Lấy thủ đoạn của Tứ Nương và uy vọng tại hậu viện, nếu mình tiếp tục không thức thời đóng cửa tự bế, nàng nhất định phải chuẩn bị thanh đăng cổ phật nửa đời sau. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất hiển nhiên, công chúa không có ý tưởng kia. ͏ ͏ ͏
Muốn lễ Phật, Sở địa không được sao, nhất định phải đến Tấn địa, chẳng lẽ Tấn địa càng dễ dàng thành Phật? ͏ ͏ ͏
- Phu quân. ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm ngồi lên ghế bên cạnh. ͏ ͏ ͏
- Phụ thân. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên hành lễ với Trịnh Phàm, sau đó cũng ngồi xuống. ͏ ͏ ͏
- Đến, ăn bát này là được rồi. ͏ ͏ ͏
Công chúa thấy Thiên Thiên cũng tách bánh bao không nhân cười nói. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Tách cho phụ thân. ͏ ͏ ͏
- Đừng tách, hai người các ngươi ăn bánh bao không nhân, ta ăn mì, Xuân Lai, một lúc nữa mang mì cho ta. ͏ ͏ ͏
- Vâng, Hầu gia. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia thích ăn bánh bao nhân thịt, hắn không quen ăn bánh bao không nhân. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia khịt khịt mũi, công chúa thấy thế vội hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thân thể cảm lạnh rồi? ͏ ͏ ͏
- Có chút. ͏ ͏ ͏
- Nên dưỡng tốt thân thể mới ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Thời đại này, cảm mạo không phải là chuyện nhỏ. ͏ ͏ ͏
- Không thể chậm trễ. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nói. ͏ ͏ ͏
- Chờ một lúc ta pha chút thuốc cho phu quân. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cười gật gù. ͏ ͏ ͏
Không ăn bánh bao không nhân, Thiên Thiên ăn rất vui vẻ, hài tử đang tuổi lớn nên ăn cái gì cũng ngon. ͏ ͏ ͏
Công chúa ăn rất văn khí, Trịnh Hầu gia đợi được mì của mình đưa tới, uống hai ngụm bỏ thêm ớt canh, hắn cảm thấy mũi thông khí, ăn cũng ngon hơn. ͏ ͏ ͏
Dùng qua bữa sáng, Thiên Thiên nói với Trịnh Phàm: ͏ ͏ ͏
- Phụ thân, Hổ Tử ca nói ngày hôm nay mang hài nhi đi chạy thao. ͏ ͏ ͏
- Chạy thao? ͏ ͏ ͏
- Chính là chạy quanh phủ. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên cẩn thận hỏi: ͏ ͏ ͏
- Chẳng phải phụ thân nói muốn dẫn hài nhi xuất chinh sao? ͏ ͏ ͏
- Được, ngươi hiện tại có thể đi tìm hắn, nhưng vừa mới ăn xong, đến chờ một lúc mới có thể chạy. ͏ ͏ ͏
- Vâng, phụ thân, Bắc tiên sinh đã dạy hài nhi, hơn nữa Hổ Tử ca còn có thể mang hài nhi đi đả tọa. ͏ ͏ ͏
Lưu Đại Hổ có thể bộc lộ tài năng trong học xá, dựa vào là Kiếm Thánh dạy dỗ và đánh căn cơ từ trước. ͏ ͏ ͏
- Đi thôi. ͏ ͏ ͏
- Hài nhi xin cáo lui. ͏ ͏ ͏
Hà Xuân Lai cũng thu thập xong bát đũa rời đi. ͏ ͏ ͏
Trong phòng, chỉ còn lại Trịnh Phàm và công chúa. ͏ ͏ ͏
