Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2285: KHÔNG CHỜ TA SAO?

- Vương gia, còn Nam Môn Quan thì sao?

Trần Dương hỏi.

- Vốn dĩ chúng ta có ba nhánh quân, tạo thành sức ép cho ba phía, trừ khi quân ta thất bại ở Lương quốc, không thì cho dù lúc này Nam Môn Quan không có quân chủ lực canh giữ vẫn không hề hấn gì như thường.

Nhưng hiện tại, một khi chúng ta điều động quân chủ lực rời khỏi, nếu như lộ quân bên phía đất Triệu bị lộ tẩy, bị liên quân Càn Sở bắt được thóp, họ hoàn toàn có thể đi vòng qua Triệu quốc trở về phía Bắc đoạt lấy Nam Môn Quan.

- Ngươi tin không?

- Ta... Mạt tướng...

Trịnh Phàm lắc đầu.

- Bản vương chơi đùa nổi, họ chơi không nổi.

Nghi Sơn Bá Trần Dương nghe lệnh!

- Có mạt tướng.

- Nhanh chóng sắp xếp binh mã, chuẩn bị sẵn sàng cùng bản vương tiến vào Càn quốc.

- Mạt tướng tuân mệnh.

Tiếp theo đó, Trần Dương đứng dậy, bật cười:

- Ha ha ha ha.

Đầu tiên là khuyên nhủ, phân tích, đây là trách nhiệm của một vị tướng lĩnh dưới quyền, cũng chỉ làm bộ mà thôi, thật ra chính hắn cũng lo lắng Bình Tây Vương thật sự sẽ ngừng kế hoạch này lại chỉ vì những lời khuyên của mình.

Đối với một người đã từng dốc hết sức muốn nâng đỡ Tĩnh Nam Vương lên ngôi hoàng đế như hắn mà nói, sau khi Tĩnh Nam Vương qua đời, gần như đã mất đi một nửa hứng thú trong cuộc sống.

Trịnh Phàm lấy một chiếc kẹo bạc hà trong hộp sắt ra, bỏ vào trong miệng, nhìn Trần Dương rồi nói:

- Có phải ngươi cảm thấy bản vương điên rồi không?

- Vương gia, mạt tướng thật lòng muốn cùng ngài điên cuồng thế này, năm ấy tuy rằng mạt tướng theo lão Vương gia chuyển sang tấn công Tấn quốc, nhưng sau đó mỗi khi chạm trán với Lý Phú Thắng và Lý Báo, nhất là Lý Phú Thắng, hắn đều sẽ khoác lác với mạt tướng rằng Thượng Kinh phồn vinh cỡ nào.

Giống như là hắn đã thấy được sự đời, nhìn mạt tướng như kẻ quê mùa thôn dã.

Thật ra trong lòng mạt tướng cũng có hơi ngưỡng mộ.

Mạt tướng cũng muốn đi xem thử... Giang sơn tú lệ của Càn quốc, rốt cuộc là phồn hoa cỡ nào.

Hắn nói xong, hành lễ cúi chào rồi lui xuống sắp xếp binh mã.

Trịnh Phàm ngồi đó, trong lòng vẫn còn do dự, nhưng cũng trở nên nhẹ nhõm đôi chút.

Thật ra hắn cũng không có kinh nghiệm dẫn dắt đại quân chiến đấu, hắn cố gắng hết sức làm tốt những gì mà mình có thể làm được, nhưng lại phát hiện không thể nào gặt hái được thành quả như mong muốn.

Sau đó, hắn đã đưa ra quyết định này.

Hắn là vương gia thống lĩnh toàn quân, chịu trách nhiệm hết thảy mọi việc trên chiến trường, theo lý mà nói, trách nhiệm vô cùng to lớn nhưng gần đến lúc bắt đầu lại thay đổi tất cả kế hoạch.

Hắn không chỉ cho hai nhánh binh mã hiện giờ vẫn đang ở Ngụy quốc và Tề quốc mà ngay cả quân hợp tác ở các mặt khác như thành Tấn Đông và Nam Vọng thành đều bị leo cây.

Chỉ có điều dù có do dự thật, nhưng nói có sợ hãi hay không, thì đúng là không có.

Bởi vì đối với một vị thống lĩnh, chỉ khác biệt ở chỗ thắng hay thua, nếu ngươi thua rồi, cho dù trước đó đã chuẩn bị tốt đến mấy, nhiều lắm cũng chỉ có được một danh hào ‘tuy bại nhưng vinh’ vô nghĩa hão huyền mà thôi.

Còn một khi thắng, đó chính là sự khẳng định đối với hết thảy mọi thứ lúc trước.

Bản thân ngồi ở vị trí này, thái độ đối với việc đánh trận càng giống như một loại... Bốc thăm trúng thưởng vậy.

Trịnh Phàm nghĩ đến đây, đưa tay vuốt cằm.

Nếu bây giờ Lão Điền có mặt ở đây, nghe thấy mình so sánh như vậy, ước chừng sẽ đấm cho hắn một cú, hơn nữa còn mắng hắn không chịu tranh khí, không có tiền đồ.

Ôi

Hắn thở dài, đứng dậy.

Trần Tiên Bá vẫn còn đang tập trung xem xét tấm bản đồ dưới chân.

Lưu Đại Hổ và Trịnh Man xem không hiểu lắm, nhưng vẫn nghiêm túc tập trung nhìn.

Trịnh Phàm đi ngang qua người họ, ra ngoài hít thở không khí.

Khi hắn đi đến bên ngoài đại sảnh, đã trông thấy Kiếm Thánh đứng ở cửa.

Hắn định cất tiếng chào hỏi thì nhìn thấy Từ Sấm đang đứng trong sân trước.

Một đao một kiếm lần lượt cắm vào trên khoảnh đất phía trước mặt.

- Vương gia, thuộc hạ muốn rời đi.

- Ngươi muốn đi đâu.

- Về Ôn Minh sơn.

Từ Sấm là người Lương quốc, từ nhỏ học võ trên Ôn Minh sơn, sau lại xông pha giang hồ, bị người ta xúi giục đi trộm cắp nhiều lần, kết quả bị bắt.

Trận chiến ám sát Triệu Cửu Lang ở phố Tây Bình trong kinh thành Yến quốc, Trịnh Phàm đã từng đồng ý với hắn, chỉ cần Triệu Cửu Lang chết, sẽ xóa bỏ món nợ trước kia.

Sau đó, Từ Sấm cảm thấy tiếp tục ở Bình Tây Vương phủ cũng không tồi, nên ở lại.

Thật ra từ lúc họ đánh vào đất Triệu, sau khi trông thấy Trịnh Phàm mệnh lệnh cho quân Yến ‘cắt cổ cốc’ thu gom lương thực, Kiếm Thánh vẫn luôn chú ý đến Từ Sấm.

Trịnh Phàm đứng chắp tay ra sau rồi nói:

- Bản vương cũng sẽ đi Ôn Minh sơn, không chờ ta sao?

Từ Sấm quỳ gối hành lễ.

- Thuộc hạ không dám chờ.

- Vì cớ gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!