Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 364: ĐE DỌA

Người mù Bắc thu hồi y phục của mình một hồi, trên mặt của hắn, kỳ thực còn lưu lại một chút vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn rất khẳng định nói:

- Trong khoảng thời gian này, ta nghiên cứu không ít thông tin về triều đình Càn Quốc, ta và chủ thượng cùng đi, người còn lại là A Minh.

A Minh khẽ gật đầu, ra hiệu mình đồng ý.

Cái này không có kiêu ngạo, bởi A Minh rõ ràng vì sao lại lựa chọn mình.

Phiền Lực hơi nghi hoặc một chút nói:

- Còn ta?

- Ngươi ngậm miệng.

Nói chung không dám dẫn Phiền Lực theo, vạn nhất trên triều đình Càn Quốc, Phiền Lực trực tiếp mở miệng nói tung tung, đến lúc đó nhỡ trêu tức họ, người nước Càn không chém sứ giả cũng không được rồi.

Ví dụ như, trên cung điện trực tiếp hô to:

- Hoàng Đế lão nhi kia, mau rời khỏi Long ỷ đề chủ thượng nhà ta lên ngồi một chút!

- Tốt, vậy chúng ta chuẩn bị một chút đi, trời tối đi.

Trịnh Phàm cũng thả lỏng, kết quả xấu nhất, đơn giản chính là bị bắn thành tổ ong vò vẽ dưới thành Thượng Kinh.

- Công văn đâu?

Không phải muốn trình công văn sao, công văn đâu?

- Ngạch…

Lúc này, Trịnh Phàm mới nhớ đến, nói với người mù Bắc:

- Lý Phú Thắng nói, để chính ta viết.

Người mù gật gù, công việc liên quan đến công văn này, khẳng định cần hắn đến chuẩn bị.

- Yêu cầu thế nào?

Muốn viết luận văn, ngươi cần có luận điểm chứ?

Trịnh Phàm đưa tay, che mặt của mình, thở dài, nói:

- Chỉ có một yêu cầu.

Người mù Bắc thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: Chỉ có một yêu cầu mà thôi, chuyện đó đơn giản hơn nhiều.

- Đó chính là để Càn nhân tức giận!

". . ." Người mù.

Đây là một hồi không có trong kế hoạch đi sứ, nhưng chiến cuộc dưới sự biến hóa phức tạp, sinh ra loại cục diện này.

Quân Lý Phú Thắng, đi bôn tập trăm dặm đến Biện hà, lại một lần công chiếm Tây Phong độ Càn Quốc, đem binh mã Tây Sơn quận ngăn cách bên ngoài kinh kỳ.

Đặt trước mặt Lý Phú Thắng, kỳ thực chỉ có hai lựa chọn.

Một là thừa dịp khoảng thời gian này, trực tiếp đi công thành;

Còn lại là, dùng các loại phương thức, tạo áp lực cho văn võ triều đình Càn Quốc, tạo áp lực cho quan gia Càn Quốc.

Lý Phú Thắng có thể công thành hay không, Trịnh Phàm không biết.

Nhưng từ lúc đi ra khỏi quân trại, Trịnh Phàm đã nhìn thấy quân sĩ Trấn Bắc quân đã xua đuổi bách tính Càn Quốc ở phụ cận, để bọn chế tạo công cụ, thoạt nhìn như công cụ công thành.

Tường thành Thượng Kinh rất cao, cực cao!

Người trong kinh thành này, cũng rất nhiều, cực nhiều!

Tòa thành này, muốn trong thời gian ngắn đánh hạ, gần như không thể, nhưng nếu đã nguy cấp, không công một lần, không thích hợp!

Quan trọng nhất, dọc theo con đường này, biểu hiện đặc sắc của người Càn Quốc, để Lý Phú Thắng vô cùng tự tin.

Nếu lần này có thể một lần đánh hạ đô thành Càn Quốc, tóm gọn Hoàng Đế trong thành và văn võ bá quan, Càn Quốc này coi như bàn giao rồi!

Giấc mơ, phải có, đồng thời cần phải động một chút ngón tay đi tiến hành thực hiện.

Người mù ngồi ở trên lưng ngựa, mở miệng nói:

- Chủ thượng, nếu thật sự muốn công thành, nhất định phải đem bách tính làm nhóm đầu tiên tiêu hao.

- Ừm.

Trịnh Phàm biết người mù, lo lắng mình thấy cảnh này về sau sẽ không chịu được, cho nên trước tiên làm nền.

Nhưng con người là một loại sinh vật kỳ quái, lúc trước Trịnh Thủ bị không đành lòng giết tiểu kiếm đồng, nhưng trước mắt, lại cảm thấy đem bách tính Càn Quốc điều khiển làm bia đỡ đạn đầu tiên tiêu hao vật tư thủ thành của Càn Quốc, thật không có gì ghê gớm.

Không phải bọn họ chết, chính mình sẽ là người chết, cho nên lúc con người ta không dính đến lợi ích thiết thân, đều rất hiền lành.

Trịnh Phàm cảm giác tư cách đặc phái viên do Lý Phú Thắng giao cho mình thật tệ, ngay cả đồ vật chứng minh thân cũng không có.

