Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 509: CHIẾN (HẠ)

Lần này vận khí Trịnh Phàm không tốt lắm, hơn nữa phi thường tệ, hai mũi tên phân biệt đâm trúng ngực và cánh tay trái của hắn.

Cánh tay trái rất đau, nhưng bởi chất lượng giáp trụ tốt, nhìn kiểu dáng rất phổ thông, nhưng bên trong kỳ thực được được Tiết Tam tự tay gia cố qua, đồng thời bên trong hắn còn mặc kim ti nhuyễn vị giáp do Tứ Nương dệt, cho nên mũi tên đâm vào thịt không sâu, mà mũi tên đâm về phía ngực hắn, thì bị Ma Hoàn cản lại.

Thời khắc này, Trịnh thành thủ muốn chửi má nó!

Không ngờ Điền Vô Kính xung phong đánh rắm không bị sao, bản thân diễn viên quần chúng như hắn lĩnh hộp cơm, kém chút mất mạng!

Nếu không phải hắn là nhân vật chính, đồng thời trên người còn mang theo một trợ thủ cường lực, thì bản thân sẽ làm nền cho hình ảnh binh sĩ trúng tên ngã ngựa chết trên màn ảnh.

Điền Vô Kính thực sự quá chói mắt, không chỉ Yến quân, cho dù dã nhân xung phong phía trước, chỉ cần mắt không mù, đều có có thể nhìn thấy sự tồn tại của hắn.

Hai răng nanh lợn rừng dưới khố Khuyết Mộc đâm ra ngoài, cùng chủ nhân của nó câu thông, trực tiếp xông về phía Điền Vô Kính.

Đối với Khuyết Mộc mà nói, tuy hắn từng nói hùng hồn, nói muốn đích thân xé nát người Yến, cầm đầu của người Yến làm tế phẩm, nhưng đó chỉ là chiến lược hạ thấp uy thế kẻ địch, tăng cường sĩ khí cho quân mình.

Kỵ binh của đối phương, cho dù lúc xung phong, quân trận đều vô cùng chỉnh tề, trái lại phía bên mình, bản thân năm ngàn binh sĩ của hắn mang đến còn tốt, những dũng sĩ trẻ tuổi của các bộ lạc kia tới trợ trận, để bọn họ xung phong mà vẫn duy trì được trận hình, quả thật khó khăn!

Quân trận bàng bạc của Yến quân, cũng mang lại áp lực cực lớn đối với Khuyết Mộc!

Khả năng thợ săn trên cánh đồng tuyết không biết đạo lý "Bắt giặc phải bắt vua trước", nhưng bọn hắn cũng rõ ràng, lúc đối mặt với bầy sói vây công, đầu tiên phải giết, chính là Lang Vương!

Tĩnh Nam Hầu chính là mục tiêu hàng đầu của Khuyết Mộc!

Thời khắc này, trong đầu Khuyết Mộc bỗng hiện lại hình ảnh một trận chiến trước đây không lâu!

Trong trận chiến đó, Vương tự mình suất lĩnh vài tên dũng sĩ mạnh nhất dưới trướng nhảy vào bên trong quân của Hoàng Đế Tấn nhân, trong đó có vị xạ thủ dùng cung tên bắn trúng Hoàng Đế Tấn nhân.

Quân đội Tấn nhân bởi vậy hoảng loạn, sau đó từ từ diễn biến thành tan tác.

Tấn nhân sẽ như vậy… người Yến cũng như vậy!

Trong lỗ mũi Trư vương không ngừng có bạch khí bốc lên, trong tròng mắt của nó, lúc này đã bị huyết sắc nhuộm thẫm, lúc này bên trong tầm mắt của nó, không còn tồn tại cái gì khác, chỉ còn một đầu Tỳ Hưu phía trước kia.

Nó có thể cảm nhận được khí tức trên người con Tỳ Hưu kia tản mát ra, đó là loại khí tức khiến nó vô cùng khó chịu, thậm chí loại khí tức này cón khiến thần phục!

Nhưng nó làm sao có thể đi thần phục!

Xé nát nó, ăn nó, đạp lên nó!

Mà Tỳ Hưu dưới khố Điền Vô Kính, tựa hồ cảm nhận được tầm mắt của Trư Vương kia, nó cảm giác bản thân bị mạo phạm!

Loại mạo phạm này, tương đương với một bá tính dám bất kính đối với một ví quý tộc chân chính!

Nó là Thần thú cao quý, là Hộ Quốc chi thú của Yến Quốc, loại Yêu thú dị chủng này cũng dám làm càn trước mặt nó!

Rốt cuộc, hai dòng lũ… Va chạm cùng một chỗ!

Mà trước khi song phương chạm vào nhau, chủ tướng song phương đã đụng vào nhau trước!

Khuyết Mộc gầm lên giận dữ, nâng lang nha bổng, khí huyết quanh thân bắn ra, hắn phải đem Tĩnh Nam Hầu người Yến tự cho mình cao cao tại thượng này, một gậy đập thành bùn nhão!

Hắn muốn dùng võ dũng của hắn, dùng thực lực của hắn, nói cho Ngang Đạt, nói cho Vương, chứng minh với thế giới này:

Yến nhân… Không phải không thể chiến thắng!

Chúng ta có thể đánh bại Tấn nhân, cũng có thể đánh bại người Yến, chúng ta có thể đánh bại bất cứ đối thủ nào, vinh quang thuộc về Thánh tộc, sắp trở về!

