Trịnh Phàm xoay người lên ngựa, chủ động giục ngựa đi vào bên trong quân trận.
Sau khi nhìn thấy bóng dáng của Trịnh tướng quân, trên mặt đám quân sĩ đều lộ ra vẻ kích động.
Bởi quân lệnh là ngồi xuống nghỉ ngơi, cho nên không ai dám đứng lên làm bừa.
Kiếm Thánh có chút ngạc nhiên nhìn về phía Tiết Tam, nói:
- Hắn đang làm gì?
- Phát biểu trước khi đánh trận, cổ vũ sĩ khí!
Kiếm Thánh "Ồ" một tiếng, ra hiệu hắn đã hiểu.
Có điều, Kiếm Thánh vẫn quay đầu nhìn về hướng bắc, Tuyết Hải Quan ngay chỗ kia, vào lúc này trước khi đánh trận phát biểu, có thể xảy ra sơ sót và bất ngờ gì không? Không sợ đêm dài lắm mộng sao?
Nhưng Kiếm Thánh xác thực không phải Kiếm Thánh trước đây, trước đây hắn sẽ tham dự trong chính trị, cũng tham dự trong quân sự, nhưng sau này hắn bình tĩnh lại, hiểu ra hiện thực rõ ràng, đó là trừ bỏ thanh kiếm trong tay, hắn không am hiểu bất cứ thứ gì khác.
Trịnh Phàm mở miệng hô:
- Các tướng sĩ Thịnh Lạc quân, phía trước các ngươi, tòa cửa ải kia, ta nghĩ, các ngươi hẳn biết nó gọi là gì!
Lần này Man binh xuất chinh, một nửa đều coi như quân tiên phong ra ngoài, hiện tại vẫn chưa về, cho nên lúc này binh mã ở đây, phần lớn đều xuất thân từ Tấn địa.
- Nó chính là Tuyết Hải Quan, là hùng quan Tấn nhân chống đỡ dã nhân, là kiêu ngạo của Tam Tấn, là ác mộng hàng trăm năm qua của dã nhân! Ta, Trịnh Phàm, không phải Tấn nhân, nhưng ta từng đi qua tuyết nguyên, ta từng chém giết với dã nhân, đám rác rưởi vẫn chưa “Khai hóa” kia, bọn họ không biết liêm sỉ, không hiểu lễ nghi, bọn họ kỳ thực chính là một đám súc sinh có hình dạng con người!
Kỳ thị địa vực, nói chung không đúng!
Nhưng vào thời đại này, đối mặt với một đám binh sĩ, nói “Hạ Di cần nghiêm biện, Xuân Thu tồn nghĩa”, cái này không khác gì đàn gẩy tai trâu, chỉ có thể lấy ra phương thức kỳ thị địa vực nguyên thủy nhất, mới khiến đám binh sĩ xuất thân từ Tấn nhân cảm động lây.
- Nhưng trước mắt, bọn họ đã đánh hạ Tuyết Hải Quan, bọn họ ngủ với nữ nhân Tấn nhân các ngươi, bọn họ cướp đoạt lương thực Tấn nhân các ngươi, bọn họ cướp con cái Tấn nhân các ngươi!
Trịnh Phàm dừng nhìn binh sĩ dưới trướng một lượt, hô:
- Bản tướng quân là Yến nhân, nhưng bản tướng quân nhìn còn tức! Xét đến cùng, 800 năm trước, chúng ta đều là một nhà! Yến nhân ngự Man, Tấn nhân trục dã, người trong nhà chúng ta đánh nhau, đó là chuyện huynh đệ trong nhà đóng cửa bảo ban nhau, dã nhân bọn chúng can hệ gì, dã nhân bọn chúng dám mò một tay vào… Mẹ nhà nó, chúng đủ tư cách sao!
Kiếm Thánh nghe vậy, theo bản năng cảm khái nói:
- Có đạo lý!
Tiết Tam "Khà khà" nở nụ cười, cái này gọi là chống dã nhân chung một chiến tuyến.
A Minh lại mở miệng nói:
- Phong cách diễn thuyết này, ngược lại rất quen thuộc!
Tiết Tam gật đầu nói:
- Chủ thượng mô phỏng theo nhân vật diễn thuyết nổi tiếng…
- Há, thì ra vậy!
…
Hiện tại ở đây Tấn nhân đang chiếm đa số, Trịnh Phàm muốn nói, trận chiến này không phải Yến nhân đánh dã nhân, mà Yến nhân ta đang giúp Tấn nhân ngươi đánh dã nhân!
Tuyết Hải Quan do Tấn nhân các ngươi đánh mất!
Dã nhân, do Tấn nhân các ngươi thả vào!
Một trận chiến Vọng Giang kia, Yến nhân ta chết trận hàng vạn người, phơi thây đầy sông!
Nhưng Yến nhân chúng ta không chịu thua, thua, cùng lắm làm lại, tiếp tục chơi tiếp!
Còn Tấn nhân các ngươi thì sao, rốt cuộc miếu tông từ đường trên mảnh đất này, có phải cung phụng tổ tiên các ngươi không?
Chờ trăm năm sau các ngươi làm gì có mặt mũi đối mặt với tổ tiên dưới cửu tuyền, các ngươi không thể bảo vệ đất đai của tổ tiên, để nó trở thành bãi chăn nuôi của dã nhân?
