Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 500: CHUẨN BỊ (HẠ)

Trịnh Phàm cầm khăn mặt chà xát một cái, nói:

- Đây là chuyện không cách nào giải quyết.

Nếu trên sọ não ngươi còn cầm cờ hiệu “Yến nhân”, ngươi tự nhiên phải trả giá lớn và có nghĩa vụ này.

Cũng may lúc trước Tứ Nương ở kinh đô, tham ô không ít của cải, sau đó lại có kho báu Hách Liên gia bổ sung, hơn nữa tiền hàng từ bên trong mộ của Phúc Vương sắp được đội buôn trở đến đây, phải nhờ những thứ “Tiền bẩn” này, Thịnh Lạc thành mới không phá sản dưới quy mô xây dựng như vậy.

Cho nên, Trịnh Phàm bỗng nhiên cũng có chút lý giải và đồng cảm cho những tham quan kia, lúc nào cũng “Đói bạc” rồi!

Lần này đại quân xuất chinh, ba vạn Tĩnh Nam quân này, thật sự chỉ mang là "Quần áo nhẹ" lại đây, đồ quân nhu không mang, tiếp tế không mang, dân phu cũng không mang.

Tất cả tất cả, đều phải lấy từ Thịnh Lạc thành nơi này ra.

- Không biết lần này đánh trận, liệu có phát tài hay không?

Trong lòng Tứ Nương tính toán nói.

- Gọi Lương Trình tới đây.

Trịnh Phàm nói.

Trước đó vài ngày, Lương Trình đã suất quân trở về, so với Trịnh Phàm và Điền Vô Kính trở về, còn sớm hơn nhiều.

Tứ Nương nghe vậy, mặc quần áo tử tế, ra cửa gọi Lương Trình đi vào.

- Chủ thượng.

Sau khi Lương Trình đi vào, ngồi xổm một bên bể tắm nước nóng.

Tứ Nương thì đi pha trà, trước mặt người ngoài, không thích hợp làm cử chỉ thân mật gì.

- Lần này ý của Tĩnh Nam Hầu là, Thịnh Lạc thành ta mang đi ba ngàn binh mã, chúng ta mang theo cả một ngàn Tĩnh Nam quân kia.

- Còn chúng ta?

- Bỏ tiền, bỏ lương, bỏ dân phu ra, một ngàn Tĩnh Nam quân này, Tĩnh Nam Hầu hắn hẳn không thấy ngại lấy về?

Lương Trình gật gù.

- Đúng.

- Còn lại hai ngàn nhân mã, chính ngươi xét bổ túc, mặt khác, lần này xuất chinh tại cánh đồng tuyết, nếu đại quân tác chiến thuận lợi mà nói, tin tưởng sẽ thu hoạch được rất nhiều, chiến mã, nô lệ, dê bò. Mặt khác ngươi tổ chức binh mã còn lại, để người mù Bắc và Tứ Nương phụ trách… Đúng rồi. Tứ Nương…

- Chủ thượng, có nô gia.

Tứ Nương bưng nước trà đi tới.

- Ngươi và người mù Bắc làm tốt công tác hậu cần tiếp ứng, lần này chúng ta đi giúp Tư Đồ gia đánh dã nhân, cho nên ngược lại không cần lo lắng trú quân Tư Đồ gia bên này sẽ có động tác gì, phòng ngự thư giãn một chút cũng không đáng kể.

- Vậy cường hào và chủ ổ bảo phụ cận thì sao, chủ thượng, mầy ngày nay bọn họ bị chúng ta cướp bóc nghiền ép tàn nhẫn rồi.

Cờ hiệu Điền Vô Kính thật tiện dụng, những bảo trại chủ và cường hào địa phương kia vì không muốn bị diệt tộc, đều nhịn đau quyên góp thợ thủ công và lương thảo, thậm chí còn bị mạnh mẽ phát ra không ít dân phu.

Nghiền ép tàn nhẫn, khó bảo đảm sẽ vì thế sinh ra loạn gì, hiện tại có ba vạn Tĩnh Nam quân ở bên, đám bảo chủ và cường hào địa phương này tự nhiên ngoan ngoãn, nhưng đợi đại quân xuất chinh, Thịnh Lạc thành cũng bởi vậy trống vắng, không ai chắc có kẻ nào bí quá hóa liều!

- Nói cho bọn họ biết, lần này mang theo bọn họ đi phát tài, chiến lợi phẩm sau khi đại quân xuất chinh, cần người tiếp thu, cái này mâm quá lớn, chúng ta ăn không vô, cho nên để mọi người cùng nhau chia sẻ.

Trịnh Phàm dừng một chút, lại nói:

- Hiệu triệu bọn họ ra người xuất lực, để bọn họ bảo trì đường dây từ Thịnh Lạc thành chúng ta đến cánh đồng tuyết, sau đó thu được chiến lợi phẩm, chúng ta cùng ăn.

Lương Trình nghe vậy, không khỏi cười nói:

- Chủ thượng, một chiêu này cực diệu, cứ như vậy, thứ nhất có thể lôi kéo cường hào địa phương, bảo chủ chu vi trăm dặm quanh Thịnh Lạc thành chúng ta, thứ hai có thể đảm bảo đường lui cho đại quân, một khi phía trước mất…

- Ngậm miệng! ! !

Lần này lão tử cầm quân xuất chinh!

Lương Trình ngậm miệng.

- Lần này xuất chinh, theo suy đoán của ta, hẳn lấy chiến thuật đường dài bôn tập đánh chớp nhoáng làm chủ, cho nên không thể chậm trễ, cần tiếp vận.

