Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 642: RA KHỎI THÀNH

Tứ Nương từng may cho Trịnh Phàm và tất cả các Ma Vương còn lại một bộ kim ti nhuyễn vị giáp, lần này trước khi ra khỏi thành Trịnh Phàm đem bộ kim ti nhuyễn vị giáp trên người A Minh và Lương Trình tới đây, mặc trên thân.

Hắn không lấy cái của Phiền Lực và Tiết Tam bởi một cái quá lớn, một cái quá nhỏ.

Lập tức hắn mặc giáp trụ, cưỡi ngựa nhìn ánh nắng buổi trưa, Trịnh Phàm híp mắt, yên lặng mà hưởng thụ.

Hoàn cảnh càng căng thẳng kích thích này, càng khiến người ta ham muốn loại an tường trong chốc lát này.

Mà loại dễ chịu lâu lâu, lại khiến người ta bắt đầu suy nghĩ tìm kiếm kích thích từ bên ngoài.

Lão đầu nhi nghèo khó và phú ông câu cá, thoạt nhìn hai người đang làm chuyện tương tự, thưởng thức cảnh sắc tương tự, nhưng bởi lòng người khác nhau, cho nên phản hồi đối với cảnh vật cũng khác nhau.

Bên này, Trịnh tướng quân lập dị lắm.

Bên kia, sau người hắn, Kiếm Thánh cưỡi ngựa đến, trên người mặc giáp trụ tầm thường, trong tay gánh một cây Hắc Long cờ xí, chỉ có điều trong cây cờ này, khảm Long Uyên kiếm.

Kỳ thực, đối với bản thân Kiếm Thánh mà nói, mặc giáp trụ Yến nhân chống cờ Yến nhân, ngược lại không có cái gì quá mâu thuẫn.

Thứ nhất hắn từng ở Thịnh Lạc thành làm binh lính trông thành mấy tháng, loại giáp trụ này đã mặc quen, ngay cả Hắc Long cờ này, nhìn lâu cũng không còn chói mắt như ngày xưa nữa.

Thứ hai, bản thân Kiếm Thánh là người dễ nói chuyện, quân tử có thể dễ bị gạt, chỉ cần ngươi lấy đại nghĩa đi ép hắn, hắn khẳng định đi vào khuôn phép.

Riêng bài này, Trịnh tướng quân đã chơi đùa ra kinh nghiệm rồi!

Ngươi muốn chôn vùi tất cả dã nhân vào Tấn địa lần này không?

Ngươi muốn cho tuyết nguyên năm mươi năm không thể khôi phục sức mạnh không?

Ngươi muốn báo thù cho bách tích Tấn nhân chết thảm dưới tay dã nhân không?

Vậy thì cầm lấy mặt cờ xí này… Theo ta,

Ra khỏi thành đi.

Khả năng, dưới con mắt của người bình thường, Kiếm Thánh Tấn Quốc là một nhân vật khủng bố cao cao tại thượng không thể với tới, nhưng đối với Trịnh tướng quân mà nói, hắn thích nhất kết bạn với loại người này.

Hai người tới gần, thời gian gặp nhau sắp đến rồi!

Trịnh tướng quân đưa tay sờ sờ giáp trụ bị phơi hơi hơi nóng lên, hỏi:

- Chắc chắn sao?

- Cần phải đến gần mới biết.

Kiếm Thánh nói.

- Muốn gần bao nhiêu?

- Một trăm bước, ta có ba phần mười nắm chắc, năm mươi bước, ta có sáu mươi phần trăm chắc chắn, trong mười bước, ta có chín mươi phần trăm chắc chắn.

- Tại sao không có một trăm phần trăm tự tin?

- Nếu vị thống soái mấy vạn đại quân dã nhân kia, thực lực giống ngươi mà nói, vậy… Có thể!

- Ca, nói như vậy ngươi sẽ không dễ dàng rồi!

Nói xong, Trịnh Phàm lấy trong túi trên yên ngựa, một mảnh vải trắng dài.

- Đây là cái gì?

Kiếm Thánh hỏi.

- Khăn hađa, tượng trưng như ý cát tường, ở quê ta lúc gặp khách nhân tôn quý và bằng hữu đường xa đến, sẽ dâng cái này lên với mục đích chúc phúc, vân vân.

Khoảng cách như vậy rốt cuộc cũng đủ ngắn rồi!

Công tác chuẩn bị của Trịnh tướng quân có thể nói tương đương cẩn thận.

- Nước Yến, có loại truyền thống này?

- Người thôn chúng ta mới có!

- Thì ra là vậy.

- Ta sẽ tận lực giúp ngươi rút ngắn khoảng cách với chủ tướng đối phương, nhưng ngươi cũng phải chú ý người cầm cờ của đối phương, phỏng chừng người đó cũng không phải người thường!

Kiếm Thánh rất tự tin, nói:

- Ta biết, nhưng, không ảnh hưởng lớn!

Đây chính là tự tin, sự tự tin thuộc về Kiếm Thánh.

Tứ đại kiếm khách, Lý Lương Thân đang ở quân lữ, thân là Tổng binh, hắn kỳ thực am hiểu nhất chính là chỉ huy đánh trận giết người, Tạo Kiếm Sư Sở Quốc, chưa ai thấy hắn ra tay, thực lực của hắn bao nhiêu, vẫn không ai rõ.

