Có lẽ, bản thân Kiếm Thánh không ngờ, cục diện sẽ trở nên thế này, chỉ ám sát một người thôi, cần gì phải liều lĩnh tất cả?
Nhưng mọi chuyện cứ theo một cách tự nhiên phát sinh, phát triển rồi. . .
Nếu có người hỏi hắn hối hận hay không, hắn đại khái sẽ hỏi ngược lại:
Trên cõi đời này, thứ gì có thể uốn lượn mũi kiếm?
Long Uyên trong tay, hóa thành một đạo kinh hồng!
Tai mắt mũi miệng của Kiếm Thánh, đều có máu tươi tràn ra, nhưng cả người hắn, lại hiện ra một loại thoải mái tinh thần dị dạng.
Long Uyên kiếm vờn quanh thân Kiếm Thánh, vẽ nên một vòng tròn.
Trong lúc nhất thời, trên ngực gần trăm tên kỵ binh dã nhân đều xuất hiện vết kiếm cắt.
Giáp trụ của bọn hắn trước mặt Long Uyên kiếm, tựa hồ mỏng như cánh ve.
Không ít dã nhân còn không dám tin tưởng cúi đầu, nhìn lỗ thủng trên ngực, bản thân, cứ như thế. . . Chết?
Từng bộ từng bộ thi thể dũng sĩ dã nhân từ trên chiến mã rơi xuống… Mà cái này… Mới vẻn vẹn bắt đầu!
Ngu Hóa Bình ta luyện kiếm ba mươi năm… Nuôi kiếm ba mươi năm… Sao chỉ có chừng ấy điểm khí phách?
Long Uyên kiếm lần thứ hai bay lượn ra, đâm thủng thân thể từng tên từng tên dã nhân, lấy Kiếm Thánh làm trung tâm, tất cả dũng sĩ dã nhân trong phạm vi đồ sát của Long Uyên kiếm, đều ngã ngựa.
Trong không khí, một đám lại một đám mưa máu tràn ngập, giống như hoa sinh mệnh, sắp héo tàn tỏa ra.
Nếu nói cái chết của Cách Lý Mộc như một đòn trọng kích đánh thất thủ tâm thần của những dũng sĩ dã nhân này mà nói.
Như vậy, lúc này Kiếm Thánh hiện ra uy thế khủng bố, giống một đòn lại một đòn roi mạnh tàn nhẫn, đang đánh nát dũng khí trong nội tâm bọn họ.
Người này, là ma quỷ!
Người này, không thể chiến thắng!
Trong lúc nhất thời, trong vòng vây đám kỵ sĩ dã nhân bắt đầu ghìm lại dây cương, nhưng kỵ sĩ dã nhân bên ngoài vẫn không ngừng lao tới.
Cục diện, kỳ thực vẫn chưa có dấu hiệu cục diện chuyển biến tốt.
Nhưng mà, Kiếm Thánh máu me khắp người căn bản không để ý tình trạng hiện tại của hắn.
- Trời đã tạo điều kiện cho ta, ta làm thế nào cũng phải có cố sự lưu lại cho hậu nhân xem!
Hôm nay, ngoài Tuyết Hải Quan, kiếm khách vong quốc, vì cố quốc… Thủ biên giới!
Long Uyên kiếm lao nhanh, một đạo kiếm khí tự trên người Kiếm Thánh phóng thích ra, như lôi đình sấm sét!
Trên con đường này, mười mấy tên kỵ sĩ dã nhân cả người lẫn ngựa đồng thời bị chém giết.
Sau một khắc, Kiếm Thánh một tay nâng đỉnh đầu, gió đông rét lạnh như mũi kiếm đâm người.
Bây giờ ta mượn sương lạnh thành kiếm, huyết nhục tế kiếm!
Trong gió rét, xuất hiện từng đạo từng đạo hư ảnh kiếm khí, đâm thủng cổ dã nhân, xuyên thấu giáp trụ dã nhân, chặt đứt chiến mã dã nhân.
Trong lúc nhất thời gần một trăm kỵ kêu thảm thiết ngã xuống đất.
Thân hình Kiếm Thánh hơi loáng một cái, nhưng khí thế, lại không chút hạ xuống, quát to một tiếng.