- Nô gia đã hiểu, xin chủ thượng yên tâm.

Trịnh Phàm đã quen keo kiệt, mà sau khi không có Tiểu lục tử thường xuyên truyền máu, ban đầu tay làm hàm nhai sau mới hiểu được cuộc sống kiếm tiền không dễ.

Sau khi Lương Trình dặn dò đi xuống, Tứ Nương bắt đầu giúp Trịnh Phàm kỳ lưng.

Đang chuẩn bị dựa theo quy trình chơi châm lúc trước, Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói câu lão phu thê thường nói:

- Đi tắm một cái rồi ngủ đi.

Khi thủ trưởng ngươi là một kẻ ăn no chờ chết giá áo túi cơm, ngươi sẽ rất phiền muộn.

Mà khi thủ trưởng ngươi là kẻ trăm phần trăm không hơn không kém, điên cuồng làm việc, ngươi cũng rất thống khổ.

Trịnh Phàm khó ngủ được một giấc ngon lành, sáng sớm được Tứ Nương giúp đỡ mặc giáp, sau đó lập tức lên ngựa đi cùng Lương Trình ra ngoài thành, chỉnh đốn chuẩn bị ba ngàn binh mã Thịnh Lạc thành hội hợp.

Ba ngàn nhân mã này, một ngàn là Tĩnh Nam quân, còn lại là tộc binh Ngốc Phát bộ tộc và Tấn binh tạo thành, quân gốc gác của Trịnh Phàm thì được lưu trong nhà.

Đương nhiên, đứng trên lập trường của Trịnh Phàm, đây là bảo tồn thực lực, nhưng đứng trên lập trường của Ngốc Phát gia và Tấn binh mà nói, chuyện này quả thật để Trịnh thành thủ khai ân, đưa công lao cho bọn hắn.

Đặc biệt là Tấn binh, từng đối mặt với Tĩnh Nam quân đã đánh nổ bọn họ.

Vào lúc này lại cùng Tĩnh Nam quân xuất chinh, có thể nói tương đối kích động, hơn nữa tự tin đối với chiến tranh đầy đủ không gì sánh được.

Đạo lý này giống ngươi chơi game bị game thủ chuyên nghiệp dạy cho một bài học, kết quả sau này game thủ chuyên nghiệp kia lại mời ngươi vào đội, để ngươi ôm bắp đùi, lập chiến công.

A Minh còn chưa trở về từ Yến kinh, hắn không có ở đây, Trịnh thành thủ xuất chinh cảm thấy trong lòng có chút lo lắng không tên.

Tiết Tam, Phiền Lực theo quân xuất chinh, người mù và Tứ Nương lưu thủ, rốt cuộc hoạt động tiếp tế tại quê nhà mới là mấu chốt nhất.

Buổi sáng, binh mã Thịnh Lạc thành đã đi đến bên ngoài đại doanh Tĩnh Nam quân, toàn thể xuống ngựa ngồi xếp bằng nghỉ ngơi.

Tuy rằng trên giáp trụ vẫn chưa chỉnh tề, nhưng có một ngàn Tĩnh Nam quân dẫn đầu, ba ngàn binh mã này quả thật có một cỗ nhuệ khí toát ra, đủ để thấy rõ thời gian gần đây Lương Trình lấy đại chiến luyện binh thu được kết quả không tệ.

Trịnh Phàm cũng ngồi chờ ở chỗ đó, bên người hắn là Lương Trình, Cao Nghị hai người, Ngốc Phát Thừa Kế và Ngốc Phát Tố thì ngồi phía sau.

Trước giữa trưa một lúc, đại môn quân trại mở ra, kỵ binh Tĩnh Nam quân bắt đầu ra khỏi trại, mà khi thân hình khổng lồ của con Tỳ Thú và thân ảnh mặc giáp trụ mạ vàng kia xuất hiện, trong phương trận quân đội của mình, Trịnh Phàm cảm nhận được bốn phía truyền đến sự nóng bỏng và kích động.

Dân chúng có thể phản cảm và hoảng sợ đối với Điền Vô Kính.

Đại lão thế lực khắp nơi sẽ vô cùng nghi kỵ đối với Điền Vô Kính.

Nhưng binh sĩ tầng chót lại nghĩ rất đơn thuần, bọn họ chỉ biết Điền Vô Kính sẽ đánh nhau, theo hắn, có thể đánh thắng trận, bọn họ sẽ có xác suất sống sót cao hơn.

Không quản ngươi là Sát Thần, Sát nhân gì, binh lính căn bản không thèm để ý chuyện này.

Khiến Trịnh Phàm rất ngạc nhiên chính là, những Tấn binh thuộc hạ hắn này, từng người từng người cũng lộ ra "Vẻ sùng bái", đây là bị đánh ra đến sùng bái rồi sao?

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Event nhận code Ma Lâm Thiên Hạ

Đẩy Kim phiếu cho truyện Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Bản Dịch), Link: bit.ly/LNPHT

Tặng mã 10%: 15428475

Đẩy 20-39 Kim phiếu, nhận ngay Code 15%

Đẩy 40-59 Kim phiếu, nhận ngay Code 20%

Đẩy 60-99 Kim phiếu, nhận ngay Code 25%

Đẩy 100-149 Kim phiếu, nhận ngay Code 30%

Đặc biệt, đẩy 150 Kim phiếu trở lên, nhận ngay code 35%

Đẩy xong mình gửi mã qua tin nhắn nhé!

Cám ơn các đạo hữu...

Truyện top Qidian, nên yên tâm đọc nhé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!