Lão nho sinh trong làng chài, đường đường chính chính là thế tử Trấn Bắc Vương lại không đi dụ dỗ, chỉ một lòng một dạ đặt kỳ vọng lên người Trần Tiên Bá. Từ đó có thể suy ra, ở trong mắt lão nho sinh người này một khi trưởng thành, thành tựu của nó sẽ không thấp hơn thế tử Trấn Bắc Vương. ͏ ͏ ͏ ͏
Bản thân Trần Tiên Bá có thiên phú võ đạo cực kỳ mạnh, hơn nữa lại thêm cả thiên phú về binh pháp ͏ ͏ ͏ ͏
Điều này không khỏi làm cho Trịnh Phàm nghĩ đến lão Điền, một vị thần của Đại Yến trong mắt trong mắt người đời. ͏ ͏ ͏ ͏
-Không sao, binh pháp vẫn phải tìm hiểu nhiền hơn, còn phải tự mình luyện tập thêm, sau này còn có rất nhiều cơ hội. ͏ ͏ ͏ ͏
Do dự một chút, Trịnh Phàm vẫn không nói ra, để các bạn nhỏ nhân cơ hội này tự mình lĩnh hội kiến thức. ͏ ͏ ͏ ͏
Không phải không nỡ, không phải lo lắng chúng trưởng thành quá nhanh. ͏ ͏ ͏ ͏
Trên thực tế, kiểu hào phóng cho cơ hội thế này càng giống như một loại yêu chiều, thổi phồng cho ngươi chết. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngươi đi xung phong đi, ͏ ͏ ͏ ͏
Ngươi đi hãm trận đi, ͏ ͏ ͏ ͏
Thường xuyên đi ở bờ sông, sao có thể không bị ướt giầy? Trần Tiên Bá lại có thiên phú tuyệt đỉnh, lúc trước nếu không được bảy vị Ma Vương bố trí cho ở cạnh mình mà thả ra ngoài sớm, nói không chừng đã chết non rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
-Vâng, vương gia, thuộc hạ hiểu rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
-Đến, Tiên Bá, đến trước mặt bản vương đi. ͏ ͏ ͏ ͏
Trần Tiên Bá tuy có chút nghi hoặc, nhưng vẫn là rất nghe lời đi tới. ͏ ͏ ͏ ͏
-Gần thêm chút nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
Khom lưng. ͏ ͏ ͏ ͏
Thấp thêm chút nữa. ͏ ͏ ͏ ͏
Đưa mặt lại gần đây. ͏ ͏ ͏ ͏
Trần Tiên Bá gần như là quỳ sát vào trước mặt vương gia, ͏ ͏ ͏ ͏
Bình Tây Vương đưa tay, sờ sờ sau gáy Trần Tiên Bá. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó, lại sờ sờ. ͏ ͏ ͏ ͏
-Được rồi, đi xuống đi, sau này có cái gì muốn hỏi, đều có thể trực tiếp hỏi. ͏ ͏ ͏ ͏
-Tạ vương gia! ͏ ͏ ͏ ͏
Hỏi xong nghi vấn trong lòng lại được chính vương gia hứa hẹn, Trần Tiên Bá cực kỳ cao hứng mang theo Lưu Đại Hổ cùng Trịnh Man rời khỏi soái trướng. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm ngồi ở sau bàn chủ soái một lúc rồi mới đứng dậy. Hắn đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu, muốn đi ra ngoài hóng mát một chút, nhưng vừa mới đi ra ngoài soái trướng thì đã nhìn thấy Kiếm Thánh đang đứng bên ngoài, bất thình lình, khiến Trịnh Phàm giật nảy cả mình. ͏ ͏ ͏ ͏
-Làm sao mà không lên tiếng vậy? ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm có chút oán giận nói. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh mở miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏
-Mới vừa ở trong lều cách vách ngươi, Long Uyên nhận ra được ngươi đã tản mát ra một chút... Sát ý. ͏ ͏ ͏ ͏
-Hả? ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm có chút bất ngờ. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lại mở miệng nói: ͏ ͏ ͏ ͏
