Hoàng đế không dẫn hoàng hậu vào quán trà ngồi, mà là đứng ở cửa cùng một đám người tiếc tiền trà, muốn nghe chuyện. ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng đế lấu ra túi đậu phộng cất trong túi lúc đi dạo phố, chia cho hoàng hậu một nửa, tự mình vừa bóc vừa nghe chuyện, lâu lâu lại cùng cười với người bên trong. ͏ ͏ ͏ ͏
Đột nhiên, một kỵ sĩ sau lưng cắm cắm cờ màu giục ngựa chạy trên đường, hô to: ͏ ͏ ͏ ͏
- Bình Tây Hầu gia đại thắng, Bình Tây Hầu gia đại thắng, trảm Sở Quốc trụ quốc, bắt sống Đại tướng quân Sở Quốc! ͏ ͏ ͏ ͏
- Bình Tây Hầu gia đại thắng, Bình Tây Hầu gia đại thắng, trảm Sở Quốc trụ quốc, bắt sống Đại tướng quân Sở Quốc! ͏ ͏ ͏ ͏
Triều đình sớm đã nhận được tin tức, bách quan cũng đã sớm biết, xác nhận tin tức không có sai sót, sau một hồi sắp xếp, sai tinh binh tức tốc chạy 800 dặm vào kinh báo tin thắng trận, dân chúng liền thích loại náo nhiệt này, cũng đã quen với cảm giác chiến thắng liên tục từ khi tiên hoàng trị vì. ͏ ͏ ͏ ͏
Vị tiên sinh kể chuyện trong quán trà, nghe thấy tiếng tin binh bên ngoài truyền vào, nhất thời mặt mũi đỏ bừng! ͏ ͏ ͏ ͏
Thời đại này, một số người không kể chuyện phụng tổ sư gia nữa, mà là phụng Bình Tây Hầu gia, dù sao Bình Tây Hầu trải qua nhiều thứ như vậy cho bọn họ rất nhiều tư liệu để kể chuyện, tiếp tục mưu sinh. ͏ ͏ ͏ ͏
"Đùng!" ͏ ͏ ͏ ͏
Tiên sinh kể chuyện đập búa thẩm phán ba lần, để làm yên lặng thính giả đang ồn ào vì ăn mừng. ͏ ͏ ͏ ͏
Lập tức, ͏ ͏ ͏ ͏
Tiên sinh kể chuyện giơ tay lên, tạo thành một tư thế, ͏ ͏ ͏ ͏
Rõ ràng đại khái hát lên: ͏ ͏ ͏ ͏
- Yến có mãnh hổ, rít chấn Trung Nguyên. Tấn đông đại điểu, mắt sâu như biển! ͏ ͏ ͏ ͏
- Trảo lấn cánh đồng tuyết, mỏ mổ Nam Sở, uy nhiếp Tam Tấn, bễ nghễ chư hạ! ͏ ͏ ͏ ͏
- Trời phù độ Đại Yến, ban ta Bình Tây Hầu gia, Đại Yến ngày càng thịnh vượng!!! ͏ ͏ ͏ ͏
- Đại Yến ngày càng thịnh vượng! ͏ ͏ ͏ ͏
- Đại Yến ngày càng thịnh vượng! ͏ ͏ ͏ ͏
Trong ngoài quán trà, mọi người kích động hô to, đủ để thấy rõ dân gian nhân khí của Bình Tây Hầu gia ở Yến Quốc vượng đến mức nào. ͏ ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là sau khi hai vị vương gia lần lượt rời khỏi Đại Yến, người dân rất cần một vị quân thần mới để bảo vệ bọn họ và tiếp tục giành thắng lợi. ͏ ͏ ͏ ͏
Không biết tại sao, ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng hậu có chút bận tâm về trượng phu đứng bên cạnh, ͏ ͏ ͏ ͏
Lại bắt gặp trượng phu nhà mình cũng giơ cánh tay theo hô to, hô: ͏ ͏ ͏ ͏