Long Uyên kiếm vừa mới xuất ra ngoài, lần thứ hai trở về, vọt một cái lên thẳng tắp vào mây trời.
Tiếp theo, sương vụ góc cạnh trong mây, như mưa đá hạ xuống, đập xuống.
- A a! ! ! !
- A a a a! ! ! !
Tiếng kêu thảm thiết, không dứt bên tai.
Đã có kỵ sĩ dã nhân bắt đầu chạy trốn, nhưng không thiếu dã nhân bắt đầu kích thích ra sự tàn nhẫn trong nội tâm, đó là một loại cảm giác “Muốn chết”, cầu xin được giải thoát, chủ động phóng về phía Kiếm Thánh.
Nhưng mà, kỵ sĩ dã nhân tới gần trong vòng năm trượng xung quanh Kiếm Thánh, nhân mã trong khoảnh khắc sẽ bị cắt chém.
Người Kiếm Thánh đứng ở chỗ này, như một tôn Thần chỉ bất khả xâm phạm.
Một đối thủ dáng dấp như vậy, thực sự khiến người ta tuyệt vọng rồi.
Phải biết, năm đó Sa Thác Khuyết Thạch huyết chiến, chính là Thiết kỵ Trấn Bắc quân, mà nơi này là dã nhân, mà không phải dòng chính dưới trướng Dã Nhân Vương.
Ý chí và ý niệm chiến đấu của bọn hắn, tự nhiên không thể nào sánh vai với Trấn Bắc quân.
Năm xưa Diêu Tử Chiêm từng làm thơ về Bách Lý Kiếm nói:
- Bách lý kinh lôi khấu thiên môn, thí vấn thùy thị kiếm trung tiên!
Mà ngày hôm nay, vào thời khắc này, kiếm của Kiếm Thánh đã gieo hạt giống tâm ma trong lòng đám kỵ sĩ dã nhân này, cho dù hào quang của tinh thần cũng không cách nào xóa đi cơn ác mộng khủng khiếp này.
Hắn mạnh mẽ, tựa hồ đã che lấp mất ánh sao.
Đúng lúc này, Cáp Tây đuổi tới trên người phóng ra lam quang, hét lớn:
- Hắn mượn lực lượng của vùng thế giới này mạnh mẽ phá cảnh, lúc này hắn không thể di chuyển, chỉ cần trảm thủ cấp hắn, sẽ được ban dê bò nô lệ, phong Thiên hộ!
Trong lúc nhất thời, kỵ binh dã nhân bốn phía tỉnh ngộ lại, Cáp Tây thân là đầu mục Tiếp Dẫn giả, trong quân đội dã nhân có uy vọng cực lớn, điều này khiến rất nhiều dã nhân dồn dập lần thứ hai lấy lại dũng khí, xông giết tới.
Bản thân Cáp Tây lại xung phong lên, giữa hàng lông mày của hắn có một đạo tinh quang lưu chuyển.
- Ngu Hóa Bình, đối thủ của ngươi, là ta!
Kiếm Thánh máu me khắp người, hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngươi, không xứng.
Trong phút chốc, một đạo kiếm khí vắt ngang qua, xuyên thủng tinh quang giữa lông mày Cáp Tây, cả người Cáp Tây như diều đứt dây, trên không trung bay ngược lại, té xuống đất.
Người không chết, con mắt còn trợn trừng lên, nhưng lực lượng tinh thần trong cơ thể hắn đã bị kiếm khí hoàn toàn đánh tan, không tu dưỡng mấy tháng, căn bản không cách hồi phục.
Một kiếm… Không đúng… Vẻn vẹn là một đạo kiếm khí!
Mà lúc này, đối mặt với làn sóng dã nhân chen chúc đến, Long Uyên kiếm trở về trong tay Kiếm Thánh.
Hắn không thể động, càng không thể rời khỏi vị trí này, cái này cũng là nguyên nhân hắn chưa từng mạnh mẽ rời đi sau khi phá cảnh.
Cái này không phải không muốn, mà không thể!
