Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 2331: NGƯƠI NỢ TA

Bởi vì bản vương biết rõ, ͏ ͏ ͏ ͏

Ra được vài vị tướng lĩnh, mới luyện vài nhánh tân quân, ngã xuống mấy vị tướng công, nhưng trên bản chất, các lão gia của các ngươi vẫn là đám hàng như vậy, loại hàng không thề thay đổi. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta… mệt… rồi… ͏ ͏ ͏ ͏

- Bản vương biết ngươi không muốn nghe những lời này. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ta không muốn… nghe… chó sủa… ͏ ͏ ͏ ͏

- Nhưng bản vương vẫn muốn nói, ngươi có bằng lòng nghe hay không không quan trọng, giống như ngươi muốn ám sát bản vương, nhưng bản vương vẫn ngồi ở đây vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

Từ đầu tới cuối, ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi cũng chỉ là một thứ làm nền. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi diễn kịch trên đài, bản vương nhìn ngươi, xem như một thứ giải trí. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi tới ám sát bản vương. ͏ ͏ ͏ ͏

Bản vương ngồi chờ ngươi, cũng vì cảm thấy hôm nay vô cùng nhàm chán, muốn tìm chút niềm vui. ͏ ͏ ͏ ͏

Sở dĩ nói những lời này với ngươi, là nói với ngươi, nhưng cũng không phải nói với ngươi, đây là lần thứ hai đại quân của bản vương công Càn, có mấy lời đã muốn nói từ lâu, cũng chính là bắt được cơ hội lần này. ͏ ͏ ͏ ͏

Khóe miệng nữ nhân tiếp tục tràn ra máu tươi. ͏ ͏ ͏ ͏

Trịnh Phàm lại giúp nàng lau. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi có phụ mẫu không? ͏ ͏ ͏ ͏

Nữ thích khách không trả lời. ͏ ͏ ͏ ͏

- Chắc là có rồi, nếu không có, ngươi sẽ trả lời. ͏ ͏ ͏ ͏

Dù sao thì là nữ thích khách cũng không chuyên nghiệp. ͏ ͏ ͏ ͏

Nàng không phải tử sĩ gì, ám sát cũng chỉ là ý muốn nhất thời, an bài đường lui gì đó, không hề có. Bây giờ, nàng cũng không sợ chết, bởi vì nàng biết thương thế của bản thân, nhưng đối với người thân… ͏ ͏ ͏ ͏

Người thân của nàng, thật ra cũng ở trong gánh hát nhỏ này. ͏ ͏ ͏ ͏

Phụ thân của nàng, còn là chủ gánh. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng lúc này, phụ thân của nàng vẫn đang tổ chức những người khác trong gánh hát, dựa theo yêu cầu của Bình Tây Vương, tiếp tục biểu diễn, nếu mắt sắc có thể phát hiện, phụ nhân đánh đàn tỳ bà đã lệ rơi đầy mặt, mà lão chủ gánh đang tổ chức cho con hát không ngừng lên đài nối tiếp duy trì bầu không khí nhiệt liệt ồn ào náo động, cắn chặt môi, sắc mặt tái nhợt. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi cho rằng bản vương sẽ liên đới sang bọn họ? ͏ ͏ ͏ ͏

Bình Tây Vương cầm đậu phộng trên bàn trà, bóp một cái. ͏ ͏ ͏ ͏

- Bản vương làm việc, từ trước đến nay thích nhổ cỏ tận gốc, nhưng đó là đã thật sự chọc phải bản vương, đối với người không chọc bản vương tới mức nổi giận. ͏ ͏ ͏ ͏

Triệu Nguyên Niên… ͏ ͏ ͏ ͏

Triệu Nguyên Niên lại tiến về phía trước, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Gâu. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi cũng thấy đấy, bản vương không ghi thù như vậy. ͏ ͏ ͏ ͏

- Đừng… giả mù sa mưa… ngươi tại sao… lại muốn hỏi… ͏ ͏ ͏ ͏

- Bản vương hỏi ngươi, là để bảo vệ người thân của ngươi, ngươi có tin hay không, chờ bản vương và đại quân của bản vương đi, những đại thần đang ngồi đây chẳng những sẽ không khen ngợi ngươi, sẽ không lập bia khắc chữ tuyên dương sự tích của ngươi. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngược lại, ͏ ͏ ͏ ͏

