Lần này, hắn là thân vệ của Trịnh Hầu gia, mà nhiệm vụ chủ yếu của hắn chính là bảo vệ Thiên Thiên an toàn. ͏ ͏ ͏
- Hò dô... Hò dô... Hò dô... ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên cũng đi lên tường thành, khom người, thở ra hai hơi. ͏ ͏ ͏
Thật ra, trên người hắn không chỉ quần áo dày, bên trong còn có kim ti nhuyễn vị giáp do Tứ Nương dệt cho hắn, mặt khác, khối đá màu đỏ của Ma Hoàn cũng bị bỏ vào trong túi, treo lên trên cổ của hắn. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia tốt với nhi tử này không có biên giới, thủ đoạn hộ thân ngày bình thường cũng cam lòng đưa cho đứa con này. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên nhìn ba người lớn đứng bên kia, không có đi tới gần, mà tự dựa vào lỗ châu mai, nỗ lực nhảy nhót mấy lần, không nhảy lên nổi. ͏ ͏ ͏
Lưu Đại Hổ nở nụ cười, bgồi chồm hổm xuống, nói: ͏ ͏ ͏
- Điện hạ, tới. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên do dự một chút. ͏ ͏ ͏
- A đệ, lên vai ca. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên lên lưng Lưu Đại Hổ, Lưu Đại Hổ cõng Thiên Thiên đứng dậy, Thiên Thiên cũng nhìn thấy phương bắc bao la tại Tuyết Hải quan. ͏ ͏ ͏
- Oa... ͏ ͏ ͏
Hài tử cảm thán. ͏ ͏ ͏
Đó là cảnh sắc tuyết trắng mênh mông, vô cùng bao la, người lần đầu nhìn thấy sẽ rung động. ͏ ͏ ͏
Trong tầm mắt, thỉnh thoảng có dũng sĩ dã nhân kết bè kết lũ được Bình Tây Hầu phủ mộ binh tụ tập dưới thành ͏ ͏ ͏
Lưu Đại Hổ hai tay ôm chân Thiên Thiên, nói: ͏ ͏ ͏
- Năm đó đám dã nhân này, đánh vào từ nơi đây, nghe bà nói, còn giết thật nhiều người. ͏ ͏ ͏
Lập tức, Lưu Đại Hổ lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng vẫn bị Hầu gia đánh chạy trở về. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
- Lại trở về. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cảm khái nói. ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly và Kiếm Thánh đều không lên tiếng, hai người bọn họ từng cho rằng mình không về Tuyết Hải quan... Hơn nữa còn có không ít hồi ức tại nơi đây. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh trước Tuyết Hải Quan một người phá ngàn kỵ, là giang hồ kiếm khách lập mệnh. ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly dẫn đại quân dã nhân đánh vào Tuyết Hải quan, suýt nữa đã hoàn thành dã vọng phục hưng Thánh tộc suốt tám trăm năm qua. ͏ ͏ ͏
Nhưng vấn đề là, hồi ức của hai người bọn họ xung đột với nhau. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia đưa tay vỗ tuyết đọng trên lỗ châu mai, nói: ͏ ͏ ͏
- Trời lạnh đất đông, xuất chinh cánh đồng tuyết, thật không phải thời điểm tốt. ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly cúi người đáp: ͏ ͏ ͏
- Chủ thượng nói đúng lắm. ͏ ͏ ͏
- Cũng may, lần này điều động chính là binh mã dã nhân, thứ nhất, Hầu phủ có thể làm cho con chó hoang bị nuôi béo sụt ký, thứ hai, có thể giảm thiểu hao tổn của bản thân. ͏ ͏ ͏
Nhưng cho dù là binh mã dã nhân, ngày đông viễn chinh cực bắc chi địa, cũng là chuyện cực kỳ gian khổ. ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm cười cợt, nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên ta hiện tại đã hiểu tại sao Thủy hoàng đế làm ra chuyện đi tìm thuốc trường sinh bất tử lại bị hậu nhân xem là chuyện hoang đường. ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly không hiểu, chỉ xem Trịnh Phàm nói là một vị hoàng đế sống cách đây thật lâu, hắn là dã nhân, hắn không hiểu toàn diện về Đại Hạ là chuyện hợp tình hợp lý. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh khẽ cau mày, Thủy hoàng đế là vị hoàng đế nào? ͏ ͏ ͏
Có chút người, có chuyện muốn làm, nhất định có không ít người bên cạnh không hiểu được, giống như mình xuất chinh lần này, cho dù Kiếm Thánh biết nội tình vẫn cảm thấy Trịnh Phàm bị bệnh đa nghi quá nặng, thần thần thao thao giống như Luyện Khí sĩ. ͏ ͏ ͏
Cẩu Mạc Ly lại khác, chỉ cần chủ thượng ngươi cao hứng là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Ngài muốn làm gì ta sẽ làm giúp ngài, ai kêu ngài là chủ thượng. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia chống hai tay lên tường. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với tuyết trắng mênh mông trước mặt. ͏ ͏ ͏
Nhắm hai mắt, không lên tiếng, cũng không cảm khái. ͏ ͏ ͏
Hai ngày sau, cửa bắc Tuyết Hải quan mở ra, ͏ ͏ ͏
Ba ngàn kỵ sĩ do Lương Trình tự mình suất lĩnh bảo hộ Hầu gia, mở ra Tuyết Hải quan. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia thân mang huyền giáp cưỡi lên Tỳ Hưu, trước người là Thiên Thiên đang ngồi. ͏ ͏ ͏
Dã nhân tôi tớ chung quanh nhìn thấy Tỳ Hưu và bóng người ngồi trên đó, tất cả đều quỳ xuống, quỳ bái Đại Yến Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏
Dưới tình cảnh như thế, Thiên Thiên kích động đến mức gương mặt đỏ chót. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cúi đầu nhìn con nuôi của mình, lập tức cất tiếng cười to, rút ra Ô Nhai, hạ lệnh: ͏ ͏ ͏
- Tiến quân! ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Quân đội xuất chinh, duỳ trì tốc độ đều đều, binh sĩ tiền quân chính là dã nhân, rong ruổi trên cánh đồng tuyết không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Phụ trách an nguy lều lớn tại trung quân của Trịnh Phàm chính là người mình. ͏ ͏ ͏
Thật ra phương thức bố trí như vậy là tự giảm sức chiến đấu của mình, nhìn như vững chắc, nhưng loại vững chắc này là đối nội, lúc tự mình chống cự bên ngoài xung kích, nó sẽ rất yếu đuối. ͏ ͏ ͏
Nói đơn giản, chính là năng lực đánh trận đánh ác liệt đáng lo. ͏ ͏ ͏
Nhưng lần này bản thân không phải chạy đi đánh trận ác liệt, chí ít hiện nay, trên cánh đồng tuyết đã không xuất hiện một dã nhân bộ tộc liên minh sau đó không chút do dự phát động thanh niên trong tộc khai chiến với Trịnh Hầu gia bên này. ͏ ͏ ͏