Ngang Đạt trợn lên giận dữ nhìn Khuyết Mộc:
- Ngươi dũng sĩ dưới trướng Vương, tất cả của ngươi phải cống hiến cho Vương, xin vứt đi sự kiên ngạo của ngươi, đi thông báo cho Vương tất cả thông tin liên quan đến nơi này!
- Phái dũng sĩ bộ tộc về là được, Khuyết Mộc ta chắc chắn sẽ không làm đào binh, ta cũng cho ngươi biết, người Yến ngươi sợ hãi, không đáng sợ như vậy!
Khuyết Mộc phất tay, phía sau hai dũng sĩ giơ kèn lệnh lên, tiếng kèn lệnh thê lương vang lên.
Dã nhân trên cánh đồng tuyết so với dã nhân trong Thiên Đoạn sơn mạch, khả năng được “Khai hóa” hơn không ít, chí ít trên phương diện chiến tranh, bọn họ có kinh nghiệm hơn nhiều.
Tiếng kèn lệnh này rất thông dụng, lúc các bộ lạc triệu tập dũng sĩ dưới trướng mới thổi nó lên.
Theo tiếng kèn lệnh vang lên, từ phía sau truyền đến tiếng chấn động, từng bộ lạc phụ cận đều phái dũng sĩ trẻ tuổi tới nơi này tụ tập lại, có thủ lĩnh bộ lạc tự mình suất lĩnh, sải bước trên chiến mã mang cung tên đi ra.
Tình cảnh này, để Ngang Đạt hơi kinh ngạc, bởi vì trải qua mấy ngày nay, bộ lạc phụ cận chỉ đúng hạn mang thức ăn nước uống đến, cũng không biểu thị thần phục và quy thuận, đồng thời bản thân Ngang Đạt cũng không đi làm thêm chuyện, hắn cho bộ lạc phụ cận quy thuận chỉ là vấn đề thời gian, sau khi Vương giá lâm tới nơi này, tất cả nơi này sẽ trở thành cương vực của Vương.
Nhưng hắn không ngờ, đồng bạn vẫn bị hắn cho rằng ngu si tứ chi phát triển, trong thời gian này âm thầm cấu kết nhiều dũng sĩ bộ lạc phụ cận như vậy.
Khuyết Mộc nâng gậy sắt lớn trong tay, hét lớn:
- Các dũng sĩ Thánh tộc, phía trước các ngươi chính là kẻ địch muốn chà đạp lên quê hương của các ngươi, chúng ta dưới các ngôi sao che chở, sẽ xé nát bọn họ, dùng máu tươi và đầu của bọn họ đến tế tự tinh không của chúng ta!
Dũng sĩ dã nhân phụ cận đồng thời hét to.
Ngang Đạt rõ ràng, hắn đã mất đi sự khống chế đối với nhánh binh mã này, cho dù trên danh nghĩa, hắn chính là người chỉ huy cao nhất của nhánh binh mã này.
Khuyết Mộc quay đầu nhìn về phía Ngang Đạt, nói:
- Năm đó, tổ tiên chúng ta phải lui bước trước di dân Đại Hạ, chúng ta phải rời khỏi cố thổ, chúng ta phải trốn vào trong núi, chúng ta phải trở về cánh đồng tuyết. Nhưng Tấn nhân không biết thế nào là đủ, bọn họ mưu toan tiến hành trục xuất chúng ta trên thảo nguyên. Hiện trạng Thánh tộc của chúng ta bởi chúng ta lùi quá lợi hại, nhưng Vương, Vương đã dạy dỗ chúng ta, dạy chúng ta không thể lùi về sau, chúng ta phải chống lại, chúng ta muốn chiến đấu!
Khuyết Mộc dừng một chút, hít sâu nói:
- Ngang Đạt, ta biết ngươi đang sợ hãi cái gì, nhưng ngươi có nghĩ tới không, một khi chúng ta lui bước, ngươi có thể bảo tồn năm ngàn dũng sĩ này, nhưng ngươi lại khiến rất nhiều bộ tộc phụ cận, khiến hàng ngàn, hàng vạn con dân Thánh tộc và tất cả của bọn họ cho người Yến. Nhìn những dũng sĩ đang chạy tới nơi này trợ chiến, bọn họ vì uy danh Vương đến nơi này, bọn họ khát vọng chiến đấu vì tương lai Thánh tộc.
Khuyết Mộc không nhìn Ngang Đạt nữa, mà nhìn các dũng sĩ sau lưng hắn, nói:
- Bọn họ muốn, chính là một người có thể mang theo bọn họ giơ nanh vuốt ra phía ngoài, mà không phải thủ lĩnh thời khắc mấu chốt chỉ biết chạy trốn. Ngang Đạt, ngươi đã từng theo Vương đi xem thế giới bên ngoài, vậy mời ngươi nói cho ta, nói cho ta một kẻ ngu dốt chưa từng rời khỏi cánh đồng tuyết…Nếu ngay cả dũng khí cũng mất đi, trên cánh đồng tuyết hoang vu này, chúng ta còn lại cái gì nữa?