Sẽ đem phụ mẫu ngươi và đem đoàn kịch nhỏ này, ͏ ͏ ͏ ͏

Cùng tìm lí do để chôn. ͏ ͏ ͏ ͏

Bởi vì, ͏ ͏ ͏ ͏

Cùng nhau nghe kịch, vẫn là nghe kịch về Thái tổ hoàng đế. ͏ ͏ ͏ ͏

Kết quả, ͏ ͏ ͏ ͏

Những đại nhân ăn no đọc sách thánh hiền này bình chân như vại ngồi xem kịch với Vương gia Yến quốc là ta đây. ͏ ͏ ͏ ͏

Kết quả một con hát thân phận địa vị ti tiện, căn bản là không đủ tư cách như ngươi, ͏ ͏ ͏ ͏

Dám tới ám sát bản vương? ͏ ͏ ͏ ͏

Thứ ngươi đánh, là mặt của bản vương sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi là tát mạnh lên mặt của những đại nhân đang ngồi ở đây. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi… ta… ͏ ͏ ͏ ͏

- Trong lời kịch, hẳn luôn là diễn chuyện xưa về nghĩa sĩ có thể trầm oan giải tội, tà không thắng chính. ͏ ͏ ͏ ͏

Có thể nhìn ra, ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi rất thích diễn Thái tổ hoàng đế. ͏ ͏ ͏ ͏

Thái tổ hoàng đế, trọng nghĩa khí trọng đạo nghĩa, văn thành võ đức, cũng có thể ngợi khen. Không quan tâm rốt cuộc có phải bị ép khoác hoàng bào hay không, ít nhất, hắn coi như đã che chở đôi cô nhi quả mẫu kia, so với bọn phản loạn động một tí là giết toàn tộc chủ cũ, quả thực còn cao thượng hơn không ít. ͏ ͏ ͏ ͏

Nhưng chỉ là người như Thái tổ, cuối cùng có kết quả tốt gì không? ͏ ͏ ͏ ͏

Đệ đệ ngồi lên long ỷ của hắn, Thái tử chính hắn lập bị phế bỏ, sau đó tuổi còn trẻ mà chết đuối. ͏ ͏ ͏ ͏

Ngươi xem một mạch Thái tông hoàng đế đi, hiện tại cành lá xum xuê cỡ nào, một mạch Thái tổ hoàng đế, nhân khẩu bây giờ thưa thớt ra sao. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình Tây Vương kẹp hai ngón tay, ͏ ͏ ͏ ͏

Lưu Đại Hổ lấy ra điếu thuốc, đưa lên, sau đó cầm chiết hỏa, châm lửa. ͏ ͏ ͏ ͏

Vương gia chậm rãi phun ra một vòng khói, nói: ͏ ͏ ͏ ͏

- Cho dù ngươi không nói cho ta, bản vương sẽ không tra ra được người thân của ngươi là ai sao? ͏ ͏ ͏ ͏

Thậm chí bản vương còn chưa nói gì, chân trước bản vương vừa đi, chân sau những đại nhân này sẽ áp giải người thân của ngươi đến trước mặt bản vương, cầu xin bản vương bớt giận. ͏ ͏ ͏ ͏

Quốc gia cá nhân, tiểu cô nương, ngươi hôm nay đã toàn đại nghĩa. ͏ ͏ ͏ ͏

Có nên suy nghĩ cho người nhà ngươi không? ͏ ͏ ͏ ͏

Nữ thích khách ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏ ͏

- Nói hay không? ͏ ͏ ͏ ͏

- Phụ thân ta… là chủ gánh… ͏ ͏ ͏ ͏

- Tốt, bản vương bảo vệ tánh mạng bọn họ. ͏ ͏ ͏ ͏

Nữ thích khách nhìn Trịnh Phàm với vẻ rất không hiểu. ͏ ͏ ͏ ͏

- Ngươi ám sát bản vương, hiện tại bản vương muốn cứu thân nhân của ngươi, ngươi thiếu bản vương một lời cảm ơn, nói một tiếng cảm ơn, chuyện này định ra rồi. ͏ ͏ ͏ ͏

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!