Thế tử Thụy Vương - Điện hạ Triệu Mục Câu đối mặt loại trêu chọc ‘thượng cương thượng tuyến’ này, cũng không lộ ra vẻ kinh hoảng gì, trái lại trên mặt còn treo nụ cười, như là đang phối hợp câu chuyện cười này của Bình Tây Vương gia. ͏ ͏ ͏ ͏
Ở đây, chỉ bốn người. ͏ ͏ ͏ ͏
Một Vương gia Yến quốc một Kiếm Thánh Tấn địa, bên cạnh mình vẫn là lão công tướng, Triệu Mục Câu thật sự không cần thiết phải đi làm bộ biểu hiện ra cái vẻ ‘hết sức lo sợ kia. ͏ ͏ ͏ ͏
Một là không lừa được mấy người này, hai là ngay cả cái quy trình này cũng không cần phải đi hết một lượt. ͏ ͏ ͏ ͏
Hàn tướng công cũng không dây dưa tiếp với chuyện này, mà là ‘hừ’ một tiếng, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vương gia, lúc này, thiên binh Đại Càn, đang ở phía sau lão phu. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ồ, vậy bản vương thật đúng là sợ hãi muốn chết. ͏ ͏ ͏ ͏
Thật ra, Kiếm Thánh một bên vẫn đang làm bộ chợp mắt lưu ý đến một chi tiết, đó chính là Trịnh Phàm hôm nay, hình như so với ngày xưa, nhiều hơn một chút... Gánh nặng. ͏ ͏ ͏ ͏
Cái ‘gánh nặng’ này không phải chỉ phong cách cái gì cũng nhất định phải nâng lên, mà là ở trên nói chuyện làm việc, dường như nhiều thêm một chút cố ý. ͏ ͏ ͏ ͏
Từ việc thay y phục, là có thể nhìn ra đầu mối. ͏ ͏ ͏ ͏
Chuyện làm màu của vị này bình thường đều dùng trên việc già mồm, trên mặt mặc, ở, đi lại, chỗ nào sẽ thật sự cầu kỳ. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nếu lúc này Vương gia là hạ binh đao đầu hàng, lão phu có thể lấy danh dự một đời để bảo đảm, Vương gia có thể ở Đại Càn ta, địa vị bất biến, phú quý vĩnh hưởng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ta nghĩ phải chăng Hàn tướng công đã quên, căn cơ của bản vương ở Tấn đông, ngài nói tới địa vị bất biến, phải chăng mang ý nghĩa Càn quốc đồng ý để bản vương ở Càn địa cắt đất phong vương? ͏ ͏ ͏ ͏
- Chuyện này, có gì mà không được? Vương gia muốn khai phủ kiến nha, cứ chọn đất là được, tuy nói một trận chiến ở Lương địa là Đại Càn ta thắng, nhưng trước mắt chung quy vẫn là lúc Yến thịnh Càn suy, chỉ cần Vương gia đồng ý đến, quan gia, triều đình, tự sẽ thỏa mãn tất cả điều kiện của Vương gia. ͏ ͏ ͏ ͏
- Tốt, Càn quốc núi tốt nước tốt phong cảnh tốt, bản vương từ sớm đã muốn tới xem một chút. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc sớm hơn nữa, cũng có ý định cải trang ăn mặc lén lút đến Giang Nam Càn quốc chơi mấy lần, nhưng thực sự lo lắng Ngân Giáp vệ Càn quốc các ngươi đến tìm bản vương gây phiền phức, vì vậy vẫn không thể làm được. ͏ ͏ ͏ ͏