Nhưng hắn cũng không cảm giác mình thiệt thòi, hắn hét dài một tiếng:
- Cho dù hôm nay chết, ít nhất cần ngàn kỵ chôn cùng, còn thiếu bao nhiêu, còn kém bao nhiêu, bọn ngươi, mau tới đi!
Long Uyên kiếm rung lên, tiếp tục bay ra.
Sương máu tiếp tục tỏa ra, huyết nhục chiến mã và người không ngừng lăn lộn và chồng chất trước người Kiếm Thánh, mùi máu tanh trong không khí đã nồng nặc khiến người ta nghẹt thở.
Không cần chờ trong chốc lát, hai ngàn kỵ binh dã nhân lao ra yểm hộ, chỉ còn lại một nửa.
Trong giang hồ và quân đội đều nói, một Tam phẩm Võ phu, trong chiến trận, có thể kháng cự một ngàn Thiết kỵ!
Nhưng cái này chỉ là ngăn, mà không phải giết!
Mà ngày hôm nay, trên vùng đất bình nguyên này, đối mặt hai ngàn kỵ binh xung phong, không cần nhờ địa hình, chưa di động thân vị, đứng ở nơi đó bất động, bản thân là một kiếm khách lấy phương thức này…
Một người chém giết ngàn kỵ!
Từ nay về sau, lúc giang hồ bình kiếm khách, chắc chắn sẽ có tiêu chuẩn mới.
Sau ngày hôm nay, Bách Lý Kiếm từng đối mặt với Thiết kỵ Trấn Bắc quân xoay người chạy trốn, sẽ không bao giờ có tư cách đứng ngang hàng với Kiếm Thánh Tấn Quốc!
Rốt cuộc, Long Uyên kiếm lần thứ hai trở lại trong tay Kiếm Thánh.
Kiếm đã không thể bay ra ngoài, mà cắm chặt trên mặt đất!
Khí tức trên người Kiếm Thánh, bắt đầu nhanh chóng hạ xuống, như một ngọn lửa, sau khi thỏa thích thiêu đốt, chậm rãi chỉ sót lại vết chập chờn và hiu quạnh
Trước người Kiếm Thánh là thây người chất chống thành núi, máu chảy thành sông, nhưng trong mắt Kiếm Thánh lại nhìn thấy, khung cảnh khu nhà nhỏ bên trong Thịnh Lạc thành, có bé trai đang múa kiếm gỗ, phía sau còn có nữ nhân ôn nhu như nước kia.
Nàng còn đợi hắn về nhà… Nhưng hắn không thể quay về!
Họ Trịnh kia, ta tin ngươi là người biết giải quyết, thay ta chăm sóc gia đình của nàng.
Có điều, Kiếm Thánh cũng rõ ràng, trước tiểu tử họ Trịnh kia cung kính hắn, đều thỏa mãn một cách vô điều kiện đối với nhu cầu của hắn, chỉ bởi hắn là Kiếm Thánh, bởi hắn là hắn Kiếm Thánh còn sống sót.
Nhưng ngay lúc đó. . .
Có điều, khóe miệng Kiếm Thánh nứt ra, cười nói:
- Họ Trịnh kia, tiểu tử ngươi thay ta tính toán, quân công một ngàn thủ cấp địch và chủ tướng đối phương, có thể thu được bao nhiêu bạc để gia đình cô nhi quả phụ kia sống hết đời không?
Bốn phía, nguyên bản kỵ binh dã nhân ngừng lại, thấy Kiếm Thánh tựa hồ đã hết lực, bắt đầu lần thứ hai giục ngựa chuẩn bị xung phong.
Kiếm Thánh đã vô lực nhấc Long Uyên kiếm lên, yên lặng nhìn chằm chằm thanh kiếm trước mặt hắn, thờ ơ không động lòng, chờ đợi thời khắc cuối cùng của cuộc đời.
Hắn rất mệt mỏi, hắn thật sự mệt mỏi!
Nhưng tất cả cảm xúc hậm hực, lưu luyến, đều không còn luyến tiếc rồi!
Ầm!
Đúng lúc này, Lương Trình tự mình dẫn hai trăm Thịnh Lạc quân lao vào trong vòng chiến.
---------------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long
Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch) - Hệ thống, hài, bá đạo~~~