Trong phòng Thiên Thiên không lưu dụng nô bộc, mỗi ngày sẽ có người đến thu dọn đồ đạc, nhưng sẽ không lưu nô tỳ trong tiểu viện của nhi tử. ͏ ͏ ͏
Công chúa đi lấy một chậu nước nóng, nhún khăn lông, đầu tiên lau miệng cho Trịnh Phàm, lại lau tay. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nhìn nàng, nói: ͏ ͏ ͏
- Có một số việc, đừng để trong lòng. ͏ ͏ ͏
- Thiếp thân sẽ không. ͏ ͏ ͏
- Thật? ͏ ͏ ͏
- Thật. ͏ ͏ ͏
- Thật? ͏ ͏ ͏
- Thật. ͏ ͏ ͏
- Đúng là thật? ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm cười hỏi. ͏ ͏ ͏
Công chúa đột nhiên ném khăn mặt xuống đất, thân thể trực tiếp nhào tới người Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đang ngồi băng ghế thấp, có lẽ do hơi sốt nên không kịp chuẩn bị, cũng không ai vừa ăn xong điểm tâm còn dùng khí huyết hộ thể. ͏ ͏ ͏
Lần này được rồi, hai người đồng thời ngã xuống đất, may mắn Trịnh Hầu gia có kinh nghiệm chém giết trên chiến trường phong phú, khi ngã xuống cũng vặn cổ hướng lên trên, cũng không để sau gáy tiếp xúc thân mật với gạch xanh. ͏ ͏ ͏
Công chúa không ngừng đánh vào ngực Trịnh Hầu gia, mắng: ͏ ͏ ͏
- Họ Trịnh, ngươi là tên khốn, ngươi không phải người, ngươi là kẻ phụ tâm, lão nương chỉ muốn đứa bé, lão nương chỉ hi vọng một đứa bé, lão nương lại không sinh con cho người khác, là sinh con cho ngươi, hài tử họ Trịnh, ngươi dựa vào cái gì không cho lão nương! ͏ ͏ ͏
- Tốt, lúc trước đại hôn, gạt ta, mò ta, nói tốt hống ta, mang lão nương theo ngươi về Tấn địa. ͏ ͏ ͏
- Hiện tại lão nương bị ngươi ngủ, ngươi chơi đùa, ngươi dùng qua, cho nên không xem là chuyện to tát đúng không? ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia duỗi tay nắm tay công chúa, nói: ͏ ͏ ͏
- Viên thuốc đó có vấn đề, đúng là có tác dụng trợ giúp mang thai, nhưng đánh đổi là, thân thể ngươi sẽ bị ép khô. ͏ ͏ ͏
Im lặng... ͏ ͏ ͏
Công chúa đứng dậy, Trịnh Hầu gia cũng ngồi dậy. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia ngồi trên đất, công chúa ngồi trên đùi Trịnh Hầu gia. ͏ ͏ ͏
- Thật? ͏ ͏ ͏
Công chúa lẩm bẩm. ͏ ͏ ͏
- Cần biên lý do lừa gạt ngươi hay sao? ͏ ͏ ͏
- Hẳn là thật. ͏ ͏ ͏
Công chúa nói. ͏ ͏ ͏
Bởi vì chuyện này, ca của nàng làm được. ͏ ͏ ͏
Trước không nghĩ tới, bởi vì không nghĩ về hướng này, hiện tại suy luận ngược từ kết quả, đây là việc ca nàng có thể làm được. ͏ ͏ ͏
Công chúa không tiếp tục khóc, cũng không nháo sau khi biết chân tướng, chỉ im lặng ngồi đó. ͏ ͏ ͏
- Chân ta đã tê rần. ͏ ͏ ͏
Công chúa giật giật, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Không dễ chịu? ͏ ͏ ͏
- Khả năng đi Sở Quốc xóc nảy, gầy đi. ͏ ͏ ͏
Công chúa lườm Trịnh Phàm, đứng dậy, đưa tay đỡ Trịnh Hầu gia lên. ͏ ͏ ͏
Công chúa nhỏ giọng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, đan dược kia vẫn có thể sinh con đúng không? ͏ ͏ ͏