Ngang Đạt trầm mặc rồi!
- Ngang Đạt, ngươi là trí giả ta tôn trọng nhất, trí tuệ của ngươi, vẫn để ta kính nể không thôi, nhưng ta chỉ rõ ràng một đạo lý, lúc một bầy sói tới bộ lạc ngươi định ăn dê, nếu sợ sệt và sợ hãi, như vậy, bầy sói sẽ ăn luôn cả ngươi!
Khuyết Mộc dừng một chút, nhìn Ngang Đạt thật lâu, nói:
- Ngang Đạt, ngươi trở về đi thôi, đi nói cho Vương biết, Hắc Long kỳ người Yến đã xuất hiện trên cánh đồng tuyết, mà ta sẽ vì ngươi, vì Vương, kéo dài trụ lại móng ngựa của người Yến.
Ngang Đạt hít sâu một hơi, giơ tay lên, nói:
- Khuyết Mộc, có lẽ, ngươi đúng, nhưng xin ngươi một lần nữa chọn dũng sĩ trở về báo tin, Ngang Đạt ta tuyệt đối không phải người tham sống sợ chết, ta tán đồng sự lựa chọn của ngươi, nhưng cũng xin ngươi tôn trọng sự lựa chọn của ta.
Khuyết Mộc nhìn Ngang Đạt, lắc đầu nói:
- Ta sẽ không lùi!
- Ta không cần ngươi lùi, nhưng trước khi chính thức khai chiến, xin hãy để ta đi nói chuyện một chút với người Yến. Hiện tại Vương đang toàn lực giải quyết Tư Đồ gia, vào lúc này Vương không muốn khai chiến với người Yến.
- Ta và ngươi cùng đi!
- Không, ngươi ở lại chỗ này, ngươi cần muốn dẫn dắt những dũng sĩ này, ta một người đi thôi!
- Quá nguy hiểm!
- Khuyết Mộc ngươi lẽ nào vẫn cho rằng Ngang Đạt ta là kẻ tham sống sợ chết sao?
Nói xong, Ngang Đạt giục ngựa về phía trước, một người, một ngựa, hướng về quân trận người Yến phía trước.
Gần rồi, tới càng gần rồi, gần đến mức bên tai cũng có thể nghe được Hắc Long kỳ “Ào ào” trong gió.
- Lên!
Kỵ sĩ hàng trước của Tĩnh Nam quân bắt đầu giương cung lắp tên.
Điền Vô Kính giơ tay lên, vung chếnh lên về phía bên phải.
- Thu!
Cung tiễn thủ thu hồi cung tên, bỏ mặc tên dã nhân kia tới.
Ánh mắt của Ngang Đạt, không ngừng đảo qua trước quân trận nghiêm chỉnh trước mặt, đây là một loại hơi thở cực kỳ quen thuộc, có điều nhánh binh mã này hẳn không phải đến từ Bắc Phong quận.
Giáp trụ Trấn Bắc quân không sáng rõ như vậy, bọn họ thích vẻ cổ điển bị gió cát mài qua cơ!
Lại phóng tầm mắt nhìn, thấy vị tướng lĩnh mặc giáp trụ mạ vàng tại trung quân, cưỡi trên người Tỳ Hưu.
Ngang Đạt từng thấy qua Tỳ Hưu của Trấn Bắc Hầu, nó cũng từng khiến Vương kinh ngạc, bởi cho dù trong Thiên Đoạn sơn mạch có rất nhiều Yêu thú, vẫn rất khó tìm kiếm được một đầu Yêu thú như vậy.
Con Tỳ Hưu trước mắt hắn, huyết thống của nó hẳn không thua kém gì tọa kỵ của Trấn Bắc Hầu.
Cho nên thân phận tôn quý của người trước mặt này, kỳ thực đã vô cùng sống động rồi.
Ngang Đạt giục ngựa đi tới trước Yến quân, ghìm lại dây cương.
Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn bỗng nhiên sản sinh một loại cảm giác cực kỳ hoang đường, tuy nhánh quân đội này không phải Trấn Bắc quân mà hắn quen thuộc, nhưng khí chất trên người bọn họ, hết sức tương tự!
Loại khí chất này, để trong lòng hắn sản sinh hô ứng, thậm chí một lần, hắn đã từng mê say qua, năm đó lúc hắn và nhận lương tháng ở Bắc Phong quận, đi uống rượu với Vương, Vương vừa giống như hỏi hắn vừa giống như hỏi bản thân, nếu như được ở lại, ngươi có bằng lòng làm một tên kỵ sĩ Trấn Bắc quân không?
Ngươi có bằng lòng hay không?
Ngươi có bằng lòng hay không?
Ngang Đạt tung người xuống ngựa, quỳ đơn gối xuống, tay phải nắm lại, đặt lên trên ngực trái, cao giọng nói:
- Phụ binh Đông Quân Doanh, dưới trướng Trấn Bắc Hầu phủ Ngang Đạt, tham kiến Tĩnh Nam Hầu gia!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)