Vèo!
Long Uyên hóa thành một đạo huyết quang, thuận thế nhảy vào bên trong đám phản quân.
-A a a! ! ! !
-A a a! ! ! !
Tiếng kêu thảm thiết liên tục truyền đến, trời biết Kiếm Thánh dùng Long Uyên kiếm rốt cuộc xuyên thủng bao nhiên thân thể và giáp trụ phản quân, nói chung dưới một chiêu này, thế tiến công của phản quân lập tức bị chặn lại.
Long Uyên kiếm, tạm thời không kịp thu về, nhưng trên đầu ngón tay Kiếm Thánh lại hóa ra kiếm khí, giết tới cầu treo.
Dưới đầu ngón tay vung vẩy, từng đạo từng đạo kiếm khí xuyên thủng thân thể những tên phản quân này, từng tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền đến, từng tên từng tên phản quân lăn lộn quẳng xuống cầu treo, rơi vào sông đào bảo vệ thành.
Đại hoàng tử vẫn đang liều giết tự nhiên cũng lưu ý đến cảnh tượng này, trong lòng ngập tràn ngơ ngác, hắn thật sự không ngờ tới, vị kiếm khách cùng hắn bị coi như “Nam sủng”, đúng là Kiếm Thánh Tấn Quốc!
Loại tồn tại này, ngay trước mặt phụ hoàng hắn cũng có thể cấp tốc trở thành tồn tại siêu nhiên nhất đẳng cung phụng của quốc gia, nhưng hiện tại hắn đứng bên người Trịnh Phàm, hơn nữa đồng ý làm “Kiếm” để Trịnh Phàm dùng, Trịnh Phàm hắn rốt cuộc… Làm thế nào?
Tiết Tam lại mở lớn miệng, kỳ thực trước đây chém giết, Tiết Tam thấy người mạnh nhất hẳn là Trần Đại Hiệp.
Nhưng bây giờ quan sát, Trần Đại Hiệp so với Kiếm Thánh, quả thực không bằng tên đệ đệ!
Kiếm Thánh này quá hùng hổ, bản thân hắn chính là một nhánh quân đội mini!
Không trách chủ thượng cẩn thận từng li từng tí một dụ dỗ hắn như vậy, hắn quả thật giá trị, quá đáng giá!
Có Kiếm Thánh đang không ngừng trước sau chém giết, cục diện nơi nào không chịu được nữa, hắn tự nhiên xuất hiện, cửa tây tòa thành này vẫn nằm trong tay đám người Tiết Tam.
Rốt cuộc, theo tiếng gót sắt nổ vang, kỵ sĩ Thịnh Lạc quân trực tiếp phá tan phản quân trước mắt, vọt vào bên trong thành.
Lúc này Tiết Tam hô to:
-Lui về phía sau!
Mọi người lui về phía sau, kỵ binh Thịnh Lạc quân nhanh chóng chạy băng băng qua cầu treo, vọt thẳng vào trong thành, nối đuôi nhau đi vào.
Đại hoàng tử ném đao khỏi tay, dựa vào phía sau cọc đứng, những vết thương khác trên người hắn vẫn còn tốt, nhưng vị trí bụng bị một thanh trường thương đâm vào, chảy khá nhiều máu.
Tiết Tam lập tức lại đây, giúp Đại hoàng tử cầm máu.
-Người kia. . . Người kia. . . Là. . . Là Kiếm Thánh?
-Bẩm Điện hạ, hắn là Kiếm Thánh!
-Rất mạnh!
-Không phải, rất hùng hổ mới đúng!
Đại hoàng tử gật gù, không nói cái gì nữa, tiếp theo, hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, theo bản năng muốn đi mò đao, hắn nhớ vẫn còn một tên trong danh sách cần giết của hắn.
Thân thể Kiếm Thánh hơi hơi lay động, lúc trước chém giết, ngay cả Kiếm Thánh cũng có chút thoát lực rồi.
Có điều tư thái này rất giống uống say!
Kiếm Thánh đem đầu tên tướng lĩnh bụng ngấn mỡ kia ném xuống đất, lập tức ngồi lên trên.
Khóe miệng hắn kéo ra một vệt ý cười, tự nhủ:
-Tiểu tử họ Trịnh kia nói không sai, máu, xác thực so với rượu càng dễ say hơn!
Sau khi kỵ binh Thịnh Lạc quân thành công vào thành, kỳ thực trận chiến này dưới một mực độ nào có thể xem như bụi bặm lắng xuống rồi.
Phụng Tân thành trên danh nghĩ là đô thành Tân Triều, trên thực tế là ổ thổ phỉ, những đám binh mã phản quân tùm lum tùm la này, dưới loại tình thế này, làm sao có khả năng tổ chức lại phản công?
Cho tới chuyện chiến đấu trên đường phố, ngẫm lại cũng quên đi, chiến đấu trên đường phố tàn khốc không chỉ đối với phương công kích mà nói, đầu tiên ngươi cần cân nhắc xem phương phòng thủ có dũng khí "Xá thân thủ nghĩa" liều chết hay không?
