Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2089: TỚI XIN CHẾT

Bởi vì Trịnh Hầu gia bên này là thuỷ bộ cùng tiến, kỳ thực, vốn có thể mặc kệ, nhưng thuyền vẫn ngừng lại. ͏ ͏ ͏ ͏

Người chặn đường quả thật không nhiều, trong tay họ, cũng không phải đao thương gì, càng không phải cung nỏ, cơ bản đều cầm các loại nông cụ điển hình là cuốc. ͏ ͏ ͏ ͏

Bất kỳ một quốc gia nào, lời nói có thể lượng đủ lớn, tất nhiên sẽ phân ra quân chính quy dã chiến và binh mã cảnh vệ địa phương, sự chênh lệch giữa hai loại này, có thời điểm có thể ví như hào rộng. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc trước theo dọc đường đi, đụng mặt không ít Sở Quốc cảnh vệ binh địa phương trang bị cùng với tố chất thực sự kém quân chính quy rất nhiều nhưng đám người chặn đường trước mặt này, không phải là "Binh", ngay cả lính làng cũng không phải, chỉ có thể coi là một đám dân phu. ͏ ͏ ͏ ͏

Phía sau đám dân phu còn đặt một cái quan tài.. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia cưỡi Tỳ Hưu, đến trước trận địa, A Minh, Phiền Lực, Khuất Bồi Lạc và Chính Văn đứng bên cạnh hắn. ͏ ͏ ͏ ͏

Lúc này, ͏ ͏ ͏ ͏

Một ông lão chống nạng mặc trường bào màu trắng đi ra từ trong đám người. ͏ ͏ ͏ ͏

Ông lão đến gần cẩm y vệ thân vệ bên người Trịnh Hầu gia đang giương cung lắp tên một cách tự nhiên. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia ngẩng đầu lên, ra hiệu tạm hoãn. ͏ ͏ ͏ ͏

Ông lão đi lên phía trước mọi người, ͏ ͏ ͏ ͏

Dừng lại, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Lão phu họ Nguyên, tên Sơn Liễu, bái kiến Yến Quốc Bình Tây Hầu gia. ͏ ͏ ͏ ͏

- Có việc gì? ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia lần này, ngược lại không được tốt tính. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hầu gia xâm phạm Đại Sở ta, thủ thắng trở về, Đại Sở ta, lại thất bại một trận. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia gật gù. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hầu gia trên đường trở về, không ít các nơi trú quân hướng Hầu gia đòi tiền mừng đi, nghe nói, là công chúa có thai, Hầu gia đại khí. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đúng. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hầu gia liệu sẽ có cảm thấy, Sở nhân ta, đều là thứ thấy lợi quên nghĩa? ͏ ͏ ͏ ͏

- Sẽ không. ͏ ͏ ͏ ͏

- Để Hầu gia cười chê rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyên Sơn Liễu hơi khom người chào, ͏ ͏ ͏ ͏

- Trong lòng Hầu gia, hẳn là cảm thấy như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

- Bản hầu cảm thấy là như vậy làm sao, bản hầu không cảm thấy là như vậy, thì lại làm sao? Mà ngươi, tới đây, lại làm được cái gì? ͏ ͏ ͏ ͏

- Hầu gia phải chăng cho rằng lão phu cũng là đến đòi tiền thưởng? ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia có chút không kiên nhẫn, vung vung tay, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Có việc gì nói đi, đừng lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏ ͏

- Lão cố ý mang theo một đám dân làng đến đây, chỉ muốn hướng Hầu gia ngài chứng minh một chuyện. ͏ ͏ ͏ ͏

- Chuyện gì? ͏ ͏ ͏ ͏

- Chứng minh, Đại Sở ta, cũng không phải đều là hạng người bè lũ xu nịnh, Đại Sở ta, có chính khí, Hầu gia cùng Tĩnh Nam Vương lúc trước, một lần lại một lần đánh bại Đại Sở ta binh mã, cướp đất Đại Sở. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng Sở nhân, không sợ chết. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão phu biết, Yến Quốc tiên hoàng có tham vọng nuốt chửng Chư Hạ. ͏ ͏ ͏ ͏

Lão phu cũng biết, Yến Quốc tân quân cũng có chí muốn thừa kế nghiệp cha. ͏ ͏ ͏ ͏

Yến nhân muốn diệt Đại Sở ta giống diệt Tấn, ͏ ͏ ͏ ͏

Tuyệt đối không dễ dàng như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Hầu gia có thể ở trên chiến trường đánh bại quân đội Đại Sở ta, nhưng Hầu gia ngài đừng nghĩ chỉ dựa vào đao thương chiến mã mà có thể đánh sập ý chí dân chúng trên dưới Đại Sở ta! ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyên Sơn Liễu nói vô cùng dõng dạc, ͏ ͏ ͏ ͏

