Kỳ thực, hắn trách oan Trịnh Phàm, Trịnh Phàm không biết nên nói cái gì, cho nên thẳng thắn không nói lời nào, hắn có quyền này, tẻ ngắt thì tẻ ngắt chứ, cũng không đáng kể.
Rốt cuộc, Trịnh Phàm nghĩ nên nói cái gì, hắn mở miệng nói:
- Ta nghe người ta nói, không quản ai chưởng khống Thịnh Lạc thành, cũng phải dựa vào đám địa đầu xà các ngươi giúp?
Ngốc Phát Thừa Kế nghe vậy, lập tức quay đầu nhìn về phía Hùng Liệt.
Hùng Liệt yên lặng đứng nơi đó, không lên tiếng.
Nhưng tất cả mọi ngươi đều rõ ràng, đây chính là Hùng Liệt đã lén báo cáo!
- Đại nhân, đây là kế hoãn binh của tiểu nhân, lấy ra để tê dại đám người khác, sau lưng tích góp cơ hội, chuẩn bị mừng đón Vương sư Đại Yến!
Trịnh Phàm gật gù, mỉm cười nhìn Ngốc Phát Thừa Kế, nói:
- Nói tiếng người!
- Đúng, tiểu nhân mơ hão không biết Thiên uy, tội đáng muôn chết!
Ngốc Phát Thừa Kế đem đầu dập ở trên đất gạch.
Hắc!
Đây là phương thức nói chuyện hắn học từ chỗ Tĩnh Nam Hầu, quả thật hữu hiệu, trước đây Tĩnh Nam Hầu cầm lời này đến hù dọa hắn, ngược lại hiện tại hắn dùng nó khá linh hoạt rồi.
- Ngốc Phát tộc trưởng.
- Có tiểu nhân.
- Ta có thể không nhắc chuyện cũ.
- Đại nhân nhân từ, toàn tộc tiểu nhân tự nhiên trung tâm với ngài!
- Có điều vẫn phải dựa vào biểu hiện sau này của ngươi.
Ngốc Phát Thừa Kế nhanh nhảu nói:
- Tiểu nhân rõ ràng, tiểu nhân rõ ràng.
Chuyện gõ đầu kiểu này, Trịnh Phàm chẳng muốn tự mình đi làm, chờ sau khi đại quân của hắn triệt để tiếp thu Thịnh Lạc thành, những tên Ma Vương thuộc hạ, làm sao chơi đùa lòng người, ngự hạ, gõ người, đều là chuyên gia trong chuyên gia!
Việc hắn cần làm, lúc này đơn giản cố làm ra vẻ thôi.
Cái cảm giác này cũng tốt, chuyện các ngươi làm… Bức bách ta phải giả vờ vậy thôi!
Đúng lúc này, một tên hộ vệ dã nhân đi vào, Hùng Liệt lập tức đi tới nghe hắn thì thầm, tiếp theo, Hùng Liệt quỳ xuống bẩm báo:
- Đại nhân, Vương sư vào thành rồi!
Chuyện này mang ý nghĩa, Thịnh Lạc thành đã xong!
Trịnh Phàm gật gù, quay đầu nhìn người bên cạnh mình, lại phát hiện không biết lúc nào người mù Bắc mất tăm mất tích rồi.
Trịnh Phàm xốc thảm trên người mình lên, từ trên ghế dựa đứng dậy, vừa vặn vào lúc này, người mù bưng một bộ giáp trụ đi ra.
Hắn quỳ xuống, kính cẩn nói:
- Xin chủ thượng mặc giáp!
Tiếp theo, người mù Bắc quát lớn:
- Hai tên nô tài kia, còn không mau tới giúp chủ thượng mặc giáp, chẳng lẽ mắt mù sao!
Người trong nghề ra tay nó phải khác, người mù vốn là người giỏi về xây dựng bầu không khí mân mê lòng người, cộng thêm lúc hắn nói chuyện, còn nhuộm tinh thần vào đòn tấn công, khiến tâm thần Hùng Liệt và Ngốc Phát Thừa Kế nhận được uy hiếp.
Hai người nghe vậy, lập tức đứng dậy đứng bên người Trịnh Phàm, như nô bộc, bắt đầu giúp Trịnh Phàm xuyên giáp trụ.
Hùng Liệt còn khá hơn một chút, cho dù trong lòng hơi miễn cưỡng, nhưng dù sao trên danh nghĩa hắn vẫn là gia nô của Lục hoàng tử thu dưỡng, hiện tại Lục hoàng tử đem hắn chuyển giao cho Trịnh Phàm, hắn làm nô tài cho Trịnh Phàm, cũng là chuyện đương nhiên.
Ngốc Phát Thừa Kế hơi choáng váng, nguyên bản hắn còn coi mình có thể mang đến đại lễ như vậy, sau đó có thể xin chút "Tiền lương đãi ngộ" gì đó, nhưng làm sao trực tiếp biến thành nô tài tầng thấp nhất rồi?
Chỉ có thể nói từ lúc hắn vào cửa, đã bị gọt đã bị đánh, hoàn toàn mất đi khí thế rồi!
Nhưng dưới bầu không khí này, hai người đều rất ngoan ngoãn bắt đầu giúp Trịnh Phàm xuyên giáp trụ.
Trịnh Phàm chỉ dang hai tay ra, mặc bọn họ hầu hạ.
Mà trong kênh giao tiếp ngầm do người mù Bắc xây dựng bằng lực lượng tinh thần.