Còn nữa, dưới hai yếu tố bảo hiểm bôn tập đường dài và dạ tập, đối phương là đám phản quân ô hợp không có người canh gác, nếu còn có thể bị "Lặp đi lặp lại", bị đối phương đánh bật, vậy không phải khiến mặt mũi Trịnh tướng quân mất hết hay sao?
Chém giết trong thành vẫn còn chưa kết thúc, ngoài thành hai toà quân trại kỳ thực đã bị quét dọn một lần, một phần phản quân bỏ vũ khí đầu hàng, phần lớn kỳ thực trước khi Yến quân tiến công đã chạy trốn ra ngoài, đối với những tên đào binh này, Trịnh Phàm không có hứng thú chia lính đuổi theo.
Những đào binh này có thể sẽ túm năm tụm ba thành lập thành một tiểu sơn trại trên núi, làm thổ phỉ hay gì đó, khẳng định sẽ gây hại cho địa phương, nhưng cái này có liên quan gì đến hắn?
Trịnh tướng quân chỉ cần phụ trách đánh trận, phụ trách bắt chiến công, cái gì giữ ổn định và hòa binh lâu dài cho địa phương, cút mẹ nó đi!
Trừ phi trước khi khai chiến, triều định xác nhận khu vực này sau này do hắn quản hạt, nhưng ngẫm lại cũng không thể, nơi này cách Thịnh Lạc thành thực sự quá xa xôi.
Cưỡi ngựa đi tới cầu treo, Trịnh Phàm tung người xuống ngựa, đi đến trước mặt Kiếm Thánh.
Kiếm Thánh vẫn còn khoanh chân ngồi tĩnh tọa, lúc trước đoạt môn Kiếm Thánh có thể nói không hề bảo lưu, nói trắng ra nếu không có hắn, gần như không đoạt được cổng thành này, hắn thậm chí vì chống đỡ cục diện, còn không tiếc vận dụng bản nguyên.
- Ngài khổ cực rồi!
Trịnh Phàm quan tâm nói.
Kiếm Thánh mở mắt ra, nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn về phía trong thành.
Ý rất rõ ràng… Chuyện này… Vẫn còn chưa xong đâu!
- Ngài yên tâm!
Có người giỏi dụ gỗ hài tử…
Có người giỏi dụ dỗ đại lão.
Theo A Minh, chủ thượng hẳn thuộc về người sau.
Bởi A Minh biết, hai huynh đệ Tư Đồ Nghị và Tư Đồ Quýnh, chủ thượng hắn căn bản không có ý định bắt sống, một tên ngụy Đế hết thời, giá trị của hắn gần như bòn rút hết rồi!
Không thấy dã nhân và Sở nhân người ta đã coi hắn như ống nhổ ném rất xa sao?
Chẳng lẽ Yến Hoàng sẽ coi hắn như bảo vật?
Nếu như nói quân đoàn tới đây, vậy cũng được, bắt một tên ngụy Đế cộng thêm một nhóm văn võ bá quan ngụy triều, cũng tính là một cái quân công nho nhỏ, nhưng hiện tại hắn đơn độc thâm nhập, ngay cả tù binh còn lười bắt, chẳng lẽ còn muốn mang theo một đám “Phế vật” này lên đường.
Huống hồ, cuộc chiến này vẫn còn chưa kết thúc đây!
Cho nên, ngươi vẫn phải giết, trên phương diện quyết đoán mãnh liệt và "Đề phòng cẩn thận", A Minh rõ ràng chủ thượng hắn làm lanh lẹ hơn người khác nhiều.
Nhưng chủ thượng hắn vẫn “Lừa gạt" Kiếm Thánh, lợi dụng tư duy trước đây bắt được Hoàng Đế người ta tất nhiên là đại công, giả bộ vì mặt mũi của Kiếm Thánh, tình nguyện ném đi đại công.
Chiêu bài, kỳ thực như vậy, cũng không tính bẩn đi, rốt cuộc người bị lừa cũng rất thỏa mãn và hài lòng!
Sau khi động viên Kiếm Thánh một hồi, Trịnh Phàm vừa nhìn về phía Đại hoàng tử, Đại hoàng tử bị thương không nhẹ, có điều không chết thì tốt rồi.
Kỳ thực, nếu Đại hoàng tử xảy ra điều gì bất ngờ, như vậy đối với Trịnh tướng quân mà nói, cũng là một phiền toái rất lớn.
Ngày sau dân gian bình bàn lên, nói Tĩnh Nam Hầu là người Đồ Tể diệt Mẫu tộc hoàng tử, còn Trịnh Phàm hắn chính là kẻ chuyên hại hoàng tử!
Nhưng tâm thái của Đại hoàng tử, Trịnh Phàm cũng rõ ràng, con hàng này muốn đi chỗ nguy hiểm nhất chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm nhất, chết rồi, vậy không đáng kể, nếu như không chết, cũng coi như cọ rửa một hồi sỉ nhục trên người, không quan tâm người khác nghĩ thế nào, trong lòng hắn cảm thấy dễ chịu là được!
Cho nên, Trịnh Phàm không hề ngăn cả Tiết Tam mang theo Đại hoàng tử cùng đi đoạt môn.
--------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~