Đương đại, hai người am hiểu dùng kiếm giết người nhất chính là Kiếm Thánh và Bách Lý Kiếm Càn Quốc.

Mà muội muội Bách Lý Kiếm chính là Ngân Giáp vệ bảo vệ sát người Càn Hoàng, bản thân Bách Lý Kiếm càng được Triệu gia tôn sùng là khách quý.

Nếu Kiếm Thánh đồng ý, cũng có thể trở thành đỉnh cấp cung phụng của Đại Yến.

Có một cao thủ tuyệt thế, ngay lúc này ở bên cạnh hắn, nguyện ý nghe mệnh lệnh của hắn hành sự, Trịnh Phàm cảm thấy bản thân hắn như bật chế độ “Treo máy”.

Mà nếu thời hạn “Treo” vẫn còn, vậy thì phải cố gắng tận dụng thôi!

- Lần trước dạ tập thành công, chúng ta tranh thủ ba ngày, lần này nếu như có thể chém giết chủ tướng đối phương, lần này thủ thành, xác suất sẽ lớn hơn nhiều!

Trịnh tướng quân tiếp tục ổn định tâm lý cho Kiếm Thánh, nói cho hắn biết, chuyện chúng ta chuẩn bị làm, rốt cuộc vĩ đại cỡ nào, vĩ đại đến mức ngài có thể không cần để ý sinh tử, vì hoàn thành nó mà hi sinh.

- Nhưng làm như thế, sẽ ảnh hưởng đến sự tên tuổi của Trịnh tướng quân ngươi!

Người ta đã đồng ý đàm phán, cũng coi như đường đường chính chính, ngươi lại một lòng một dạ muốn “Chơi bẩn” âm chết người ta, nhân phẩm không thể chấp nhận được!

- Tên tuổi của ta không quan trọng!

Trịnh Phàm dùng một loại ánh mắt bao hàm thâm tình nhìn khắp bốn phía, động tình nói:

- Những binh sĩ này đều do ta mang ra đến, ta cần tận lực đem bọn họ sống sót trở về, vợ con của bọn họ vẫn còn đang chờ bọn họ ở nhà đây. Ta phải có trách nhiệm đối với bọn họ, thứ tên tuổi hư danh này, đáng là gì đây?

Kiếm Thánh thở dài, hắn từng làm binh sĩ tại Thịnh Lạc thành, có thể lĩnh hội được cảm giác thuộc về loại binh sĩ phổ thông này.

Khóe mắt Trịnh Phàm hơi nhìn thoáng, dư quang lưu ý biểu hiện của Kiếm Thánh, ừm, thành công tạo hảo cảm rồi!

- Lúc ngài cần ra tay, cần ta nhắc nhở không?

- Không cần, lúc xuất kiếm cần sớm súc thế, chính ta tự làm đi.

- Tốt, sau khi ngươi xuất kiếm, không quản kết quả làm sao, ta cần lập tức giục ngựa trở về thành, ta cần phụ trách những binh sĩ dưới trướng này, xin thứ lỗi!

Kiếm Thánh nói:

- Ta hiểu, đây là việc ngươi nên làm.

- Cảm tạ!

- Khách khí rồi!

Có giáp sĩ tiến lên đem vật cản trở phía sau thành di dời, mà trước cửa thành, đã có mấy trăm kỵ binh đã đứng chuẩn bị sẵn ở đó.

Một khi bên ngoài xảy ra điều gì bất ngờ, bọn họ sẽ ngay lập tức xung ra khỏi cửa thành đi tiếp ứng Trịnh tướng quân trở về.

Không chỉ như vậy, trên tường thành đã chuẩn bị xong dây móc, nếu thực sự không được, Lương Trình sẽ đích thân bắn ra mũi tên mang dây thừng, chỉ cần Trịnh Phàm có thể nắm lấy dây thừng, phía trên Phiền Lực sẽ nhanh chóng kéo dây thừng, đem Trịnh Phàm từ dưới thành tường trực tiếp kéo lên.

Không quản như thế nào, các biện pháp an ninh và các biện pháp dự phòng đều được chuẩn bị kỹ càng.

Nguyên nhân rất đơn giản, Trịnh Phàm cần chạy trốn an toàn khỏi hành động “Trảm thủ” lần này.

Nhẹ thôi thúc chiến mã dưới khố, Trịnh Phàm có chút hối hận tại sao không đem con Tỳ Hưu kia lại đây, thời khắc mấu chốt, ngồi Tỳ Hưu thoát thân thích hợp nhất?

Nhưng hiện tại muốn những thứ này, đã không có ý nghĩa gì rồi.

Sau khi ra khỏi cửa thành, Kiếm Thánh cúi đầu, mũ giáp che lại mặt của hắn, khí tức của hắn cũng hoàn toàn thu lại vào bên trong.

Bởi trên đỉnh đầu hai người, một đầu chim cắt đã rất sớm bay lượn kiểm tra xung quanh.

Yêu thú có thể thông linh, ở một mức độ nào đó, năng lực cảm nhận của chúng, kỳ thực còn mạnh hơn con người.

- Có thể ẩn giấu khỏi con chim kia không?

Môi Trịnh Phàm khẽ nhúc nhích, nhỏ giọng hỏi.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!