Lập tức, ͏ ͏ ͏ ͏

Loã lồ cởi áo của mình, ͏ ͏ ͏ ͏

Giang hai cánh tay của mình ra, ͏ ͏ ͏ ͏

Hô. ͏ ͏ ͏ ͏

- Quan tài, ta đã mang đến, Nguyên Sơn Liễu đặc biệt đem theo dân làng tới nơi đây chính vì muốn chết, bằng cái chết của ta và dân làng, bằng máu tuổi của chúng ta, thức tỉnh lại Đại Sở vạn dân Hỏa Phượng tâm ý! ͏ ͏ ͏ ͏

Lão đầu nhi, đến là vì muốn chết, quan tài, cũng mang theo rồi. Phía sau, đám dân phu đứng xa xa, cũng đều vung cuốc, nhuệ khí rất cao. ͏ ͏ ͏ ͏

- Được được được. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia gật gù, ͏ ͏ ͏ ͏

Giơ tay lên, ͏ ͏ ͏ ͏

- Bản hầu, có thể thỏa mãn ngươi, cũng là không sai, đến cùng là để ta được mở mang thêm chút kiến thức, cảnh tượng khác lạ như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đa tạ Hầu gia tác thành, kính xin Hầu gia rõ ràng, người Đại Sở giống như lão hủ vậy, kỳ thực, còn có rất nhiều rất nhiều, mã tấu của Hầu gia, mài sắc bén một chút, sợ là sau đó, cũng chém phải sai lầm. ͏ ͏ ͏ ͏

- Được, bản hầu biết rồi, bản hầu, tác thành cho ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia tay, ͏ ͏ ͏ ͏

Sắp sửa hạ xuống, ͏ ͏ ͏ ͏

Chờ lúc tay hạ xuống, ͏ ͏ ͏ ͏

Đám kỵ sĩ sẽ nhận lệnh, nghiền nát ông lão trước mặt, tiện thể, nghiền nát đám dân làng phía sau. ͏ ͏ ͏ ͏

Nguyên Sơn Liễu đã nhắm chặt mắt lại, đang đợi kết cục của mình. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, ͏ ͏ ͏ ͏

Ánh mắt của Trịnh Hầu gia chợt chú ý tới, trên tay Nguyên Sơn Liễu mang theo hạt châu, bên hông, treo phối trang sức, tóc ngổn ngang không giả, nhưng cũng vẫn mang loại kẹp tóc Sở nhân yêu thích. ͏ ͏ ͏ ͏

Sở nhân thích để tóc mai dài xuống hai bên thái dương để tạo cảm giác thanh lịch, lúc không cần trang nhã, thì lại lấy kẹp tóc cố định tóc. ͏ ͏ ͏ ͏

Chư Hạ chi lễ, ở Sở Quốc, được tổ chức rất phức tạp. ͏ ͏ ͏ ͏

Mà Yến Quốc, bởi vì mấy trăm năm qua cùng Man tộc chém giết tranh đấu, giữa hai bên, kỳ thực đều bị ảnh hưởng rất nhiều, quan liêu và người ở tầng lớp thượng lưu đương nhiên vẫn tuân theo hạ lễ, nhưng đối với dân gian, kỳ thực đã sớm biến thành làm sao cho thoải mái rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia hạ xuống tay, ͏ ͏ ͏ ͏

Bỗng nhiên dừng lại rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Phía sau, một đám kỵ sĩ, vừa mới chuẩn bị giục ngựa về phía trước, lại không thể không lập tức dừng lại. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Hầu gia đột nhiên cảm thấy được chút ý nghĩa rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Sau đó, ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn quay đầu nhìn về phía bên cạnh, động thời nhìn về phía Phạm Chính Văn sang đây xem náo nhiệt, ánh mắt Phạm Chính Văn, nhìn thấy ánh mắt của Trịnh Hầu gia, muốn nói lại thôi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nói. ͏ ͏ ͏ ͏

Phạm Chính Văn lập tức hành lễ bẩm báo. ͏ ͏ ͏ ͏

- Hầu gia, nếu hạ quan nhớ không lầm, Sở Quốc Nhiếp Chính Vương tự mình đề bạt một tên quan chức xuất thân hàn môn, mấy năm qua, khá được trọng dụng, cũng họ Nguyên, gọi Nguyên Hà Lý. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!