Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 498: VẾT TÍCH

Tĩnh Nam Hầu dừng một chút, tiếp tục nói:

- Sau khi khi Tư Đồ Lôi tự mình suất quân tới, cũng muốn đoạt lại ba tòa thành trì kia lại, cho nên cấp tốc phát động chiến tranh, khả năng bởi vì mới đăng cơ, cho nên bức thiết cần một hồi đại thắng.

- Thất bại?

Trịnh Phàm hiếu kỳ hỏi.

Tĩnh Nam Hầu gật gù, nói:

- Thất bại, bản thân Tư Đồ gia bị thương, binh mã Tư Đồ gia tổn thất nặng nề, binh mã còn lại lui về Tuyết Hải Quan.

Địa danh Tuyết Hải Quan này, Trịnh Phàm biết, người mù từng nhắc qua, Tuyết Hải Quan rất sớm trước đây là địa phương được xây dựng sau khi người Tấn Quốc trục suất dã nhân đi khỏi, bởi đây là phương hướng đông bắc nhất của Tấn Quốc, đồng thời Thiên Đoạn sơn mạch không kéo tới đây, cho nên có một mảng lớn khu vực trống trải, không giống những nơi khác của Tấn Quốc, trực tiếp dựa vào Thiên Đoạn sơn mạch cô lập Tấn nhân và cánh đồng tuyết, cho nên mới xây dựng cửa ải này.

Có điều theo mấy trăm năm qua Tấn nhân vẫn khai thác với bên ngoài, tâm tình tốt đánh dã nhân, tâm tình không tốt càng đánh dã nhân phát tiết.

Cho nên, Tuyết Hải Quan đã sớm không phải khu vực khống chế thực chất, phạm vi thế lực của Tấn nhân, từ lâu đã vượt qua Tuyết Hải Quan rồi.

Bởi Tư Đồ gia liên tiếp đại bại, tương đương với đem khu vực khai thác đối ngoại mấy trăm năm của tổ tiên Tấn nhân ói ra ngoài.

Mà nếu Tuyết Hải Quan lại bị công phá, đại quân dã nhân giống như châu chấu tìm được lỗ hổng, trực tiếp tản ra.

Tựa hồ thấy sắc mặt của Trịnh Phàm trở nên nghiêm túc, Điền Vô Kính cắn một miếng thịt dê, vừa nghiền ngẫm vừa nói:

- Dã nhân không phải mạnh bao nhiêu, mà bởi Tư Đồ gia bất cẩn rồi!

Trịnh Phàm gật gù, hắn tin tưởng phán đoán của Điền Vô Kính, giống như tin tưởng Lương Trình.

- Bất luận dã nhân làm sao, đều không thể sánh bằng Man tộc.

Điền Vô Kính nói.

Cho dù hiện tại Man tộc là Phượng Hoàng rút lông không bằng gà, nhưng người ta bị trấn áp bởi Vương đình suy sụp, không cách nào chỉnh hợp lòng người mà thôi, bản thân sức chiến đấu của bọn hắn vô cùng đáng sợ, trong đội ngũ của Trịnh Phàm có không ít Man binh, rất tiện dụng.

Ngược lại hiện tại Trịnh Phàm còn chưa đem dã nhân xếp vào quân ngũ, chỉ bắt bọn họ làm lao công, coi như sau này đánh trận cần trưng tập dã nhân thần phục hắn đi đánh giặc, bọn hắn cũng chỉ là phụ binh mà thôi.

- Có điều, lúc trước Tư Đồ gia bại hai trận, tuy nói tổn thất nặng nề nhưng vẫn chưa dao động căn cơ của Tư Đồ gia, chỉ là thành trì bị mất, khiến dã nhân thu được rất nhiều giáp trụ, khí giới cùng với thợ thủ công nhân khẩu tiếp tế, thực lực của dã nhân và sĩ khí của bọn họ, vào lúc này đã đạt tới đỉnh phong! Trong lúc nhất thời đại quân Tư Đồ gia bị chặn ở Tuyết Hải Quan, bọn hắn mấy lần thăm dò đều bị đánh trở về!

Trịnh Phàm nói:

- Cho nên chúng ta cần làm, chính là lấy một nhánh kỳ binh từ Thịnh Lạc thành đi bắc tới Thiên Đoạn sơn mạch, vào cánh đồng tuyết, lại tiến nhanh đến hướng đông, sau khi công kích dã nhân, giúp Tư Đồ gia giảm áp lực chính diện của chiến trường?

Tĩnh Nam Hầu lắc đầu một cái.

- Xin Hầu gia công khai, mạt tướng ngu dốt.

Điền Vô Kính hơi ngẩng đầu lên, chậm rãi nói:

- Không phải kì binh, cũng không phải vì giúp Tư Đồ gia giảm áp lực chính diện.

- Đó là?

- Phá tan bọn họ!

". . ." Trịnh Phàm.

Trịnh Phàm đột nhiên cảm giác thấy hắn tựa như trước đây giống một nhân vật quần chúng trong truyền tranh châm biếm, tác dụng của hắn là cùng đối thoại với Điền Vô Kính, sau đó dẫn dắt cho Điền Vô Kính tinh tướng.

