Người xuất thân chính tông nước Yến, mười người thì có đến chính người thuần túy là vịt lên cạn. ͏ ͏ ͏ ͏
Cũng chính vì nguyên nhân này, một vòng Vọng Giang thủy sư mới thành lập, thu một phần Tấn nhân rất lớn. ͏ ͏ ͏ ͏
- Có thể thích ứng là tốt rồi, không cần phải sợ, người làm tướng, không cần ngươi mọi thứ đều phải tinh thông, nhưng bất luận là phương diện nào cũng phải có một chút hiểu biết cùng trải nghiệm, sau này phạt Sở hoặc công Càn, thủy sư hai nước này đối với Đại Yến Thiết kỵ là vấn đề khó. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đạ tạ Hầu gia giáo huấn, thuộc hạ hiểu rõ, thuộc hạ sau khi trở về sẽ luyện tập bơi lội. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ừm. ͏ ͏ ͏ ͏
- Đứa trẻ này là có phúc tướng, Hầu gia có phúc lớn. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm gia lão tổ tông từ bên trong khoang thuyền đi ra. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn đứng dậy, Khuất Bồi Lạc do dự một chút, cũng đứng dậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu là trước đây, Khuất Bồi Lạc là chủ nhân, không quan tâm Phạm gia lão tổ tông bối phận cao bao nhiêu ở trước mặt hắn đều chỉ là nô tài, nhưng bây giờ hắn lại tới. ͏ ͏ ͏ ͏
Trong những dịp trang trọng, Yến Quốc hoàng đế, ở trước mặt vị trước mặt cũng có thể tính là tiểu bối. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm vẫn ngồi trên ghế, nhấp chút nước trà, từ từ mím môi. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm gia lão tổ tông ngồi ở trước vị trí Phạm Chính Văn, nhìn Trịnh Phàm, cười nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Hầu gia không tin? ͏ ͏ ͏ ͏
- Tin. ͏ ͏ ͏ ͏
Dường như Trịnh Phàm lạnh nhạt đáp lại khiến cho lão tổ tông có chút không biết làm sai, tình cảnh, có chút lúng túng. ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn mở miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Kỳ thực, bản thân Hầu gia thật sự được hồng phúc tề thiên, mấy người chúng ta, cũng là bởi vì đi theo bên người Hầu gia, mới có thể hưởng được phần phúc khí này. ͏ ͏ ͏ ͏
Vẫn là trước tiên có gà có trứng nịnh nọt kinh điển. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông một mắt liếc nhìn đứa cháu trai này, không thể không nói, đứa cháu này nói bản lĩnh, quả thật lợi hại, nhưng lại một mực, ở trước mặt mình chọc mình chính khí. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm để chén trà xuống, lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Bản hầu tin số mệnh là thật, nhưng bản hầu không cảm thấy số mệnh mình là mệnh tốt. ͏ ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đưa tay chỉ về Trần Tiên Bá, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi cũng vậy, ngươi cảm thấy mệnh mình như thế nào? ͏ ͏ ͏ ͏
Trần Tiến Bá do dự một chút, ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng cuối cùng vẫn là đối mặt Bình Tây Hầu gia, hắn thần tượng trước giờ, mà sau khi trải qua trận đánh do Hầu gia tự mình chỉ huy giành được thắng lợi, Bình tây Hầu gia ở trong lòng hắn, giống như thần vị. ͏ ͏ ͏ ͏
- Về lời Hầu gia nói, thuộc hạ cảm thấy mệnh mình... rất tốt. ͏ ͏ ͏ ͏
- Niên đại tướng quân mệnh tốt chứ? Từ một nô tài, leo lên vị trí Đại tướng quân như bây giờ? ͏ ͏ ͏ ͏
- Độc Cô Mục, Thạch Viến Đường, hai người bọn họ mệnh tốt chứ? Phúc báo gia tộc mấy trăm năm, rơi vào trên người bọn họ, kết quả thế nào đây? ͏ ͏ ͏ ͏
- Mệnh tốt, không thể đắc chí, bởi vì ngươi không biết người đối mặt ngươi, mệnh của hắn, phải chăng còn tốt hơn ngươi? ͏ ͏ ͏ ͏
- Bản hầu nói mệnh mình cũng bình thường, các ngươi có lẽ là không tin, nhưng kỳ thực đúng là vậy, ở điểm này, bản hầu không cẩn phải khiêm tốn cất cao cái gì cả. ͏ ͏ ͏ ͏
- Bao nhiêu lần tính mạng bản hầu rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, có dựa vào kỳ ngộ thoát hiểm, nhưng phần lớn thời điểm, đều dựa vảo ý chí cùng bản lính chống chọi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Mặt khác, ͏ ͏ ͏ ͏
- Người trong tay bản hầu, đã chết rất nhiều người tự nhận là mệnh mình rất tốt, nhiều đến chính bản hầu, cũng đã không có cách nào đếm rõ được. ͏ ͏ ͏ ͏
- Trong số bọn họ, mệnh một số người, thậm chí khiến bản hầu ao ước. ͏ ͏ ͏ ͏
- Số mệnh là nước, bản thân chính là lá trà. ͏ ͏ ͏ ͏
Tuy có người nói, cái gì mà nước sơn tuyền hay là nước giếng pha trà uống càng ngon, nhưng về bản chất, trà có ngon hay không vẫn là tùy thuộc vào lá trà, lá trà không tốt, thêm nhiều nước hơn nữa, cho dù là nước tốt, cũng chỉ phí công. ͏ ͏ ͏ ͏
Kim Thuật Khả quỳ xuống, dập đầu, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Thuộc hạ ghi nhớ lời Hầu gia giáo huấn! ͏ ͏ ͏ ͏
Khuất Bồi Lạc cũng đứng dậy hành lễ. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông có chút bất mãn nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Hầu gia, ngài đây thật sự có chút đứng nói chuyện không đau eo đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm gật gù, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Lại nói chuyện với bản hầu theo cách này, bản hầu liền sai người cởi sạch quần áo ngươi treo lên cột buồm. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông. ͏ ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏ ͏
Phạm Chính Văn lau lau mồ hôi trên trán. ͏ ͏ ͏ ͏
Lão tổ tông lúc đỏ lúc trắng, nhưng cuối cùng vẫn là đứng dậy hành lễ: ͏ ͏ ͏ ͏
- Lão thân biết sai rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
- Phạm gia trước đây thời điểm còn là nô tài, ở nhà mình, cũng là vua một cõi, sau đó lúc ở Phạm Thành, càng chân thực giống tiểu chư hầu một phương, trên đầu không ai quản, ngược lại làm chuyện gì cũng có thể tùy tâm ý. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhưng lần này Phạm gia chuyển nhà vào Yến Kinh, ͏ ͏ ͏ ͏
- Lấy thân phận nhà khách, vào quan trường Yến Quốc, tôn tử của ngươi đương nhiên phải cẩn thận từng li từng tí một, điểm này, bản hầu không lo lắng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ngươi đây, ͏ ͏ ͏ ͏
- Vinh hoa phú quý có đủ, nhưng nửa đời người mèo khen mèo dài đuôi tính khí quái gở trồng hoa nuôi cỏ, nếu không sửa đổi, sớm muộn cũng sẽ gây chuyện, ͏ ͏ ͏ ͏