Lão tổ tông Phạm gia nhìn chén rượu độc trong tay, lại nhìn cháu trai trước mặt. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn nhìn nãi nãi trước mặt, lại nhìn chén rượu độc trong tay nãi nãi. ͏ ͏ ͏ ͏
Tổ tôn hai người rơi vào trạng thái im lặng ngắn ngủi nhưng lại rất đáng sợ. ͏ ͏ ͏ ͏
Lập tức, lão tổ tông đưa tay, nắm lấy cổ tay Phạm Chính Văn, thâm tình nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Chính Văn. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nãi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nãi nãi cảm giác mình còn có thể cứu chữa. ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc, chỉ uống một hớp. ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc, mình và người thường không giống nhau. ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc, nàng còn chưa sống đủ. ͏ ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc, dường như cuộc sống càng ngày càng tốt hơn!!! ͏ ͏ ͏ ͏
- Nãi nãi, ngài cũng đã lớn tuổi rồi, nếu không, ta cứ để như vậy nhé? ͏ ͏ ͏ ͏
- Chính Văn... Cháu trai của ta... ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông hai mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm cháu trai của mình, cho nên không thừa dịp dược tính còn không phát tác sẽ một tay đập vỡ đầu cháu trai trước mặt, bởi vì nàng biết rõ trong phủ vừa đại loạn, không, là toàn bộ Phạm thành vừa trải qua đại loạn, đừng nói tìm danh y, ngươi muốn tìm một đại phu ra dáng trong Phạm thành này cũng là việc khó khăn. ͏ ͏ ͏ ͏
Mà nàng rõ ràng, cháu trai của mình…. ͏ ͏ ͏ ͏
Tuy nói tay không thể xách vai không thể chống, nhưng yêu thích sách thuốc, nghiên cứu qua y lý, cũng từng chữa bệnh cho người thân trong nhà. ͏ ͏ ͏ ͏
Thay lời khác, gia chủ Phạm gia chính là cao thủ trong rừng hạnh còn sót lại tại Phạm thành. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ có điều người ngoài không thể mời hắn đến trị liệu. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nãi nãi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cháu trai. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cháu trai mới vừa đùa giỡn, nãi nãi thử gây nôn một hồi, cháu trai sẽ thí châm ức chế khí huyết một chút, lại phụ dùng thảo dược thanh lý, nãi nãi lại điều dưỡng thân thể một tháng, cũng xem như qua khỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
Bởi vì, nãi nãi cũng chỉ uống một hớp. ͏ ͏ ͏ ͏
- Được được được. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông không chút do dự đưa tay bấm cổ họng của mình, tay phải thuận thế vỗ mạnh vào ngực. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ọe... ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông một thân áo đỏ, rất không hình tượng ngồi trên bàn nôn đặc, có thể suy ra, trước ngày hôm nay, nàng ăn không ít thứ tốt, dự định ăn no nê mới chuẩn bị lên đường. ͏ ͏ ͏ ͏
Ánh mắt của Phạm Chính Văn nhìn gia quyến Phạm gia chung quanh, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đều dọn dẹp một chút, cũng dọn dẹp trong nhà. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vâng, lão gia. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vâng, lão gia. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn lại nhìn sang Khuất Bồi Lạc đứng bên cạnh, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Khuất huynh, chúng ta hiện tại nên làm gì? ͏ ͏ ͏ ͏
- Tổ chức nhân thủ hiện có, giết ra thành đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Sở nhân có phải đang chơi quỷ kế hay không, trước mắt đã không đáng kể, nếu Sở nhân thật nhàm chán như vậy, vào lúc này còn chơi đùa cởi quần đánh rắm, mình cũng chỉ có thể tan vỡ trong vội vàng mà thôi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Có phải quá vội vàng hay không? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi muốn lên đường nhanh sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Cuối cùng hắn cũng là con trưởng đích tôn của Khuất thị, dù cho vào rừng làm cướp làm Sở gian, hắn vẫn tận lực không nói tục. ͏ ͏ ͏ ͏
- Khuất huynh nói rất có lý. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn rất tán thành, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Đi, không chết đều gọi ra, chúng ta giết ra ngoài. ͏ ͏ ͏ ͏
Kỳ thực, cho dù là Phạm Chính Văn hay Khuất Bồi Lạc, trong lòng đều rõ ràng. ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu ở ngoài có viện quân, tám chín phần mười chính là quân Yến đến. ͏ ͏ ͏ ͏
Chủ nhân về đến nhà, làm chó, làm gì có chuyện không ra khỏi nhà vẫy đuôi chào mừng? ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn vừa mới chuẩn bị dẫn người rời đi, cánh tay bị lão tổ tông nắm lấy lần thứ hai. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cháu trai chớ đi, nhanh thi châm cho nãi nãi. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông vào lúc này phun cả mật vàng ra, nào có việc để Phạm Chính Văn nói đi là đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tôn nhi lúc trước nói đùa với nãi nãi, lúc trước bưng tới cho nãi nãi không phải rượu độc, mà là canh bổ bỏ thêm đường đỏ, ngọt chứ? ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông sửng sốt một chút, lúc này xấu hổ lại là phiền nhưng không thật tức giận. ͏ ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, hít sâu một hơi, mắng: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tôn tặc! ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Trước tiên không đề cập tới chiến trường chính bên kia, quân Sở chiến bại đã thành chắc chắn, Độc Cô Mục thần dũng đoạn hậu được ăn cả ngã về không, Độc Cô Niệm suất hậu quân ý đồ nhanh chóng rút khỏi vòng chiến chạy về hướng nam. ͏ ͏ ͏ ͏
Cũng không đề cập tới bên trong Phạm thành, quân Sở lúc trước đã vào thành cũng nhìn thấy động tĩnh bên ngoài, tâm thần hoảng loạn, tâm lý hoang mang lâm vào sụp đổ. ͏ ͏ ͏ ͏
Người xách đại kỳ chính là Đại Yến Bình Tây Hầu gia, tự mình dẫn mấy ngàn kỵ, đánh soái kỳ của mình, kỵ binh cuồn cuộn qua vòng ngoài Phạm thành tiến lên hướng bắc. ͏ ͏ ͏ ͏