Vì để tránh bản thân chưa đến cửa thành bị bắn thành tổ ong vò vẽ, Trịnh Phàm làm một cái cờ màu, để A Minh giơ lên!

Mặt cờ này, thấy đáng yếu thế nào!!!

Có điều, vẫn có chút hiệu quả, lúc ba người bọn hắn cưỡi ngựa đến đây, ngươi có thể nhìn thấy rất nhiều bóng người trên tường thành, nhưng không ai bắn tiễn.

Chờ đám người Trịnh Phàm đến trước cửa thành, phía trên có người hô:

- Người tới người phương nào?

Trịnh Phàm ngẩng đầu lên, hô:

- Sứ giả Đại Yến, phụng mệnh yết kiến Càn Hoàng!

Sau đó, công việc chỉ là chờ đợi.

Thời gian chờ đợi này, hơn một giờ đồng hồ.

Rốt cuộc, phía trên thả xuống ba cái sọt.

Trịnh Phàm ba người xuống ngựa, tiến vào sọt, sọt được kéo lên trên tường thành.

Sau khi xuống, Trịnh Phàm còn đang thu dọn y phục của mình, kỳ thực cũng không có gì thu dọn, chỉ là một thói quen thôi.

Lúc này, một quan văn trung nhiên mặc quan bào màu lục đứng trước mặt ba người Trịnh Phàm, nói:

- Bản quan Hồng Lư tự Thiệu Văn Kiệt, phụng mệnh Ngô Hoàng, dẫn Yến sứ tiến bái Ngô Hoàng.

Trịnh Phàm gật gù với hắn.

Thiệu Văn Kiệt sửng sốt một chút, nói:

- Yến sứ, ngươi có mang theo quốc thư đi sứ và Ấn giám để bản quan kiểm tra một phen hay không?

- Quốc thư, ấn giám? Không mang.

Lúc này Thiệu Văn Kiệt lộ ra một vệt tâm ý coi thường, nói:

- Yến nhân quả nhiên man di, điểm ấy lễ nghi đều không có sao!

Binh sĩ xung quanh quả nhiên rất phối hợp, lộ ra trào phúng nụ cười, tuy rằng có chút lúng túng.

Trịnh Phàm gật gù, nói:

- Thật sự xin lỗi, không ngờ đánh thắng qua nhanh, chưa kịp chuẩn bị!

". . ." Thiệu Văn Kiệt.

Nụ cười trên mặt sĩ tốt xung quanh đều tắt ngấm, lộ ra tâm tình phẫn nộ.

Giải thích đầy đủ cái gì gọi là vô năng phẫn nộ.

Nói thật, cái việc này không tiếp thì thôi, nhưng nếu đã tiếp nhận, Trịnh Phàm rõ ràng một đạo lý, muốn an toàn rời khỏi nơi này, nhất định phải làm điệu cao, không thể thấp điệu.

Cái này không đơn thuần ngươi đại biểu sự tôn nghiêm của Yến Quốc, mà ngươi càng thêm cường ngạnh càng ương ngạnh, người ta càng không dám động ngươi.

Có điều, cục diện hiện tại rất tốt, nước bị nguy cấp là Càn Quốc, trong lòng Trịnh Phàm tự ước lượng.

Sứ giả nổi danh trong lịch sử, phần lớn đều là sứ giả nước yếu đi cường quốc, hoặc toát ra dũng khí cùng khí phách, hoặc trí tuệ vững vàng, ngược lại mỗi loại đều có đặc sắc riêng.

Còn việc sứ giả cường quốc đi nước yếu, ngược lại không có điểm gì đặc biệt, bởi vì bọn họ nghìn bài một điệu hung hăng.

Thiệu Văn Kiệt không nói lời nào, hắn vốn không có tư cách đi nói cái gì, trước mắt tình huống nguy cấp, Yến nhân đã đánh đến thành Thượng Kinh, chỉ có các vị quan gia và các vị tướng công quyết định, hắn không thể lắm miệng.

- Yến sứ xin mời đi theo ta.

Trịnh Phàm cũng dùng tay làm dấu mời, sau đó đi phía sau theo Thiệu Văn Kiệt.

Đồng thời theo sau, còn có hai đội giáp sĩ, mỗi đội mặc y giáp bóng loáng, ánh bạc rạng rỡ, đây hẳn là Ngân Giáp vệ của Hoàng Đế Càn Quốc rồi.

Vừa mới từ thành lâu xuống mặt đất, đã nhìn thấy một tên tướng lĩnh trẻ tuổi và một đám thủ hạ vọt tới.

Hai bên Ngân Giáp vệ lại không đi ngăn cản, trái lại cố ý nhường đường cho đối phương.

- Yến man tử ở nơi nào đây, ở nơi nào, ra đây để gia gia làm thịt hắn nhắm rượu! ! !

Tướng lĩnh trẻ tuổi rất ngông cuồng.

Thiệu Văn Kiệt nhìn lướt qua Trịnh Phàm phía sau, hắn muốn xem phản ứng của Trịnh Phàm.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!