Thời kỳ này, Thành thân vương phủ đã quen thuộc với phong cách làm việc của Tĩnh Nam Hầu.
So với lúc trước Đại hoàng tử làm chủ soái đại quân đông chinh, giữa song phương vẫn để ra lối thoát và sự tôn trọng, nhưng vị Tĩnh Nam Hầu này ngược lại trực tiếp không gì sánh được.
Cái gọi là Thành thân vương, trong mắt vị Hầu gia này, đơn giản là tri phủ Dĩnh Đô, nguyên bản văn võ Thành Quốc chẳng khác gì hàng ngũ chủ bộ, nha dịch và bộ khoái.
Quân đội Thành Quốc cũng bị Tĩnh Nam Hầu trực tiếp xếp vào biên chế trong Yến quân, không kiêng dè để người Thành Quốc cảm thấy người quá tùy tiện, hoặc càng không để ý người khác chê trách “Tướng ăn” của ngươi thực sự không dễ nhìn!
Gần đây, không ngừng điều động quân sự và thay quân, cũng như là một loại rèn luyện vào thao tập, để binh mã các lộ quen thuộc phong cách chỉ huy của Điền Vô Kính.
Cũng để cho quan lại trên dưới Thành Quốc, làm quen với bầu không khí này.
Nguyên bản Hoàng cung Thành Quốc, chính là Thành thân vương phủ bây giờ!
Thành thân vương đương đại Tư Đồ Vũ đang ngồi nghe giảng bài.
Người giảng bài cho hắn là một vị quan của ban hàn lâm trong cung.
Coi như hiện tại Tư Đồ Vũ không phải là Hoàng Đế, nhưng Vương gia rốt cuộc còn nhỏ, vẫn cần học nhiều thứ, mà mẹ đẻ Tư Đồ Vũ cũng là chính thê của Tư Đồ Lôi, có yêu cầu cực cao đối với việc học của Tư Đồ Vũ.
Đương nhiên, phàm quan lại có thể làm việc, trong đoạn thời gian này đều bận bịu chạy như bay, từng phong từng phong mệnh lệnh của Tĩnh Nam Hầu, như từng tầm từng tầm bùa đòi mạng, để bọn họ không dám chậm trễ chút nào.
Sau khi thủy triều xuống, mới thấy rõ ràng người nào không mặc “Quần nhỏ”, vị lão nhân hơn bốn mươi tuổi này, không thông nửa điểm tục vụ, cho nên chỉ có thể đến đây làm “Thầy” cho Tư Đồ Vũ.
Tư Đồ Vũ nghe rất chăm chú, mặc dù hắn không cảm thấy lão sư giảng những thứ này có lợi ích gì.
Nhưng đối với hắn lúc này mà nói, đã không cần thiết học cái gì hữu dụng, nói cách khác, hắn cảm giác đã không sống vì bản thân, mà cố gắng sống theo suy nghĩ của người khác.
Sống quy củ, sống an phận, mới có thể sống đến lâu dài, Vương tước Thành thân vương thế tập này mới có thể giúp Tư Đồ gia kéo dài.
Cái này có lẽ mới là kỳ vọng lớn nhất của mẹ hắn đối với hắn.
Kết thúc bài học, tỳ nữ mang canh ngân nhĩ tới.
Lão già kia ngồi bên cạnh bàn, cũng không khách khí, cầm lấy cái muôi bắt đầu ăn.
Tư Đồ Vũ ngồi bên cạnh cùng giáo viên của hắn ăn cơm.
-Bệ Hạ, nghe lão phu dạy, buồn không?
Thần tử trong đáy lòng vẫn gọi Tư Đồ Lôi là Bệ Hạ, mà không phải Vương gia.
-Thôi sư phụ sao lại nói lời ấy? Thôi sư phụ học vấn sâu xa, ta có thể được sư phụ giáo dục, thật sự vinh hạnh!
-Ha ha.
Lão hàn lâm lắc đầu một cái, nói:
-Bệ Hạ, ngài còn nhỏ, không cần sống già nua lẩm cẩm như vậy, không cần làm tổn thương nguyên khí của bản thân.
Lời này nói dễ hiểu hơn chính là: Suy nghĩ quá nặng, dễ tổn thương thân.
Tư Đồ Vũ không phản bác, mà nói:
-Đa tạ sư phụ nhắc nhở.
-Chờ sau khi chiến sự kết thúc, Bệ Hạ vẫn nên dâng thư, đi Yến Kinh cúi chào vị Hoàng Đế Yến Quốc kia, phong thư đầu tiên khẳng định bị từ chối, phong thư thứ hai cũng vậy, nhưng cứ tiếp tục, đến khi vị Hoàng Đế Yến Quốc kia đồng ý với thôi.
Lúc nói những câu này, vẻ tang thương trên mặt lão già kia lập tức biến mất không còn tăm hơi, trong ánh mắt vẫn đục lộ ra một sự khôn khéo.
Tư Đồ Nghị sửng sốt một chút, lập tức đứng dậy, làm tư thái thụ giáo.
-Người làm thầy, lấy việc truyền thụ kiến thức và giải thích nghi hoặc cho học sinh làm đầu, kỳ thực xét đến cùng, việc nghiên cứu hàn lâm so với những thầy đồ trong dân gian thu nạp đồ đệ chẳng có gì khác nhau, cuối cùng để bớt canh cánh trong lòng, ta vẫn phải nói những lời này!
