Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2077: TIN TỨC TRUYỀN VỀ

Theo suy nghĩ của Bích Hà, cô em chồng này hẳn phải được gả vào một nhà khá giả ở kinh thành, nhưng lúc này lại chú ý đến cái con gái gả chồng như nước đổ đi, lui tới không được trở về cùng là bình thường, nhưng cô em chồng cùng cô gia này của mình, liền không giống loại không thể lui tới kia. ͏ ͏ ͏ ͏

Hai cha con Hà gia cũng không lo lắng nằm mơ nói mớ hoặc là uống nhiều rượu quá rồi mê sảng, ͏ ͏ ͏ ͏

Nói mình là hoàng thân quốc thích, ͏ ͏ ͏ ͏

Đương triều Đại Yến hoàng đế là cô gia của mình em rể của mình? ͏ ͏ ͏ ͏

Điều này thật quá vô lý, ai tin được a! ͏ ͏ ͏ ͏

Hoàng hậu ở kia cầm dao bán thịt, ͏ ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết chủ động đi vào trong ngõ, ͏ ͏ ͏ ͏

Ngụy công công đương nhiên là đi theo phía sau hoàng đế. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Hà nhìn thấy cô gia đi đến, theo bản năng mà đứng dậy, kể từ sau khi đăng cơ, số lần người trong nhà gặp mặt liền ít đi, thỉnh thoảng mới có thể mời khí tôn đến gặp. ͏ ͏ ͏ ͏

Lo sợ tái mét mặt mày vẫn có, nhưng một số điểm cũng quen rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Quảng là tôn thất, nhưng lại là tôn thất bị sa sút, nếu không con trai của hắn cũng sẽ không vì trong nhà xảy ra chuyện mà nợ số tiền ít ỏi đó, cuối cùng phải dẫn cháu gái để làm mai để kiếm chút lễ hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngày lễ tết cũng có cơ hội vào cung, nhưng đều là bị xếp vị trí ngồi xa nhất, hoàng đề chỉ có thể đại khái nhìn thấy một điểm đen mơ hồ, cho nên, tuy cùng là họ “Cơ”, nhưng lão Quảng không nhận ra Cơ Thành Quyết. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Hà hơi hơi khom lưng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Cô gia đến rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Biết thân phận, liền có thể làm ra bộ dáng “đúng mực”. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng không biết thân phận, ͏ ͏ ͏ ͏

Liền giống như lão Quảng, ͏ ͏ ͏ ͏

Hừ một tiếng, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Lão Hà, không phải ta nói ngươi, làm gì có nơi nào làm cha nhìn thấy cô gia còn đứng dậy, trên đời không có quy củ này. ͏ ͏ ͏ ͏

Lập tức, ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Quảng nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Cơ Thành Quyết, tiểu tử này vẫn rất bình tĩnh mà nhận, càng tức giận nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Không quan tâm ở bên ngoài làm nghề nghiệp gì, ngồi nha môn chạy chuyện làm ăn, cũng phải hiểu lễ nghi, thật sự coi mình là vạn tuế gia hay sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết gật gù, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngài nói đúng lắm. ͏ ͏ ͏ ͏

Thấy Cơ Thành Quyết không cau mày cũng không sinh khí, lão Quảng cũng không tức giận, hắn liền như vậy tiếp nhận lý lẽ, cũng thực hiện cái lý này. ͏ ͏ ͏ ͏

Còn nữa, cháu gái Hà gia gả cho hắn, trước mắt là Hà gia cô gia, kỳ thực lại ở rất xa, cũng không phải thân thích. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Quảng ngược lại có cỗ “uy thế”, ͏ ͏ ͏ ͏

Chủ động lật chén rượu lên, rớt rượu. ͏ ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết thuận thế ngồi xuống, lão Hà cũng theo đó ngồi xuống. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Quảng không hỏi cụ thể Cơ Thành Quyết làm cái gì, gia cảnh ra sao, hắn nghe qua, cô gia và lão Hà cùng không qua lại thân cận, thương ngày cũng không tới lui, lúc cháu gái mình cùng với Hà Sơ tiểu tử kết hôn, nhân gia cũng không đến dự tiệc, rõ ràng đều đang ở trong thành Yến Kinh, không phải trời nam biển bắc, không đến, liền chứng minh xa lánh, liền không có gì hay thấy sang bắt quàng làm họ. ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn cúng là có tính khí, chỉ thân cận với lão Hà. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, vừa rồi ta đang nói đến chỗ nào? ͏ ͏ ͏ ͏

- Đã quên, đã quên. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Hà lập tức nói. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ồ. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Quảng vỗ trán mình, cố nhớ lại. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Hà cũng không dám để cho lão Quảng nhớ lại, ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc nãy, lão nhân gia đang tự nhủ rằng tân quân so với tiên hoàng càng hà khắc đối với tôn thất! ͏ ͏ ͏ ͏

- A, lại đánh thắng trận, ha ha ha. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Hà đổi đề tài. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão Quảng cũng ngừng suy nghĩ, liền tiếp tục câu chuyện, gật gù, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng đấy, nói cho cùng Bình Tây Hầu gia là đệ tử cuối cùng của Tĩnh Nam Vương gia, hơn nữa sớm như vậy chiến công hiển hách, nhưng lại chỉ được phong hầu tước, so ra vẫn hàng thật đúng giá hơn vị đại gia kia. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc tiên hoàng còn, các tôn thất gọi đại điện hạ là Đại hoàng tử. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau khi tiên hoàng băng hà, lúc điện hạ kế vị, tôn thất liền gọi Đại hoàng tử là “Đại gia” rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Quân công của Đại hoàng tử kia so với Bình Tây Hầu, quả thật thua xa, Đại hoàng tử cũng tự mình thừa nhận. ͏ ͏ ͏ ͏

Triều đình trên dưới đều hiểu rằng, ͏ ͏ ͏ ͏

Ở Càn Quốc bất luận chiến công, cho dù ngươi không nói ngoa, cũng phải dựa trên thực tế mà nói bớt đi một nửa, chỉ một nửa này, coi như là nể tình. ͏ ͏ ͏ ͏

- Giết một trụ quốc, lại bắt sống một Đại tướng quân, chà chà. Lão Quảng nhấp một ngụm rượu, lại lấy một miếng Dougan bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói, ͏ ͏ ͏ ͏

- Nếu là ở Càn Quốc, thì tương đương Bình Tây Hầu giai giết được hai cái Càn nhân Tam Biên đô đốc, khà khà, hai phần công lao phong hầu. ͏ ͏ ͏ ͏

Cơ Thành Quyết nhắc nhở: ͏ ͏ ͏ ͏

- Còn bắt sống đệ đệ Sở Quốc Nhiếp Chính Vương, là vị đứng thứ tám. ͏ ͏ ͏ ͏

- Há, thật không? Ngươi tin tức có thể nói là đủ tinh thông a, chẳng qua, bắt sống được tôn thất, cũng chỉ được tiền thưởng, kỳ thực vô dụng. Liền nói ta đi, ta cũng là tôn thất, bị bắt sống qua thì hữu dụng sao? ͏ ͏ ͏ ͏

- Đệ đệ Nhiếp Chính Vương xảy ra chuyện gì, hiện nay mấy vị gia, cũng là đại gia một sự, còn lại mấy cái, thật là vứt đi cũng không bằng một người chỉ huy. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!