- Ha ha, Vương trên gia thi từ ca phú, được sự tôn sùng của Diêu Tử Chiêm, bằng vào phong hoa Đại Càn ta, cũng tất nhiên có thể làm cho Vương gia ở trên văn đạo cầm sắt tương hòa. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngày sau sử thư ghi lại, Vương gia là bậc thầy binh pháp kiêm bậc thầy văn hoa, xưa nay chưa từng có, về sau, gần như cũng khó có người vượt qua được, há không phải là đẹp quá rồi hay sao? ͏ ͏ ͏ ͏
Trịnh Phàm đưa tay chỉ phía sau mình, ͏ ͏ ͏ ͏
Trước mặt, ͏ ͏ ͏ ͏
Ở phía Bắc, là quân Cần Vương Hàn tướng công tổ chức, ở phía Nam, trái lại là quân Yến, cho nên, hướng Trịnh Phàm chỉ lúc này, là phía Nam, Nam của Tây Sơn quận, chính là Biện Châu quận. ͏ ͏ ͏ ͏
- Nếu là Càn quốc đồng ý cắt nhường Biện Châu quận cho bản vương, bản vương ngược lại đồng ý quy thuận Càn quốc, ở bên trong giang sơn hoa hoa của Đại Càn này, sống mơ mơ màng màng, vui không nghĩ Yến. ͏ ͏ ͏ ͏
Hàn tướng công đứng dậy, nói: ͏ ͏ ͏ ͏
- Vương gia, như vậy, đã không cách nào bàn bạc. ͏ ͏ ͏ ͏
- Vốn là không có cách nào bàn được, nói một câu không êm tai, ngươi chính là một lão về vườn già mà thôi, không ở nhà ngậm kẹo đùa cháu an hưởng tuổi già, lại muốn xuống núi, thế nào cũng phải chỉnh ra chút việc. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngươi cho rằng mình vẫn là năm đó à? ͏ ͏ ͏ ͏
Có lẽ, ngay cả vị gọi là quan gia kia của các ngươi, cũng đã sớm nhìn ngươi đến phiền vô cùng, nhưng còn vẫn không tự biết. ͏ ͏ ͏ ͏
Đầu tiên không nói đến chuyện Càn quốc có thể đưa ra điều kiện đánh động được bản vương không, chỉ việc bàn việc trước mắt, trừ khi quan gia các ngươi đích thân tới, bằng không, ai có tư cách có thể đứng ở đây, cùng bản vương tán gẫu những chuyện này? ͏ ͏ ͏ ͏
- Đã như vậy... Thế lão phu, sẽ ở trên chiến trường, lĩnh giáo cao chiêu của Vương gia. ͏ ͏ ͏ ͏
- Muộn nhất chạng vạng ngày mai, bản vương sẽ khiến ngươi cái lão thất phu này, quỳ gối trước mặt bản vương xin tha! ͏ ͏ ͏ ͏
- Lão phu sẽ không để cho Vương gia ngài quỳ, lão phu sẽ giả vờ như rất chiêu hiền đãi sĩ. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, ͏ ͏ ͏ ͏
Thế tử Thụy Vương giơ cờ lên, một bên khác, Kiếm Thánh cũng rút cờ cắm vào mặt đất ra, hai bên tách ra, từng người trở lại. ͏ ͏ ͏ ͏
… ͏ ͏ ͏ ͏
- Oan ức ngươi, lão Ngu. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc đi trở về, Trịnh Phàm mở miệng an ủi Kiếm Thánh. ͏ ͏ ͏ ͏
- Cho nên, rốt cuộc là bàn luận cái gì? ͏ ͏ ͏ ͏
Kiếm Thánh làm người đứng xem, phát hiện căn bản là cái gì cũng không bàn luận ra, chỉ đơn giản mà cãi cho sướng miệng. ͏ ͏ ͏ ͏
- Thật ra, bàn luận cái gì đều không quan trọng, bởi vì căn bản không tồn tại chỗ để đàm phán, ta ở Yến quốc là đãi ngộ thế nào, ngươi biết đấy, ngươi cho rằng Càn quốc có thể sẽ cho ta đãi ngộ này sao? ͏ ͏ ͏ ͏