Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2084: KÍCH ĐỘNG KHÔNG TÊN

Phạm gia gia chủ đang ngồi ở vị trí trước đó, tiếp tục thưởng trà cùng Khuất Bồi Lạc, vào lúc này bị gọi đến, lập tức đi vào, không dám có nửa điểm chậm trễ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Thân thể bản Hầu phu nhân có chút khó chịu, ngươi xem qua một cái. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vâng, Hầu gia. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn đi đến bên cạnh bàn, nói với Tứ Nương: ͏ ͏ ͏ ͏

- Phu nhân, xin thứ tội, để hạ quan bắt mạch cho ngài. ͏ ͏ ͏ ͏

Tứ Nương đưa tay ra, Phạm Chính Văn dựng mạch. ͏ ͏ ͏ ͏

Nâng tay, ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó bắt mạch. ͏ ͏ ͏ ͏

Cuối cùng, ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn đứng dậy, hướng Trịnh Hầu gia nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chúc mừng Hầu gia, là hỉ mạch! ͏ ͏ ͏ ͏

- Hỉ mạch? ͏ ͏ ͏ ͏

- Tuyệt đối không sai, hạ quan đã xác nhận hai lần. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tốt, tốt. ͏ ͏ ͏ ͏

Giọng của Trịnh Hầu gia, cũng bắt đầu lạc điệu rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn thấy thế, bèn cáo lui. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm trực tiếp nắm tay Tứ Nương, nhìn bụng Tứ Nương, vẫn có chút không dám tin nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thật? ͏ ͏ ͏ ͏

Tứ Nương hồi đáp, rõ ràng, nàng đã sớm biết. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng, chủ thượng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Quá tốt rồi, quá tốt rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia theo bản năng nhìn tứ phía, hai tay nắm rồi thả, thả lại nắm, trong đầu, như là có một ngọn lửa đang ấp ủ. ͏ ͏ ͏ ͏

Lý trí hắn nói, không nên quá khích động, duy trì hình tượng. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng mặt cảm xúc, đã vỡ òa rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Bên ngoài, ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn ngồi lại vị trí của mình, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Phu nhân có hỉ, Hầu gia rất cao hứng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Rất cao hứng? ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc hơi nghi ngờ một chút, rốt cuộc, công chúa đã sớm mang thai, không phải thai đầu, vì sao lại phải cao hứng như vậy? ͏ ͏ ͏ ͏

Bình thường, ở những gia đình giàu có, thường nhận thức, trưởng tử và con trưởng đích tôn, mới đáng vui mừng, sau đó, bởi vì nhiều nữ nhân, nên hài tử cũng rất nhiều, trừ những tiểu nhi tử ngẫu nhiên có được lúc về già hoặc là tiểu khuê nữ ở ngoài, ở giữa một đám này, kỳ thực tâm tình đã không có gì thay đổi nữa rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng, rất cao hứng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Mang thai, là vị "Phong tiên sinh" kia? ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng, kỳ thực, trong lòng ta vẫn có một suy đoán, Niên đại tướng quân có kết cục như vậy, Hầu gia nói là bởi vì để Niên đại tướng quân làm gương, giết gà dọa khỉ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhưng ta cảm thấy, ͏ ͏ ͏ ͏

- Khả năng lớn là bởi vì Niên Nghiêu ngày ấy bị bắt về, ở trong phòng khác, nói năng lỗ mãng với Phong tiên sinh, làm Hầu gia tức giận, mới dẫn đến... ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn vung tay xuống, ͏ ͏ ͏ ͏

- Răng rắc! ͏ ͏ ͏ ͏

- Là vậy sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn lại vuốt vuốt râu, cảm khái nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Thật muốn lời nói như vậy, nó thật sự càng giống như những gì ngươi đã làm. ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc lắc đầu một cái, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta là giả vờ. ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy còn Hầu gia? ͏ ͏ ͏ ͏

