Tứ nương đặt bát cháo xuống, nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, đứng dậy ăn cháo đi, sắp nguội rồi. ͏ ͏ ͏
- Đa tạ tỷ tỷ. ͏ ͏ ͏
Một bữa sáng rất hoà thuận vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Sau khi ăn xong, Tứ nương nói muốn kiểm tra chữ của Thiên Thiên một chút, đi theo đến Tuyết Nguyên, rồi lại tới Trấn Nam Quan chắc chắn đã làm chậm trễ việc học bài. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên nhanh chóng bắt đầu trải giấy chuẩn bị viết chữ. ͏ ͏ ͏
Công chúa cũng đứng dậy, nói rằng hơi mệt, muốn đi nghỉ ngơi một lát, sau đó liền trở về trắc viện của mình. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia vươn người, nhìn Tứ nương, Tứ nương khoát tay với hắn. ͏ ͏ ͏
- Ta đi thăm Tam nhi một lát. ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cũng rời đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà trước khi đi thăm Tam nhi, hắn muốn sang xem nhà Kiếm Thánh ở bên cạnh một chút. ͏ ͏ ͏
Tứ nương vẫn ở chỗ cũ xem Thiên Thiên luyện chữ ở bên kia, ͏ ͏ ͏
Khoảng nửa tiếng sau, Thiên Thiên đã viết chữ xong. ͏ ͏ ͏
Tứ nương đi tới xem, đồng thời nói: ͏ ͏ ͏
- Đi hoạt động cơ thể một chút đi. ͏ ͏ ͏
- Vâng, thưa mẫu thân. ͏ ͏ ͏
Thiên Thiên nghe lời ra ngoài chạy bộ, đây là thói quen tập được khi còn ở trong doanh trại, Lưu Đại Hổ đều chạy bộ mỗi sáng, Thiên Thiên cũng chạy theo. ͏ ͏ ͏
Tứ nương đứng trước bàn học, nhìn dòng chữ mà Thiên Thiên đã viết. ͏ ͏ ͏
Rất quy luật, rất ngay ngắn, tuy còn lâu nữa mới được xem là chữ đẹp, nhưng so với độ tuổi này, viết được như thế đã là rất tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Xem mãi, xem mãi, bỗng ánh mắt Tứ nương rơi vào trên hòn đá đỏ đang đè tờ giấy. ͏ ͏ ͏
Chợt mỉm cười, nàng kéo một chiếc ghế qua, ngồi xuống rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Đều nghe hết rồi chứ? ͏ ͏ ͏
Có hai tên yêu quái vốn ở trong phòng, đi theo bảo vệ Thiên Thiên, vì vậy, cũng rất dễ biết Tứ nương đang nói câu này với ai. ͏ ͏ ͏
Hòn đá màu đỏ vẫn nằm im. ͏ ͏ ͏
- Ta tin lời nàng nói, nàng ta cũng rất thông minh, mà người thông minh ắt sẽ nhìn rõ được tình hình. ͏ ͏ ͏
Tứ nương vừa ngắm móng tay của mình, rồi lại nói tiếp. ͏ ͏ ͏
- Những lời nàng ta nói cũng là thật, cúi đầu cũng là thật, mà ta cũng đã chấp nhận rồi. ͏ ͏ ͏
- Nói chung cũng là việc trong nhà, nếu mọi người chung sống hoà thuận, cũng sẽ không có nhiều chuyện rắc rối như vậy, cuộc sống mới có thể bình yên, ta tin rằng, đây cũng là điều ngươi muốn thấy. ͏ ͏ ͏
- Ngươi không tới nỗi nghĩ rằng ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để trừ bỏ đứa bé trong bụng nàng chứ? ͏ ͏ ͏
- Việc này quá thấp kém, không có ý nghĩa gì cả. ͏ ͏ ͏
- Ta thấy mặt mũi Người mù bầm dập, là bị ngươi đánh sao? ͏ ͏ ͏
- Chuyện của hai người các ngươi, ta không quan tâm gì cả. ͏ ͏ ͏
Nói tới đây, ánh mắt của Tứ nương bỗng trở nên sắc bén, ͏ ͏ ͏
- Nhưng Phong Tứ nương ta cũng không phải người dễ chung sống, nàng ta có thể cúi đầu vì đứa con, điều này rất đúng, ta nên rộng lượng, cũng không sai. Nhưng... ͏ ͏ ͏
Tứ nương cầm chiếc bút lông ở bên cạnh, trong nháy mắt liền cắt sạch từng sợi lông trên đầu ngòi bút, sau đó lại bắt đầu kết ngòi bút mới lại từ đầu. ͏ ͏ ͏
- Nhưng trong lòng ta vẫn cảm thấy hơi khó chịu. ͏ ͏ ͏
Viên đá đỏ vẫn nằm im như cũ. ͏ ͏ ͏
Tứ nương lắc đầu, nói: ͏ ͏ ͏
- Ta không hỏi Người mù, cũng không hỏi ngươi đứa bé trong bụng nàng ta là trai hay gái, ta không có hứng thú, nhưng đợi tới lúc đứa bé ra đời, ngươi sẽ có thêm một người đệ đệ, hoặc muội muội. Ngươi chấp nhận không? ͏ ͏ ͏
Viên đá vẫn không nhúc nhích. ͏ ͏ ͏
- Này, ta hỏi ngươi đấy, ngươi chấp nhận không? ͏ ͏ ͏
- Người lớn như chúng ta cần phải coi trọng mặt mũi, phải lo liệu mọi việc trong nhà, muốn giữ được hoà khí trong gia đình. ͏ ͏ ͏
- Thực ra, chuyện này không liên quan tới chủ thượng, lúc đầu là ta đã bắt công chúa. ͏ ͏ ͏
- Ta không trách chủ thượng, nhưng ta lại trách ngươi. ͏ ͏ ͏
- Có biết vì sao Người mù muốn tìm ngươi nói chuyện không, à, đúng rồi, có lẽ Người mù chưa nói với ngươi, thực ra, hắn muốn để cho ta thấy bộ dạng mặt mũi bầm dập của hắn, để nhắc nhở ta. ͏ ͏ ͏
- Ta hỏi ngươi. ͏ ͏ ͏
- Lúc trước ngươi từng nói rằng, muốn làm mẹ ngươi, cũng xứng sao? Còn nàng ta thì sao? ͏ ͏ ͏
- Đợi khi đứa con của nàng ta ra đời, ngươi cũng sẽ chăm sóc giống như Thiên Thiên lúc trước, sẽ xoay quanh đứa bé đó cả ngày, sợ nó lạnh, sợ nó đói, sợ nó quấy khóc sao? ͏ ͏ ͏
Viên đá đỏ dựng lên. ͏ ͏ ͏
- Nói thật lòng, ngươi là tên ngang bướng, lại là con trai ruột, có chuyện gì trong lòng mà không thể nói chứ, sao thế, ngay cả ngươi cũng học được cách giấu giếm rồi sao? ͏ ͏ ͏
Viên đá đỏ lắc lư trái phải, đây là biểu thị lắc đầu. ͏ ͏ ͏
- Nàng ta mang trong mình huyết mạch phượng hoàng, đứa bé do nàng ta sinh ra nói không chừng cũng có thể kế thừa huyết thống của Hùng thị nước Sở kia, khác hẳn với những đứa trẻ bình thường khác. ͏ ͏ ͏
Viên đá lại lắc lư lần nữa. ͏ ͏ ͏
- Sao thế, khinh thường ư? ͏ ͏ ͏
Viên đá đỏ lại lắc lư trước sau, biểu thị ý gật đầu. ͏ ͏ ͏