Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2232: TẠO PHẢN ͏ ͏ ͏ ͏

Trên thực tế, khi vương kỳ từ phía tây Phụng Tân thành đi qua Vọng Giang, vốn là dấu hiệu cục diện bắt đầu bình phục. ͏ ͏ ͏ ͏

Ở dưới Vương kỳ của mình, càng cao ngạo lạnh nhạt, càng giữ được bình tĩnh, thì thuộc hạ sẽ càng cảm thấy an lòng. Khí tức kiêu căng nóng nảy trên người bọn họ cũng có thể bị đánh tan nhanh hơn, phong cách xốc nổi mà đại quân mang theo, cũng có thể lập tức bị lạnh đi. ͏ ͏ ͏ ͏

Hiệu quả của nó tương tự với duyệt binh, cũng như việc đi tuần của hoàng đế. ͏ ͏ ͏ ͏

Những cái khác khó mà nói, nhưng bàn về làm thế nào để làm tốt một linh vật chính trị, Bình Tây Vương gia đúng là có rất nhiều tâm đắc đó nha. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, đợi đến khi soái liễn đi qua địa giới Lịch Thiên thành, còn cách Nam Môn quan không xa lắm, một phong tấu chương đến từ Mật Điệp ti rơi vào trong tay Trịnh Phàm. ͏ ͏ ͏ ͏

Nội dung tấu chương rất đơn giản, theo lý thường mà nói, càng đơn giản có nghĩa là sự việc càng lớn, lớn đến mức những quan chức gửi mật điệp cũng không dám ghi nhiều thêm mấy chữ. ͏ ͏ ͏ ͏

Tấu: Nghi Sơn Bá Trần Dương muốn tạo phản! ͏ ͏ ͏ ͏

Thả tấu chương xuống, Trịnh Phàm đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp mi tâm của mình. ͏ ͏ ͏ ͏

Thấy thế, hai đứa nhỏ cho rằng nghĩa phụ mệt mỏi, thái tử tự giác đưa nước trà, Thiên Thiên lại lấy một điếu thuốc gõ nhẹ lên mui bàn tay của mình. ͏ ͏ ͏ ͏

Đợi đến khi hai đứa nhỏ theo thói quen muốn lại gần xem thử phong tấu chương khiến nghĩa phụ nhà mình đau đầu rốt cuộc là viết những gì, Trịnh Phàm lại úp ngược nó xuống bàn, phất tay nói: ͏ ͏ ͏ ͏

-Qua bên kia chơi đi. ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏

-Chơi vui không? ͏ ͏ ͏ ͏

Các ngươi là đang đùa giỡn với bản bá à? ͏ ͏ ͏ ͏

Các ngươi điên rồi, các ngươi điên rồi! ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Dương đối với hai tướng lĩnh phụ tá đắc lực ở trước mặt, giận dữ hét lên. ͏ ͏ ͏ ͏

Không phải là do hắn tự nhiên nổi điên. ͏ ͏ ͏ ͏

Mà vì hai vị tướng quân này, một người trong tay cầm long bào, người còn lại trong tay cầm "ngọc tỷ". ͏ ͏ ͏ ͏

Long bào là thật, ngọc tỷ đương nhiên là giả. ͏ ͏ ͏ ͏

Cái trước chỉ là một bộ quần áo, không cần nói đến tay nghề thêu thùa chi tiết, chỉ nói về chất liệu làm ra cũng có thể dễ dàng mô phỏng theo, ngọc tỷ thì lại không giống vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng một số thời điểm, những chuyện này cũng không cần quá tích cực phân biệt thật giả. ͏ ͏ ͏ ͏

Hai tên tướng lĩnh đều mang họ Trần. Một là nghĩa tử của Trần Dương, tên Trần Hùng, một là chất nhi của Trần Dương, tên Trần Viễn. ͏ ͏ ͏ ͏

Về phần bản thân Trần Dương, vốn có ba trai ba gái, nhưng trưởng tử chết yểu, con thứ tuy rằng thành niên, nhưng thân thể vẫn suy yếu, không thích hợp với cuộc sống quân lữ. Năm trước sau khi nhận được che trở, từ chối không làm quan, mà là tự mình chuẩn bị tham gia khoa cử, năm ngoái thi rớt, bây giờ vẫn ở nhà đọc sách. Ấu tử ngược lại, cốt cách di truyền từ phụ thân, nhưng tuổi vẫn còn nhỏ, vẫn chưa tròn mười tuổi. ͏ ͏ ͏ ͏

