Khuất Bồi Lạc nói với Phạm Chính Văn: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta kế tiếp viết một phong thư cho gia chủ Độc Cô gia phía nam, nói Khuất Bồi Lạc ta đã tiến vào Phạm thành, cho ta mấy ngày, ta sẽ dâng ra Phạm thành, hi vọng Độc Cô gia chủ xem mặt mũi gia phụ cùng tổ tiên Khuất thị, cho ta cơ hội chuộc tội. ͏ ͏ ͏ ͏
Đây là kế hoãn binh. ͏ ͏ ͏ ͏
- Quân Sở, sẽ tin sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc đối mặt chính là tướng già sa trường, cũng là cáo già trong chính trị. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc rất tự tin nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi nghĩ ta sẽ tiện như thế sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn lắc đầu một cái. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc gật gù, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Bọn họ cũng như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Lần trước mang theo công chúa và Liễu Như Khanh trở về Phạm thành. ͏ ͏ ͏ ͏
Lương Trình từng tìm người mù báo cáo việc liên quan tới Khuất Bồi Lạc. ͏ ͏ ͏ ͏
Người mù giỏi về phân tích lòng người, trực tiếp liền nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Khuất Bồi Lạc người này, thua trên tay chủ thượng quá nhiều lần, thua ái tình, thua sự nghiệp, thua của cải, thậm chí, thua gia quốc. ͏ ͏ ͏ ͏
- Sau khi chiến bại trên bãi Xanh, hắn vốn định tự vẫn, lại bị ngăn lại. ͏ ͏ ͏ ͏
- Lúc vừa thả về Sở địa, hắn muốn phản loạn, cũng bị ngăn lại: ͏ ͏ ͏ ͏
- Bất cứ chuyện gì, số lần càng nhiều, cũng sẽ tê dại, tự sát kiểu cũng giống như vậy, không phải bỗng nhiên sợ chết, mà là không còn dũng khí nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nỗi thống khổ của hắn quá nhiều, tích tụ quá nhiều, hơn nữa chủ thượng từng hưng khởi một ít ác thú vị, đối với Khuất đại thiện nhân mà nói là cực kỳ tàn nhẫn. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhưng cũng chính bởi vì phương thức đại lực xuất kỳ tích, đưa đến một ít hiệu quả không tưởng tượng nổi. ͏ ͏ ͏ ͏
Lương Trình hỏi Khuất Bồi Lạc thật quyết tâm quy thuận chúng ta sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Người mù trầm ngâm một lúc, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi biết Ngô Tam Quế không? Trong mắt người đọc sử sách yêu thích xem náo nhiệt, Ngô Tam Quế là vì Viên Viên xung quan giận dữ vì hồng nhan dẫn Thanh binh nhập quan. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tuy rằng sự thực cũng không phải như vậy, nhưng người chân chính lưu ý sự thật, mãi mãi chỉ là số ít. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cho nên, Ngô Tam Quế rõ ràng làm rất nhiều tội ác tày trời việc, nhưng cảm quan của mọi người đối với hắn không có cực đoan ác liệt như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cái gọi là “xung quan giận dữ” vì hồng nhan, thậm chí thời gian lâu dài, còn có thể phẩm ra một ít mùi hào phóng hào hiệp. ͏ ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, người mù cảm khái: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đáng tiếc, có thể nghĩ tới đây, đứa nhỏ này đúng là hạt giống Kỳ Lân của Khuất thị. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đáng tiếc đụng phải chủ thượng, ͏ ͏ ͏ ͏
- Đáng tiếc, đụng phải chúng ta. ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc tự tay viết thư, phái người đưa đi đại doanh Độc Cô gia tại phương nam. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó hai ngày, đại quân Độc Cô gia quả nhiên ở lại nơi đó, án binh bất động, chưa từng tiếp tục chenc ép, thậm chí, trừ bỏ đồn kỵ tình cờ lướt qua dưới thành, bóng dáng đại quân vẫn chưa thật đi tới dưới thành. ͏ ͏ ͏ ͏
Cùng lúc đó, quân coi giữ bên trong Phạm thành bắt đầu tiến hành chuẩn bị thủ thành cuối cùng, cánh rừng ngoài thành bị chặt cây đốt cháy, các hạng vật tư trong thành thu thập hợp quy tắc. ͏ ͏ ͏ ͏
Hai ngày, nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn, rốt cuộc hai ngày không trôi qua vô ích, đối với người Phạm thành quyết định quyết tâm cố thủ chờ viện quân mà nói, đây chính là kiếm lời. ͏ ͏ ͏ ͏
Mà Niên đại tướng quân mặt phía bắc, giống như đã chỉnh đốn đám người ô hợp do mình tụ tập lại, cũng đang đợi Độc Cô gia phía nam chính thức công thành. ͏ ͏ ͏ ͏
Nam bắc giáp công, đến đồng thời, mới có thể thật một lần phá hủy quân tâm quân coi giữ Phạm thành. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng bởi vì Độc Cô gia phía nam đình trệ, làm cho Niên đại tướng quân không thể không dừng lại ͏ ͏ ͏ ͏
Lấy Phạm thành làm trung tâm, khu vực rộng lớn chung quanh, ba bên đã sớm mài đao soàn soạt, lại cùng vượt qua đoạn thời gian bình tĩnh này. ͏ ͏ ͏ ͏
Đến ngày thứ ba, thấy Phạm thành chậm chạp không có động tĩnh, đại quân Độc Cô gia bắt đầu động. ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc lại phái người truyền tin, nói muốn gặp mặt lão gia chủ Độc Cô gia. ͏ ͏ ͏ ͏
Bên kia, đồng ý rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Hai quân đối chọi, chủ tướng quân hội ngộ trước, vốn là truyền thừa từ Đại Hạ, thậm chí càng là một loại lễ nghi quân sự từ trước kia. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong sử thư Đại Hạ ghi lại, không chỉ một lần từng xuất hiện trên tướng lĩnh Đại Hạ và người Man, dã nhân hoặc là người Người Tang cũng có ghi chép hội ngộ trước chiến. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ có điều, loại lễ nghi này gần đây bị Hầu gia họ Trịnh chơi hỏng rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Năm đó dưới Tuyết Hải quan, lưu lại một cố sự truyền tụng giang hồ, đó chính là Kiếm Thánh một kiếm phá ngàn kỵ. ͏ ͏ ͏ ͏
Như vậy, vì sao Kiếm Thánh phải ra khỏi thành? ͏ ͏ ͏ ͏
Bởi vì ngay lúc đó Trịnh Hầu gia muốn hội ngộ trước với đại tướng dã nhân Cách Lý Mộc. ͏ ͏ ͏ ͏
Để Kiếm Thánh đương đại, ngụy trang thành người cầm cờ theo mình đi dự hội ngộ, một chiêu này, phải chăng sau này có ai dùng không thì không rõ ràng, nhưng thật sự là trước kia chưa từng có ai. ͏ ͏ ͏ ͏