- Làm tốt lắm, xem thưởng! ͏ ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng đế lấy trong túi ra một nén bạc. ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn không phải một vị hoàng đế chưa từng trải qua dân gian, nói một cách chính xác, khí tức phố phường trên người hắn do với đế khí đều nặng hơn, cải trang xuất cung, trong túi làm sao có khả năng không cất ít bạc. ͏ ͏ ͏ ͏
Một nén bạc này hắn vừa định ném vào, đột nhiên ngừng lại. ͏ ͏ ͏ ͏
Quay đầu, nhìn về phía Ngụy công công đứng phía sau, hỏi: ͏ ͏ ͏ ͏
- Còn có bạc vụn không? ͏ ͏ ͏ ͏
- Có, bệ hạ. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngụy công công lấy ra một ít bạc vụn, bên trong còn có một xâu tiền. ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng đế cải trang vi hành, mang hoàng hậu đi dạo phố, tên nô tài hắn làm sao có thể không chuẩn bị thỏa đáng? ͏ ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng đế rất hài lòng gật gù, nhặt lên một viên, do dự một chút, lại lấy thêm một viên, cùng lúc ném cả hai viên vào bên trong. ͏ ͏ ͏ ͏
Đệ tử của tiên sinh kể chuyện, có thể nói sách không được, nhưng khả năng nhặt sàng nhận tiền thì phải vững vàng. ͏ ͏ ͏ ͏
Năm đó Trịnh Hầu gia cũng thích đi quán trà nghe sách, thậm chí ông còn chế nhạo tiểu Lục tử về trí thông minh của các đệ tử. ͏ ͏ ͏ ͏
Tiểu Lục tử còn hỏi ngược lại hắn, chẳng lẽ có thể thu vào trong quân? ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Hầu gia cười mắng, ngu xuẩn hay không, trên chiến trường cần bản lĩnh tránh tiễn, mà hắn là bản lĩnh hướng đầu mũi tên mà lao lên! ͏ ͏ ͏ ͏
Cái sàng nằm ngang, hình quay, hai miếng bạc chui vào bên trong, không rơi vãi chút nào. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngay khi tiếng bước chân dừng lại, cổ họng mở ra, kéo ra một âm thanh dài: ͏ ͏ ͏ ͏
- Tạ ~ gia thưởng! ͏ ͏ ͏ ͏
Hoàng đế hài lòng. ͏ ͏ ͏ ͏
Vỗ vỗ tay, ͏ ͏ ͏ ͏
Mang theo hoàng hậu rời khỏi quán trà. ͏ ͏ ͏ ͏
Cùng với kỵ sĩ lan truyền tin tức chiến thắng Tấn đông, trên khắp con phố là biển người đang ăn mừng chiến thắng. ͏ ͏ ͏ ͏
Kỳ thực, ͏ ͏ ͏ ͏
Thái độ của Yến nhân đối với các nước láng giềng là khác nhau. ͏ ͏ ͏ ͏
Đối với Man tộc, đó là trong xương đề phòng, dù sao tổ tiên đã chinh chiến mấy trăm năm, mà Man tộc 100 năm này bị Yến nhân đánh cho vô cùng thê thảm, thật sự là quá khổ sở, vẫn làm cháu trai không nói, đến nữ nhân cũng đưa thủ quy củ, nhưng rốt cuộc vương triều vẫn bị diệt. ͏ ͏ ͏ ͏
Thật nhiều kiêng kỵ cùng sợ hãi, có biết bao người mang theo thâm cừu đại hận, nếu bỏ qua không nói cái gọi là sự đúng đắn của chính trị Đại Yến, thì thật thiếu sót. ͏ ͏ ͏ ͏
Đối với dã nhân, đúng từng có một Dã Nhân Vương, nhưng đến cùng so với người Man cũng không sánh nổi, căn bản là không coi ra gì. ͏ ͏ ͏ ͏
Còn Càn nhân đây... ͏ ͏ ͏ ͏