắn từ trước đến nay đều là giúp thân không giúp lý. ͏ ͏ ͏
Mấy năm qua, nhi tử chưa từng gọi phụ thân, cái gọi là quan hệ phụ tử cũng không bền chặt như bọn họ. ͏ ͏ ͏
Nhưng không thể phủ nhận chính là, trong tất cả Ma Vương, cứu mạng mình nhiều nhất chính là đứa con trai này. ͏ ͏ ͏
Không có sự tồn tại của hắn, chỉ sợ mình đã sớm chết bởi tên bay trên chiến trường. ͏ ͏ ͏
Trước đây không khi đang ở trên mặt sông Vọng Giang, không có Ma Hoàn bạo phát, hắn sẽ không sống nổi. ͏ ͏ ͏
Buồn cười là, biết rõ nhi tử rất muốn nổ chết cha đẻ của mình, ͏ ͏ ͏
Nhưng vấn đề là, hắn lại liên tục cứu mạng cha đẻ, ha ha. ͏ ͏ ͏
Không nhìn ân cứu mạng của nhi tử, Trịnh Phàm không cách nào thờ ơ không quan tâm tới lời “từ chối” của nhi tử. ͏ ͏ ͏
Thật ra, thủ đoạn nhỏ của Ma Hoàn trước đây, hắn không phải không biết, nhưng hắn cho rằng là tính khí của hài tử, lần này gây sự, đứng ở góc độ của Trịnh Phàm, là khác người, cũng mang ý nghĩa tính chất sự việc thay đổi, không cách nào giống như trước kia, làm người cha không chịu trách nhiệm. ͏ ͏ ͏
Đẩy cửa phòng, ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên đã nằm trên giường ngủ. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm bước nhẹ đến gần, Thiên Thiên ngủ rất ngoan, bên cạnh gối còn có hòn đá màu đỏ. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt của Trịnh Phàm di chuyển, đưa tay, nhẹ nhàng xốc lên màn giường trước người, ͏ ͏ ͏
Ở trong góc có một đứa trẻ đang ngồi. ͏ ͏ ͏
Hắn quay lưng vào trong góc giường. ͏ ͏ ͏
Thấy cảnh này, Trịnh Phàm không nhịn được nở nụ cười. ͏ ͏ ͏
Ngồi xuống bên giường, đưa tay, hắn sờ lưng Ma Hoàn. ͏ ͏ ͏
Ma Hoàn không quay đầu lại. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm vươn ngón tay, nhẹ nhàng đâm đâm đầu của Ma Hoàn, không dám mức độ lớn, sợ trực tiếp đâm vào. ͏ ͏ ͏
- Được rồi, ta sai rồi, ta xin lỗi ngươi. ͏ ͏ ͏
Ma Hoàn không hề quan tâm. ͏ ͏ ͏
- Là ta không được, ta quên cảm nhận của ngươi, thật ra, không chỉ đời này, ngươi cứu ta thật nhiều lần, trong một quãng thời gian rất dài của đời trước, ta cũng dựa vào ngươi nuôi. ͏ ͏ ͏
- Phòng làm việc đời trước, “người lùn Tiết Tam” “người đốn củi Phiền Lực” chính là tác phẩm rác rưởi, còn lại, cũng chỉ miễn cưỡng sống qua ngày, nhân khí cao nhất, chân chính chống đỡ hoạt động của phòng làm việc là “Ma Hoàn”. ͏ ͏ ͏
- Rất buồn cười, a, ta nói chính là ta. Hai đời làm cha, nhi tử hô hại phụ thân, ta đây, là hai đời hại phụ thân. ͏ ͏ ͏
- Có khả năng là ta quá tham lam, ta nghĩ lại, ta kiểm điểm, trên những việc khác, tất cả đều không đáng kể, nhưng lúc dính đến ngươi, ta nên suy nghĩ thật kỹ. ͏ ͏ ͏
- Thật ra, cuộc sống hiện tại cũng không tệ. ͏ ͏ ͏
- Ở nhà lớn, bên người cũng có rất nhiều binh mã bảo vệ. ͏ ͏ ͏
- Hiện tại, cũng xem như có cuộc sống của đại nhân vật. ͏ ͏ ͏
- Con nuôi có, con ruột đã sớm có, còn có gì mà không hài lòng? ͏ ͏ ͏
- Cho dù không hài lòng, cũng có thể không hài lòng những việc khác, cũng không nên cả ngày chỉ nhìn chằm chằm vào cái bụng nữ nhân có mang thai hay không. ͏ ͏ ͏
- Trên đời này còn có rất nhiều việc. ͏ ͏ ͏
- Lần sau, Ngu Hóa Bình lại trêu chọc hài tử của ta không được, hắn muốn so hài tử, ta sẽ mang ngươi chơi với con trai của hắn, xem xem là nhi tử của ai tốt hơn. ͏ ͏ ͏
- Chuyện này, ta sẽ không xoắn xuýt, cũng không nghĩ nhiều, chờ người mù trở về, ta sẽ nói với người mù, bảo hắn không nên quan tâm những việc như vậy nữa. ͏ ͏ ͏
- Một Thiên Thiên, đủ rồi. ͏ ͏ ͏
- Hai chúng ta sẽ sống như kiếp trước, được không? ͏ ͏ ͏
Ma Hoàn vẫn bất động. ͏ ͏ ͏
- Việc này cứ quyết định như vậy đi, hai chúng ta mới thật sự là người nhà, cho dù ngươi vẫn hận ta, ta cũng biết ngươi hận ta, đây là tật xấu cả đời này ta không thể thay đổi, lúc gặp việc, phản ứng đầu tiên chính là gọi nhi tử. ͏ ͏ ͏
- Ha ha... ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đưa tay, hắn xoa mặt của mình một lúc, sau đó đứng dậy, nhìn Ma Hoàn vẫn ngồi quay lưng vào trong góc, bỗng nhiên viền mắt hơi ướt át. ͏ ͏ ͏
Hắn không để nước mắt rơi, Trịnh Hầu gia ra khỏi phòng ngủ của Thiên Thiên, nhẹ nhàng đóng cửa lại. ͏ ͏ ͏
Đứng ở trong sân, ngẩng đầu lên, trăng sáng sao thưa, Trịnh Hầu gia duỗi người, giống như trở lại buổi tối đầu tiên ở Hổ Đầu thành. ͏ ͏ ͏
Chính mình, còn có cái gì mà không biết đủ? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