Khuất Bồi Lạc nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Hầu gia không cần phải giả vờ. ͏ ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đã ra khỏi khoang thuyền, ͏ ͏ ͏ ͏

Nói với Trần Tiên Bá: ͏ ͏ ͏ ͏

- Hạ lệnh ngừng thuyền, bản hầu muốn lên bờ. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

Thuyền ngừng, ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia lên bờ rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Phiền Lực, A Minh cũng được đưa lên bờ. ͏ ͏ ͏ ͏

Trên thuyền, ͏ ͏ ͏ ͏

Người mù đi vào khoang thuyền. ͏ ͏ ͏ ͏

Người mù hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi nói cho chủ thượng rồi? ͏ ͏ ͏ ͏

Tứ Nương gật gù: ͏ ͏ ͏ ͏

- Chủ thượng lúc trước gọi Phạm Chính Văn đến bắt mạch cho ta, có thể chủ thượng đã quên, y thuật của ta so với Phạm Chính Văn tốt hơn nhiều. ͏ ͏ ͏ ͏

- Chủ thượng đây là sướng đến phát điên rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Có sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Tứ Nương nhìn về phía người mù. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi có thể cảm giác được, ngoại trừ lần đầu ở Hổ Đầu thành, đã rất nhiều năm không thấy được chủ thượng không kìm chế nỗi lòng như vậy rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Lúc ở Hổ Đầu thành, chủ thượng không kìm chế được cảm xúc của mình? ͏ ͏ ͏ ͏

- Ăn năn hối hận, dễ dàng xúc cảm sinh tình, cũng không kìm chế được biểu hiện cảm xúc, để ta đoán, ngươi ở trước mặt chủ thượng giả vờ làm ra dáng vẻ muốn nôn mửa phải không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi xem, với thể chất của ngươi, mang thai cũng sẽ nôn nghén sao? ͏ ͏ ͏ ͏

- Tại sao lại không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Vậy ngươi đã nôn nghén hay chưa? ͏ ͏ ͏ ͏

- Còn chưa đến lúc. ͏ ͏ ͏ ͏

- Được, chúng ta có thể đánh cược. ͏ ͏ ͏ ͏

- Tẻ nhạt. ͏ ͏ ͏ ͏

- Chậc chậc, ta có thể nhìn thấy, chủ thượng sướng đến phát rồi rồi, thật cao hứng không thể nén nổi. ͏ ͏ ͏ ͏

Tứ Nương lơ đễnh nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cũng không phải chưa từng làm cha, lại không phải chưa thấy phụ nữ của mình mang thai, làm sao có thể khoa trương như ngươi nói vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Người mù gật gù, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Được rồi, ta biết ngươi kỳ thực đã sớm nhìn ra rồi, nhưng vì chính miệng ta nói ra sẽ khiến ngươi cảm thấy thoải mái hơn. ͏ ͏ ͏ ͏

- Được, ta thỏa mãn ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Là người, không thể trách khỏi có tâm tư, có thể làm mọi chuyện công chính, đó là Thánh nhân. ͏ ͏ ͏ ͏

- Lần này nhìn chủ thượng kích động, bất công đến mức rất rõ ràng. ͏ ͏ ͏ ͏

Lời này nói ra có khả năng đối với công chúa, có chỗ không công bằng, nhưng sự thực chính là trong bản năng cùng tình cảm của chủ thượng, hắn mong đợi nhất, là cùng ngươi có kết tinh. ͏ ͏ ͏ ͏

Tứ Nương ngồi xuống, cầm lấy quả nho, đưa lên miệng mình, tư thế tao nhã. ͏ ͏ ͏ ͏

Khóe miệng, hơi hơi cong lên. ͏ ͏ ͏ ͏

Lười so sánh, không có nghĩa là đồng ý bị hạ thấp. không yêu nam nhân, không có nghĩa là đồng ý làm người ngoài lề. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!