-Có lẽ không phải là hướng về Đại Hổ nhà ta. ͏ ͏ ͏ ͏
-Ngươi nghĩ đi đâu vậy hả. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh lại nói: ͏ ͏ ͏ ͏
-Nếu thật sự là với Đại Hổ nhà ta, ta chắc là phải ăn mừng rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
-Vận mệnh của ta không thấp như vậy đâu. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm nói: ͏ ͏ ͏ ͏
-Nhưng ta lại là một người thường, ngẫu nhiên bộc lộ cảm xúc, không là rất bình thường à? ͏ ͏ ͏ ͏
Giống như là ở trên đường nhìn thấy mỹ nhân, vóc người đẹp, ta sẽ nhìn thêm vài lần, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc nhìn thêm vài lần thôi, còn chưa đến mức không có tí phong cách nào mà đến trắng trợn cướp đoạt dân nữ. ͏ ͏ ͏ ͏
Lại như là vị vương hậu Triệu quốc kia, à không, bây giờ là thái hậu rồi. Dáng người kia, chà chà, nhưng ta đến một ngón tay cũng đâu có chạm vào đúng không? ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh nhìn Trịnh Phàm, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
-Tam tiên sinh có lần cãi nhau cùng Bắc tiên sinh, ta nghe được một câu nói. ͏ ͏ ͏ ͏
-Câu gì? ͏ ͏ ͏ ͏
-Giải thích chính là che giấu, che giấu chính là sự thật. Vừa rồi, ngươi nói hơi bị nhiều. ͏ ͏ ͏ ͏
-Tự nhiên ngươi nói với ta là ta toát ra sát khí, làm ta có chút hoảng a. ͏ ͏ ͏ ͏
-Cho nên, rốt cuộc là đâm trúng tim đen rồi hả? ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm không trả lời. ͏ ͏ ͏ ͏
-Ngươi lập tức sẽ phải có đứa nhỏ, hơn nữa còn là hai đứa, vẫn không có khả năng cả hai đều là khuê nữ. Có nhi tử thì lại không giống, giống như Điền Vô Kính năm đó vậy. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngươi giết Triệu Cửu Lang, là vì năm đó Triệu Cửu Lang làm ra chuyện kia. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng bây giờ ngươi đặt tay lên ngực tự hỏi xem, ngươi có lo lắng là sau này Trần Tiên Bá trưởng thành, sẽ trở thành một... ngươi khác hay không? ͏ ͏ ͏ ͏
-Ta rất trượng nghĩa đó. ͏ ͏ ͏ ͏
-Ta biết. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm dứt khoát ngồi bệt trên mặt đất, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
-Bản thân con người chính là kết quả của những mâu thuẫn. Ta thưởng thức Trần Tiên Bá, cũng hy vọng có thể dạy dỗ hắn cho tốt, còn có một việc, ngươi nói sai rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh nhíu nhíu mày: ͏ ͏ ͏ ͏
-Ồ? ͏ ͏ ͏ ͏
-Ta không sợ Trần Tiên Bá giống ta, ta sợ hắn sẽ không giống ta. ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh nghe vậy thì đăm chiêu rồi lập tức khẽ gật đầu. ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm vỗ vỗ đầu gối của mình, tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏ ͏
-Lão Ngu, ngươi giống như huynh đệ ruột của ta. ͏ ͏ ͏ ͏
-Quá rồi. ͏ ͏ ͏ ͏
-Ngươi nên hiểu ta, Trịnh Phàm ta từ trước đến giờ đối với lễ pháp tổ chế hoàng quyền quy củ gì gì đó đều không để vào mắt, trong lòng cũng coi thường chẳng thèm ngó tới, nhưng đối lão Điền, ta lại như thế nào? ͏ ͏ ͏ ͏