-Tư Đồ Vũ thụ giáo.
-Hiện tại vị Bệ Hạ Yến Quốc kia, chính là một hùng chủ lòng dạ rộng lớn, ngược lại cũng coi như là một phần cơ duyên của Bệ Hạ. Bây giờ đừng nghĩ tới thời khắc phục quốc, khôi phục quốc thể, chí ít trước mắt không thấy chút hi vọng nào!
Vị sư phụ họ Thôi kia, dừng một chút, nói tiếp:
-Cho nên xin Bệ Hạ đừng nghĩ tâm tư khác, thanh thản ổn định đi làm một vị thuận thần, hai mươi năm, bốn mươi năm hoặc lâu hơn nữa, vẫn có thể tạo bước nền để con cháu hậu thế gặp thời khắc phong vân khuấy động, một lần nữa đông sơn tái khởi.
-Tư Đồ Vũ thụ giáo.
-Trước tiên đã có đất phong, cho dù một thành Dĩnh Đô thôi cũng đầy đủ, cho nên chỉ cần Bệ Hạ biết điều, phối hợp với vị Yến Hoàng kia, đem màn kịch này diễn cho tốt! Hiện tại người Yến đang muốn cái gì, không phải muốn một thiên hạ quy tâm sao, ta theo hắn, phục hắn, để hắn xấu hổ khi tiến hành cắt giảm kiềm chế chúng ta. Chỉ cần Yến Hoàng vẫn còn ý chí tiến thủ, coi như chúng ta vẫn còn một phần hi vọng!
Tư Đồ Vũ thắc mắc, nói:
-Nhưng trước mắt, chiến sự vẫn còn chưa kết thúc, thậm chí hướng đi cụ thể ra sao, ta…
-Bệ Hạ, thần không biết chiến sự, nhưng trải qua mấy ngày nay, sau khi thần điều tra trên mặt đường và trên tường thành một chút, người ngoài nghề chỉ biết xem trò vui mà, thần lại cảm thấy tình hình hiện tại rất tốt! Tuy Tĩnh Nam Hầu hung hăng, nhưng trước tình hình rối loạn, xác thực cần thủ đoạn cứng rắn mới chưởng khống triệt để được.
Tư Đồ Vũ gật gù.
Đúng lúc này, tiếng trống vang lên!
Tiếng trống này bắt đầu vang lên từ soái trướng ngoài thành, sau đó tiếng trống các lộ quân bắt đầu vang lên, kéo dài tới các doanh trại khác.
-Đây là. . . Kích trống tụ tướng.
Lão sư phụ kia đứng lên, nắm nắm đấm, lại ngồi xuống, lại nắm nắm đấm, làm dáng muốn một quyền nện trên bàn đá, nhưng do dự một chút vẫn từ bỏ.
Có điều hắn vẫn khó nén sự kích động, vung vẩy nắm đấm một hồi.
-Rốt cuộc sắp đánh, sắp thu thập đám súc sinh dã nhân này!
…
Theo tiếng trống vang lên, từng toà từng toà doanh trại bắt đầu cấp tốc hành động, bất luận chính quân hay phụ binh hoặc dân phu, tất cả đều theo mệnh lệnh của thượng quan hành động.
Binh sĩ nhanh chóng mặc giáp, chiến mã cũng được lôi ra ngoài chuồng ngựa.
Từng người từng người tham tướng trở lên, cố gắng nhanh chóng đi đến soái trướng trung quân càng nhanh càng tốt.
Trong thành Dĩnh Đô, không ít người đang từ trong giấc mộng giật mình tỉnh dậy, lại không người quát lớn và chửi rủa, vừa vặn ngược lại bọn hắn đều rất kích động.
Lúc tiếng trống vang lên, tất cả mọi người đều rõ ràng…
Sắp đánh rồi!
…
Kích trống tụ tướng!
Người đánh trống chính là Lý Phú Thắng, càng tới soái trướng, tiếng trống càng như lôi!
Bên ngoài soái trướng trung quân, đốt từng dãy nến sáp ong và một tấm bàn thờ.
Tĩnh Nam Hầu quay lưng về phía mọi người, đợi tiếng trống ngừng lại, phía sau Tĩnh Nam Hầu có mấy hàng tướng lĩnh đang đúng hạn đuổi tới.
Tất cả mọi người đều ngừng thở, đang đợi Tĩnh Nam Hầu phát biểu.
Điền Vô Kính lùi về sau một bước, quỳ một chân xuống trước bàn thờ.
Sau người hơn mười vị tướng lĩnh cũng đồng loạt quỳ xuống.
-Hôm nay, tế bái mấy vạn binh sĩ Đại Yến bị chết trong trận Vọng Giang kia, hồn về ngủ yên!
-Hồn về ngủ yên.
-Hồn về ngủ yên.
Tĩnh Nam Hầu trước tiên đứng lên, các tướng lĩnh cũng chậm rãi đứng dậy.
-Chúng tướng nghe lệnh!
-Có mạt tướng!
-Có mạt tướng!
Tất cả mọi người, lần thứ hai quỳ xuống.
Khí tức xơ xác, tràn ngập bốn phía, tất cả mọi người đều rõ ràng, mệnh lệnh mở ra đại chiến, sắp sửa được truyền đạt!
-Đạo quân lệnh thứ nhất: Sau tối nay, phía đông Vọng Giang, dã nhân, người Sở… Đều lấy thủ cấp tính quân công, tuyệt đối không để lại tù binh!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long