Cầm lấy đao của các ngươi, ngồi trên chiến mã của các ngươi…
Phía trước chính là Tuyết Hải Quan… Đánh hạ nó!
Chứng minh nhiệt huyết Tấn nhân vẫn còn, Tấn nhân vẫn còn võ dũng, nam nhi Tấn nhân, dưới khố vẫn mang…
Trịnh Phàm đã truyền lửa gần đủ rồi!
Trên mặt đám binh sĩ Tấn nhân kia, bởi phẫn nộ đã bắt đầu vặn vẹo lên.
Ngay cả Kiếm Thánh, hô hấp của hắn cũng bắt đầu gấp lên.
Trịnh tướng quân thở một hơi dài nhẹ nhõm, xem ra công lực Boost “Máu gà” của hắn đã tiến bộ không nhỏ!
Trịnh Phàm rút đao, cao giọng nói:
- Thịnh Lạc quân!
- Có!
- Có!
- Có!
- Theo ta tử chiến!
- Tử chiến!
- Tử chiến!
- Tử chiến!
Xung phong!
Trong lúc nhất thời, vạn mã giết ra, đằng đằng sát khí.
Nếu lúc này Dã Nhân Vương ở đây, nghe xong Trịnh Phàm động viên trước khi đánh nhau, phỏng chừng sẽ rất mau đem Trịnh Phàm thành tri kỷ, bởi bọn hắn đều rõ ràng sự ảo diệu của "Diễn thuyết" và "Máu gà", biết làm sao mới có thể điều động tâm tình của binh sĩ, để bọn họ thấy chết không sờn.
Nhưng sau khi tỉnh táo lại, phỏng chừng sẽ nhanh chóng rút đao ra đâm chết đối phương. Bởi trong lòng cả hai đều rõ ràng, đối thủ như vậy, rốt cuộc đáng sợ cỡ nào!
Nói chung, lần này khí thế Thịnh Lạc quân đã bị Trịnh Phàm hoàn toàn đốt lên, trước mắt cho dù núi đao biển lửa, đám người này cũng dám mở to mắt xông về phía trước.
Kiếm Thánh cũng cưỡi ngựa, Kiếm Thánh cũng cầm kiếm.
Thời khắc này, Kiếm Thánh bỗng nhiên rất nhớ lại, đêm hôm ấy hắn chém giết dưới thành lầu Phụng Tân thành.
Nhưng mà… Lần này khiến Kiếm Thánh thất vọng rồi!
Bởi đại quân vọt thẳng vào Tuyết Hải Quan!
Đúng, không sai, vọt thẳng vào Tuyết Hải Quan.
Lúc trước Tiết Tam tra xét trở về, rất chắc chắc nói, không thành vấn đề rồi.
Lương Trình cũng cam đoan, cảm thấy bắt tòa thành này, không hồi hộp cái gì.
Sự thật cũng xác thực như vậy.
Phía tây Tuyết Hải Quan giáp với Thiên Đoạn sơn mạch một đường chạy về hướng đông, mà phía đông Tuyết Hải Quan chính là đại dương.
Tấn nhân thường nói Tuyết Hải Quan, xác thực chỉ là một tòa hùng quan, nhưng trên thực tế nó rất được chuyên gia quân sự coi trọng, dựa vào Tuyết Hải Quan làm trung tâm, thiết lập quần thể bảo trại hai bên đông tây gần chục dặm.
Chính nó, trong mấy trăm năm qua, khóa lại khóa lại khát vọng xuôi nam của dã nhân.
Mà lúc này Thịnh Lạc quân muốn xung kích, chính là bản thân Tuyết Hải Quan.
Đại khái nói hiện lên bố cục hình chữ "Hồi"(回).
Phía bắc nó, khá giống trường thành, cấu kết từng toà từng toà hệ thống bảo trại quân sự.
Tuyết Hải Quan đương nhiên không chỉ đơn giản như vậy, mà phía nam của Tuyết Hải Quan còn xây thêm ba mặt hình thành một tòa thành trì mang hình thái tứ phương.
Mà để tăng cường tính phòng ngự của nó, lúc tổ tiên Tấn nhân kiến tạo nó, còn bố cục thêm bên trong rất nhiều chi tiết nữa.
Nhưng xét đến cùng, Tuyết Hải Quan kiên cố, chỉ lúc đối mặt với sự tiến công từ phía bắc tuyết nguyên, nó dựa vào hệ thống bảo trại móc xích tạo nên tính phòng ngự cực mạnh.
Đồng thời, cũng phải rõ ràng, tổ tiên Tấn nhân xây dựng tòa hùng quan này, đã trục xuất dã nhân rời khỏi Tam Tấn tới tuyết nguyên, cho nên nó chỉ cần gánh chịu công kích từ mặt bắc là được, còn về phía nam… Phía nam làm sao có khả năng bị tấn công?
Mà Thịnh Lạc quân của Trịnh Phàm phát động thế tiến công, bọn hắn đối mặt phía nam, từ phía nam đánh về phía bắc, tuy nói có tường thành, có công sự, nhưng tất cả đều làm qua loa cho xong, mà hoàn toàn đối lập với mặt phía bắc vô cùng kiên cố của Tuyết Hải Quan.
Đồng thời, chi tiết để Tiết Tam cảm thấy buồn cười nhất, trận chiến này không có bất kỳ tính khiêu chiến gì.
Bởi dã nhân đã tự mình phá vỡ Tuyết Hải Quan thành mấy cái động ở phía nam.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~