Tĩnh Nam Hầu thẳng lưng, giơ đao lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn Khuyết Mộc lao tới.

Côn Ngữ đao hạ xuống, theo âm thanh bình tĩnh của Tĩnh Nam Hầu:

- Quỳ…

Trong lúc nhất thời, Khuyết Mộc chỉ cảm thấy tất cả bốn phía rơi vào trạng thái ngưng trệ, một luồng sức mạnh khủng bố như thương khung nổ tung, lao về phía hắn!

Đó là một luồng sức mạnh khiến hắn sợ hãi, đây là một luống khí thế khó có thể tưởng tượng.

Phảng phất chiến trường vạn người chém giết trong nháy mắt này bị vứt bỏ, chỉ còn dư lại thanh đao đang phủ xuống kia!

Gần như bản năng, Khuyết Mộc đem lang nha bổng nâng ngang lên, trước một đao này, hắn không thể không lựa chọn thủ thế.

- Xuống cho Bản Hầu!

Côn Ngữ đao chém phía trên lang nha bổng.

Oanh!

Sóng khí khủng bố nổ lên, giống như sấm sét gào thét.

Xương cốt Trư Vương dưới khố Khuyết Mộc gãy vỡ, thân thể tan vỡ, hóa thành một bãi huyết nhục tung tóe.

Mà Khuyết Mộc vẫn cưới trên lưng Trư Vương, thân thể chìm xuống, toàn thân ngầm máu đen của tọa kỵ.

Sau đó hai chân hắn rơi xuống đất, nhưng sức mạnh khủng bố trên lang nha bổng vẫn tồn tại.

Răng rắc!

Đầu gối Khuyết Mộc mạnh mẽ ép xuống về phía trước uốn lượn… Cả người, ầm ầm quỳ xuống!

Lúc này áp lực của Khuyết Mộc vô cùng to lớn, cái này không chỉ thể hiện trên tư thế “Quỳ” của hắn, phần lớn vẫn là nghiền thế bàng bạc của Điền Vô Kính dành cho hắn.

Điền Vô Kính như một ngọn núi lớn, vừa tiến lên đã đạp hắn thành bụi trần.

Mà một khắc tiếp theo, núi lớn tiêu tan, hóa thành mây mưa.

Côn Ngữ đao lật một cái, lôi đình hóa thành mưa róc, Địa Long biến thành Thanh xà, lưỡi đao móc ngang kèo về phía sau.

Khuyết Mộc đang trong giai đoạn khí cũ chưa tiêu, khí mới đã đến, hắn chỉ cảm giác hai tay căng cứng, trong khoảnh khắc lang nha bổng của hắn đã bị Điền Vô Kính dùng lưỡi đao hất ra ngoài.

Một đao lúc trước là sóng lớn vỗ bờ, còn một đao trước mắt móc lên, thì như gió sớm trăng tàn.

Giữa một cương một nhu, Khuyết Mộc cảm giác bản thân như con dê con, bị một người thợ mổ lành nghề xử lý da lông rồi đến cốt nhục.

Rõ ràng chủ tướng chém giết trong trận, lại hình thành loại tình cảnh rõ ràng một phương ung dung thong thả, còn một phương khác khó có thể chống đỡ.

- Gào!

Khuyết Mộc gầm lên giận dữ, đầu gối của hắn đột nhiên nâng lên, cả người đập về phía sau, đây là lựa chọn rất chính xác, đây không phải chạy trốn, mà tránh khỏi kết cục bản thân bị một đao của Điền Vô Kính chém giết.

Dũng sĩ dã nhân thấy chủ tướng bị chủ tướng đối phương trực tiếp đẩy lùi, tâm trạng cũng giật nảy cả mình, nhưng bọn họ vẫn cực kỳ dũng mãnh chém giết tới, thứ nhất bởi lúc này xung thế đã thành, dĩ nhiên không cách nào cứu vãn, thứ hai trong lòng đám người đều rõ ràng, cho dù nhân vật mạnh mẽ đến đâu, trong loạn quân này, hắn cũng trở nên yếu đuối không gì sánh được, rất dễ dàng tiêu vong.

Nhưng mà, kỵ sĩ Tĩnh Nam quân từ phía sau Điền Vô Kính từ hai bên xung giết tới, bọn họ lấy thuật cưỡi ngựa thành thạo né tránh lưỡi đao cắt ngang của đối phương, lại lấy mã sóc trực tiếp xuyên qua đối phương.

Kỵ binh đuổi kịp phía sau, thân hình của bọn họ ở trên chiến mã có vẻ nhẹ nhàng không gì sánh được, cho dù trên thân mang giáp trụ, nhưng trên lưng ngựa vẫn vô cùng nhanh nhẹn.

Lý Phú Thắng từng nói, bản chất của chiến tranh, ở chỗ "Binh cường mã tráng", tuy điều này rất phiến diện, nhưng trong phạm vi hạn chế nhất định, lại rất thực tế.

Đám dã nhân này, coi như kỹ năng kỵ xạ không sánh bằng người Man, nhưng cũng không tính chênh lệch quá nhiều, chỉ là trang bị trên người bọn họ cực kỳ thiếu thốn, người bình thường đừng nói mặc giáp, khả năng cao phải dựa vào làm việc giúp trong nhà quý nhân, mới có cơ hội sờ giáp trụ của quý nhân, cho dù giáp trụ kia đã cũ kỹ lắm rồi!

Đây chính là siêu kém…

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!