Được thôi, không biết ngươi thế nào, mang binh có thể đánh, ngươi nói đánh bọn họ đánh nổ bọn họ, ngươi trâu bò, vỗ tay.

Đúng lúc này, bên ngoài lều truyền đến tiếng bước chân.

Hộ dân chăn nuôi này, chỉ có một đôi vợ chồng và một người con thành niên, đứa con này vẫn chưa cưới vợ, từ một chuỗi bước chân đi tới, có thể đoán được đây hiển nhiên đây là đám nam nhân thành niên khỏe mạnh đi tới.

Điền Vô Kính cầm xương dê trong tay vứt xuống đất, rút ra thảm lông, vừa lau tay vừa nói:

- Xem ra, lúc trước ngươi nói bọn họ nhiệt tình hiếu khách, không sai lắm!

- Hầu gia, lúc trước ta chỉ muốn nhắc nhở ngài thôi!

Lúc đó, Trịnh Phàm kiến nghị là, trực tiếp diệt toàn bộ nhà hộ dân chăn nuôi này.

Dù sao trang phục hai người bọn hắn thực sự quá chướng mắt, cộng thêm năm trước Yến Tấn đại chiến, dẫn đến con đường thương lộ vẫn chưa khôi phục, hai người bọn hắn xuất hiện tại đây, thật quá mức khả nghi.

Mảnh lều vải được xốc lên, ba nam tử trưởng thành đi tới, vợ chồng và đứa con hộ chăn nuôi này đứng bên ngoài nhìn vào bên trong.

Ba người tiến vào, một người mặc giáp da, hai người khác thì mặc áo choàng.

Trên gương mặt bên trái kia của người mặc giáp, có một vết tích, xem ra là vết thương mới.

- Kích lệ cổ ngõa lợi á nha! ! !

Người mặc giáp cầm đem chĩa về phía Điền Vô Kính và Trịnh Phàm, hét lớn.

Trịnh Phàm nói với người mặc giáp kia:

- Oa tạp tây ngõa khoách đa nhất mễ mã tư!

". . ." Người mặc giáp.

Điền Vô Kính rất hứng thú nhìn Trịnh Phàm, nói:

- Ngươi biết nói tiếng dã nhân?

Trịnh Phàm khiêm tốn nói:

- Hắn hỏi chúng ta có phải gian tế không?

- Ồ.

Điền Vô Kính gật gù nói:

- Trịnh thành thủ thật là bác học.

Lúc Trịnh Phàm chuẩn bị nói mấy câu khiêm tốn, Điền Vô Kính nhìn về phía người mặc giáp, nói một tràng dài Trịnh Phàm nghe không hiểu.

Người mặc giáp và hai tên dã nhân kia nghe vậy, sắc mặt nhất thời biến đổi, hiển nhiên, bọn họ nghe hiểu được!

". . ." Trịnh Phàm.

Mẹ nó! Thật lúng túng!

Điền Vô Kính lại nói:

- Thành phần dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch rất phức tạp, mỗi nơi có phương ngôn riêng, nhưng dã nhân trên cánh đồng tuyết chủ yếu dùng một loại cổ ngữ, ngày xưa lúc Thiên tử Đại Hạ phái Ngu thị khai thác Tam Tấn chi địa, ngôn ngữ này được lưu truyền ngay ở Tam Tấn.

- Hầu gia, ngài mới là bác học, mạt tướng, mạt tướng khâm phục, khâm phục.

- Ngươi phiên dịch không tệ, ý tứ cũng đúng!

- May mắn, may mắn. . .

Lúc này, người mặc giáp và hai dã nhân kia đã giơ vũ khí lên, vọt tới.

Sau một khắc, Trịnh Phàm rút đao ra, khí huyết trên người bắn ra, trực tiếp chém về phía người mặc áo giáp kia.

Nhưng cùng lúc đó, một luồng sóng khí mạnh mẽ trực tiếp nổ lên, Trịnh Phàm chưa kịp vung đao hạ xuống, ba tên dã nhân kia đã bay ra khỏi lều vải.

Đao của Trịnh thành thủ, đã chém vào trong không khí.

Mà những tên dã nhân và hộ chăn nuôi kia, ngã nặng nề xuống đất, dồn dập che ngực, dáng vẻ vô cùng khó chịu thống khổ.

- Bổ đao.

Điền Vô Kính nói.

- Dạ!

Trịnh Phàm đi tới, một đao một cái, như đốn củi, giết chết tất cả dã nhân trọng thương ngã xuống, không lưu một ai.

Điền Vô Kính chậm rãi đi tới, chỉ vào bộ thi thể người mặc giáp kia, nói:

- Hắn là thủ hạ của Dã Nhân Vương, hoặc người sùng bái Dã Nhân Vương, cho nên sức ảnh hưởng của Dã Nhân Vương đã lan đến gần khu vực này.

- Bởi vết sẹo trên mặt kia sao?

- Đúng, bởi vị trí này trên mặt Dã Nhân Vương cũng có một vết tích tương tự, cho nên người sùng bái hắn đều cho rằng, đây là tượng trưng cho vũ dũng, để bọn hắn dồn dập noi theo.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!