- Chờ A Trình suất binh lại đây, lúc binh mã bốn phía đến, ta bắt đầu xuyên giáp, hiệu quả chẳng phải càng tốt hơn sao?
- Đúng vậy, thuộc hạ sơ sẩy rồi!
- Lần sau nhớ chú ý!
- Vâng, thuộc hạ rõ ràng!
- Ai, cảm giác vừa mới ngủ dậy đã phải xuyên giáp trụ, thật không dễ chịu!
- Chủ thượng.
- Hả?
- Tứ Nương đã sớm thêu Long bào, cái kia hẳn mặc thoái mái hơn mặc giáp trụ, nếu không thích hợp, ta liền đổi?
". . ." Trịnh Phàm.
- Ngươi muốn hại chết ta?
- Thuộc hạ không dám!
- Trong lòng ngươi khẳng định đang mắng ta lập dị.
- Chủ thượng anh minh.
- A, có điều ta ngược lại thật hiếu kỳ, Tứ Nương thêu Long bào, màu gì?
- Màu vàng óng, phù hợp thẩm mỹ của chúng ta!
Long bào Yến Quốc sùng đen, càng chú trọng thiên tử oai hùng. Long bào Càn Quốc sùng huyền, tôn lên thiên tử thần bí. Long bào Sở Quốc trọng bề ngoài, lẻ tẻ vụn vặn mỗi cái, đều tùy theo sự kiện mà mặc theo.
Long bào Tấn Quốc…
Tấn Quốc đã không còn, kiểu dáng của nó thế nào cũng không đáng kể, coi như vì một lý do nào đó, hậu nhân cũng không đi mô phỏng theo Long bào Tấn Quốc rồi!
- Vẫn giấu kỹ đi.
- Thuộc hạ rõ ràng.
Trịnh Phàm rõ ràng, nếu hôm nay nhất thời thoải mái, mặc Long bào, vậy thì Tĩnh Nam Hầu giẫy giụa không để ý thương thế, trong vòng ba ngày sẽ trực tiếp trảm mất đầu hắn mà đi.
Nói thật, hiện nay, bất luận Yến Hoàng hay hai vị nam bắc Hầu gia này, trong lòng Trịnh Phàm đều không chắc chắn, không chỉ chính hắn, ngay cả trong lòng những vị Ma Vương này cũng không chắc chắn.
Mặc giáp trụ xong xuôi, Trịnh Phàm đi ra ngoài sân, bên ngoài đã có người chuẩn bị ngựa từ lâu.
Trịnh Phàm xoay người lên ngựa, quay đầu lại nhìn về phía Hùng Liệt và Ngốc Phát Thừa Kế, phất tay một cái, nói:
- Theo!
Tùy ý như gọi hai con chó của mình.
Ngược lại không phải cố ý làm mất lòng người, rất nhiều người ngây thơ cho rằng cả ngày gặp người lấy ân, cùng tắm rửa cùng nhau ăn cơm ngủ chung cái gì, có thể mua chuộc tâm người, chuyện này qua ngây thơ rồi!
Trên thế giới này, có không ít người, ngươi càng không khách khí đối với hắn, hắn càng tâm duyệt thần phục đối với ngươi, ngươi càng ôn hòa ấm áp đối với hắn, hắn có thể trở mặt bán đứng người bất kỳ lúc nào.
Là người chinh phục đến vùng đất mới, đầu tiên phải làm là lập uy chứ không phải lập đức!
Ngốc Phát Thừa Kế đoạt trước một bước, che Hùng Liệt ở phía sau, đem dây cương dắt trong tay của Trịnh Phàm.
Tuy rằng không biết tại sao bản thân làm vậy, nhưng ngược lại hắn đã dập đầu dưới đất, giữa đường bỗng nhiên nhăn nhó không phải ngu sao?
Hùng Liệt ở phía sau tức đến nhe răng trợn mắt, bất luận đồ vật gì, nếu không ai nhòm ngó tự nhiên không sao, nhưng vừa nhìn có người đoạt, trong chớp mắt tức giận đến ghê gớm.
Chỉ là, không có đạo lý hai người cùng đưa dây cương, Hùng Liệt chỉ có thể đi theo sau ngựa, từng bước từng bước theo sát, vốn mặt đã đen, hiện tại càng thêm âm trầm rồi.
Người mù cũng cưỡi ngựa, duy trì khoảng cách nhất định với Trịnh Phàm, làm vai phụ đến biết điều, không được làm lu mờ nhân vật chính.
Mà phía bên ngoài, có đám hộ vệ dã nhân của Hùng Liệt và một đám tộc binh của Ngốc Phát Thừa Kế đang chờ đợi.
Tuy Ngốc Phát Thừa Kế một người tới, nhưng tộc binh dưới trướng hắn vẫn chưa về nhà, vào lúc này thấy tộc trưởng đang dắt ngựa cho quý nhân Yến Quốc, trên ánh mắt dũng sĩ Ngốc Phát bộ tộc có gì không đúng, nhưng không dám lỗ mãng nói cái gì.
Trịnh Phàm còn nhìn thấy Ngốc Phát Tố, nếu như nữ nhân này có thể đẹp hơn một chút, như vậy ngược lại hắn không thể không hi sinh bản thân, thông gia kèo Ngốc Phát bộ tộc về rồi.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nam tử hán đại trượng phu, dựa vào thông gia, chẳng có bản lĩnh gì?
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)