Cho nên, hai người Trần Hùng cùng Trần Viễn, ở trong quân cũng xem như là dòng chính bổn gia của Trần Dương. Dưới trướng hai người đều có một nhánh binh mã, bây giờ đang làm du kích. ͏ ͏ ͏ ͏

-Phụ thân, hài nhi không điên! ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Hùng mở miệng nói, ͏ ͏ ͏ ͏

Hài nhi là đang vì phụ thân mà suy nghĩ! ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Viễn cũng hít sâu một hơi, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

-Chất nhi cũng vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Hùng nói tiếp: ͏ ͏ ͏ ͏

-Một ít tướng quân khác trong quân, hài nhi đã cùng bọn họ nói thông trước rồi, bọn họ cũng nguyện ý ủng hộ, chỉ cần phụ thân ngài gật đầu. ͏ ͏ ͏ ͏

-Ha. ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Dương cảm thấy rất buồn cười, cũng cảm thấy hoang đường không gì sánh được, hắn ngồi ngồi lại xuống ghế. ͏ ͏ ͏ ͏

-Điên rồi, điên rồi, đúng là điên rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trần Viễn quỳ rạp trên đất, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏

-Thúc phụ, Hổ Uy Bá chết trận, chuyện này triều đình thế nào cũng sẽ truy cứu. Thúc phụ, có lẽ ngài cũng đã biết rõ tính khí của Bình Tây Vương, hơn nữa còn có quan hệ cá nhân giữa Bình Tây Vương cùng Hổ Uy Bá nữa. ͏ ͏ ͏ ͏

Đúng, trong mắt chúng ta, là vì khâm sai loạn mệnh, đại doanh Túc Sơn mới rơi bào hoàn cảnh tê liệt như lúc này. ͏ ͏ ͏ ͏

Là vì khâm sai làm khó dễ, cuối cùng mới dẫn đến việc Hổ Uy Bá lĩnh quân, muốn tới thay quân đại doanh Túc Sơn. ͏ ͏ ͏ ͏

Đều là khâm sai kia sai, đều là tên Thái Thú ba phải của Lịch Thiên thành kia sai! ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng thúc phụ, ngài đặt tay lên ngực tự hỏi xem, bản thân chúng ta đối với chuyện Hổ Uy Bá chết trận, thật sự không sai chút nào hay sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Nếu như không phải thúc phụ muốn đối nghịch với tên khâm sai kia, nếu như không phải chúng ta ủng hộ thúc phụ ngài làm tên khâm sai kia mất mặt, khiến cục diện này rơi vào thế hoàn toàn vỡ tan. ͏ ͏ ͏ ͏

Thì làm sao Hổ Uy Bá lại bị thuyên chuyển nơi đóng quân, tới thu thập cục diện. Sao hắn lại chỉ dẫn theo bộ một nhánh binh mã trung tâm đi cứu viện Nhiễm Dân chứ? ͏ ͏ ͏ ͏

Thúc phụ, chúng ta có sai, chúng ta cũng có tội! ͏ ͏ ͏ ͏

Bình Tây Vương mang theo một lá vương kỳ, mênh mông cuồn cuộn hướng đến nơi này rồi, quân uy oai nghiêm, chờ hắn đến Nam Môn quan, sẽ làm gì đây? ͏ ͏ ͏ ͏

Một, sửa đổi tận gốc. Hai, tế cờ! ͏ ͏ ͏ ͏

Vị khâm sai kia tất nhiên là trốn không thoát, triều đình đã hạ chỉ vấn tội hắn. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng trong ý chỉ triều đình, vẫn chưa có bất kỳ xử trí nào với thúc phụ, với đại doanh Túc Sơn của chúng ta. Là do triều đình quên sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Không phải, là vì sau đó tự nhiên sẽ có người tới thu thập chúng ta! ͏ ͏ ͏ ͏

Người kia, sắp tới rồi! ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!