Mỗi thế hệ, thực ra đều lớn lên giữa ‘kỳ thị vùng miền’, cái gọi là Chư Hạ, cái gọi là cùng gốc rễ, cùng một tộc, người có thể chân chính hiểu rõ đạo lý này rất ít, huống hồ, trong số rất ít những người có thể hiểu được đó, lại có rất nhiều người, rõ ràng hiểu rõ, lại giả vờ như bản thân chẳng hiểu gì. ͏ ͏ ͏ ͏
Một trăm năm trước, người Càn đã lợi dụng trận chiến quyết định giữa người Yến và Man tộc để thực hiện cuộc viễn chinh phương Bắc. Trong những năm trước đó ở khu vực Tân địa, người Sở liên thủ với dã nhân, coi người người Tấn như dê hai chân dê, nuôi để thịt. ͏ ͏ ͏ ͏
Yến hoàng đã từng, hắn có khát vọng muốn nuốt trọn Chư Hạ, đương nhiên sẽ ở một vài phương diện mà khắc chế cử chỉ của bản thân. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng điều này không hề bao gồm Bình Tây Vương gia họ Trịnh kia. ͏ ͏ ͏ ͏
Cũng không bao gồm những tướng sĩ Yến quốc đang tấn công Thượng Kinh. ͏ ͏ ͏ ͏
Với Trịnh Phàm mà nói, hắn đã lựa chọn hướng đến chỗ chết để hồi sinh. Đối với những tướng sĩ quân Yến mà nói, khi tinh thần và cơ thể mệt mỏi đến một mức độ nào đó, đao tiếp theo vung lên, có lẽ đã trở thành một loại bản năng nào đó. ͏ ͏ ͏ ͏
Có điều, ͏ ͏ ͏ ͏
Trong cái rủi có cái may, ͏ ͏ ͏ ͏
Dù cho Trần Dương lấy danh nghĩa của Nghi Sơn Bá truyền quân lệnh xuống ‘không phong đao’ trong nhánh quân này. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng, thứ nhất là đại quân lúc này đã tản ra khắp nơi trong Thượng Kinh, khó tránh khỏi hỗn loạn, quân lệnh muốn truyền xuống hoàn toàn, cũng gần như là điều không thể. ͏ ͏ ͏ ͏
Thứ hai, số lượng binh mã của quân Yến lần này vẫn là quá ít, so với tòa thành lớn này, ba vạn binh lính tiến vào, muốn một lúc ăn sạch mọi thứ vào bụng, quả thật là điều viển vông. ͏ ͏ ͏ ͏
Sau khi quân Yến từ Chính Dương môn giết vào, về cơ bản chia làm hai nhóm, nhóm thứ nhất dưới sự lãnh đạo của Phiền Lực, hô khẩu hiệu ‘bắt Càn hậu’ lao thẳng tới Hoàng Thành. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhóm thứ hai do Trần Dương dẫn đầu, bắt đầu tấn công những nhóm người có ý đồ muốn cấu kết lại với nhau. ͏ ͏ ͏ ͏
Chỉ hai nhóm này đã chiếm hết phần lớn binh lực của Yến quốc. ͏ ͏ ͏ ͏
Mà cùng với sự tàn phá bên ngoại thành, khi Phiền Lực dẫn quân tấn công vào nội thành, trên ý nghĩa cũng chính là nơi ở thực sự hoàng đế và hậu cung, cuối cùng cũng gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc mới đầu, quân Yến tiến vào khá là thuận lợi, đại doanh phòng vệ bên ngoài thành Thượng Kinh gần như bị đào rỗng, không thể chặn được quân địch từ bên ngoài. ͏ ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, tường thành của Thượng Kinh cũng không thể tới kịp để thanh lý và lấp đầy, còn chưa kịp làm tốt công tác chuẩn bị thủ thành, đã bị người Yến như lang như hổ trực tiếp vọt thẳng vào chém giết. ͏ ͏ ͏ ͏
Ngay cả Hoàng Thành, cũng vì cục diện hỗn loạn, không biết là phương nào, phái nào của người Càn cũng bị quân Yến đâm phải. ͏ ͏ ͏ ͏
Nhưng khi lưỡi đao của người Yến chuẩn bị chạm vào cả thành Thượng Kinh, không, là toàn bộ Càn quốc, khu vực cốt lõi nhất cũng là khu vực yếu đuối nhất, Càn nhận coi như đã nhận ra là bản thân đã không còn đường lui, ngược lại, đã kích phát ra ý chí khánh cự không hề nhỏ. ͏ ͏ ͏ ͏
Những Ngân Giáp Vệ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của nội cung, cấm vệ của hoàng cung, cùng với hộ vệ do những đại nhân khác mang đến, thậm chí cả nhóm công công trong hậu cung, tất cả đều bắt đầu nhào về phía người Yến đang hung thần ác sát. ͏ ͏ ͏ ͏
Tường bao nội thành thực ra không cao, cơ bản cũng chỉ làm theo hình thức, nhưng dựa vào bức tường không cao lắm này, người Càn bên trong và người Yến bên ngoài đã phát động một cuộc chém giết liều mạng. ͏ ͏ ͏ ͏
Điều này khiến cho Phiền Lực không thể không ra lệnh, gọi những quân Yến từ bên ngoài tiến vào cung điện tham gia cuộc tấn công. ͏ ͏ ͏ ͏
Mà Trần Dương bên kia, sau khi đánh bại liên tiếp mười mấy nhóm người không biết là ở nha môn, công hầu nào hay đại gia tộc nào đang âm mưu cấu kết với nhau, lại gặp phải sự ngăn cản của hộ vệ gia đinh của các nhà. ͏ ͏ ͏ ͏
Vị trí của quân Yến tiến vào thành, cùng với thái độ tiến thẳng vào hoàng cung, khiến phạm vi hoạt động của quân Yến sau khi tiến vào thành về cơ bản được phân định trên một bề mặt rất hẹp, mà khu vực này, may mắn thế nào, đây lại là nơi ở của một gia đình giàu có nổi tiếng ở Thượng Kinh. ͏ ͏ ͏ ͏
Bởi vì nhân khẩu thật sự quá đông, trong lịch sử, thành Thượng Kinh đã trải qua nhiều lần mở rộng, cho nên nó không giống như những tòa thành truyền thống khác, chỉ đơn giản là chia thành nội thành và ngoại thành, nội thành là quý tộc, vương hầu và tướng quân, ngoại thành đều là dân thường. ͏ ͏ ͏ ͏
Khu nhà giàu ở chỗ này, chủ yếu là rời rạc theo hình chữ phúc, 'trục chính' xéo xuống chính là để chỉ hoàng cung ͏ ͏ ͏ ͏
Trong bài thơ của Diêu Tử Chiêm có đề cập tới: ‘Đêm nay ngói bể mưa tí tách, ngày khác ba phố sách chênh vênh.’ ͏ ͏ ͏ ͏
‘Ba phố’ chính là chỉ những ‘khu nhà giàu’ của thành Thượng Kinh, Diêu Tử Chiêm cũng chưa bao giờ dùng ‘nội thành’ để gọi. ͏ ͏ ͏ ͏