Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 667: TRIỆT ĐỂ TAN VỠ (THƯỢNG)

Tuy nói miễn cưỡng gọi quân đội Thành Quốc, quân địa phương Yến Quốc và Cấm quân là đám người ô hợp, không thích hợp lắm, nhưng những binh mã lộn xộn này, vội vàng đối mặt với hơi mười vạn kỵ binh đột nhiên xuất hiện.

Dưới tình huồng như vậy, bọn họ dám chủ động tụ tập cùng nhau định chống lại, hơn nữa sau khi tụ binh, còn chia quân đội thành nhiều đường…

Có hai khả năng!

Một là chủ soái đối diện là kẻ ngốc, đương nhiên, tuy Dã Nhân Vương không rõ ràng hiện tại Tĩnh Nam Hầu đang ở bờ đông hay bờ tây Vọng Giang, nhưng hắn sẽ không ngây thơ cho rằng chủ tướng người Yến là một kẻ ngu ngốc.

Nhưng như vậy chỉ còn sót lại một khả năng.

Đó chính là bọn họ có niềm tin làm như thế, có tự tin làm như thế, có can đảm làm như vậy!

Điều này không khỏi làm Dã Nhân Vương nhớ tới năm đó ở Bắc Phong quận, nhìn thấy Trấn Bắc quân giao chiến với Man tộc.

-Ô ô ô! ! ! ! ! ! ! ! ! !

-Ô ô ô! ! ! ! ! ! ! ! ! !

Tiếng gào thét liên tiếp, bởi bọn kỵ sĩ dã nhân đã nhìn thấy Yến quân đang xung phong tiến về phía này, Yến quân rất hưng phấn, mà không thể chờ đợi được nữa muốn đánh bại bọn hắn.

Trong lòng Dã Nhân Vương lại hết sức trầm trọng, đao trong tay, cũng không tự chủ được buông xuống, hắn nghĩ tới một khả năng, hơn nữa đây là một khả năng rất hoang đường.

Chỉ là, lúc này không quả khả năng này rốt cuộc có thật hay không, không quản Yến quân xuất hiện trước mắt, rốt cuộc đâu là nhánh chính.

Bởi lúc này hắn đã không cách nào hạ lệnh đại quân đình chỉ xung phong, hoặc lui lại rồi!

Dưới mệnh lệnh như vậy, chính là ngồi đợi đối phương xung kích, phía sau cách đó không xa, chính là Vọng Giang!

Không thể lui được nữa, chỉ có thể tiến về phía trước!

Coi như khả năng kia là thật, nhưng chính diện chém giết, ai thắng ai thua, còn chưa biết, không phải sao!

Giây lát sau, Dã Nhân Vương hét lớn:

-Ngôi sao che chở chúng ta, giết!

Sau trận chiến này, nếu để ta thắng, ta sẽ trở thành tín đồ chân chính của ngôi sao!

Dưới tường thành Ngọc Bàn thành, ba nhánh Sở quân đã liệt trận một hồi lâu, nhưng Yến quân bên ngoài chỉ bình tĩnh ứng đối.

Nhưng, đây mới là chỗ quỷ dị nhất!

Trên lâu thành, theo thời gian trôi qua, Khuất Thiên Nam đã không còn hăng hái như lúc trước nữa, thân là trụ quốc Sở Quốc, là nhân vật đại biểu cho gia tộc họ Khuất, được ủy thác trọng trách suất quân đến đây, hắn tuyệt đối không phải hạng người hư danh.

Người Yến không tiến công thì thôi, khi đại quân dã nhân từ thượng du đã sớm sang sông, Tĩnh Nam quân Trấn Bắc quân nơi này vẫn đứng chỗ này, không làm chuyện gì, cũng không thấy bọn họ có ý định về giúp.

Bọn hắn mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn lẫn nhau, bầu không khí đặc biệt yên tĩnh.

Tạo Kiếm Sư vẫn đứng bên người Khuất Thiên Nam, hắn một lúc nhìn quân trận song phương dưới thành lầu, một lúc lại nhìn biểu hiệu của Khuất Thiên Nam.

Một lúc lâu, Khuất Thiên Nam nở nụ cười, đưa tay đánh lỗ châu mai, cảm khái nói:

-Tĩnh Nam Hầu ngươi hay, Điền Vô Kính ngươi giỏi!

-Trụ quốc, xảy ra vấn đề gì sao?

Tạo Kiếm Sư mở miệng hỏi.

-Tiên sinh cũng nhìn ra rồi chứ?

Tạo Kiếm Sư lắc đầu một cái, nói:

-Không có, nhưng ta thường chơi cờ, lúc chơi cờ thua, trước tiên khen tặng đối thủ một hồi, như vậy mới khiến bản thân thua không khó coi lắm.

-Tiên sinh đây, đang nói móc ta?

-Không dám, không dám.

-Tiên sinh nói đúng, nhưng ván cờ này, không phải vì ta thua, mà vì dã nhân thua, ngươi nhìn những Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân dưới kia đi, những tinh nhuệ Đại Yến này đi. Lúc bọn họ công thành, ta còn kinh ngạc một hồi, vị Tĩnh Nam Hầu kia thật cam lòng, cam lòng để những Thiết kỵ tinh nhuệ này xuống ngựa công thành.

Khuất Thiên Nam lắc đầu, ngậm ngùi nói tiếp:

-Đến hiện tại, ta mới hiểu được, để bọn họ xuống ngựa công thành, coi như có chỗ tổn thương, ngược lại chuyện người Yến không giỏi về tấn công thành, cả thế gian đều biết, đánh thành ra sao, cũng là chuyện đương nhiên! Cũng bởi nguyên nhân này, ta mới không nhìn ra thân phận thật sự của họ.

Tạo Kiếm Sư lắc đầu, hiểu ra nói:

-Thì ra là vậy, đa tạ trụ quốc giải thích nghi hoặc, ta rõ ràng, giống bảo kiếm giấu trong vỏ kiếm hoa lệ.

Bảo kiếm giấu trong vỏ kiếm hoa lệ, khả năng là danh kiếm, cũng khả năng là tàn kiếm rỉ sét.

-Cho nên, Yến quân phía dưới rõ ràng biết được tình huống đại quân dã nhân đã từ thượng du sang sông, vẫn lựa chọn án binh bất động, bởi bọn họ rõ ràng, ở bờ sông bên kia, rốt cuộc ai đang chờ đợi dã nhân!

-Nói như vậy, dã nhân thua chắc rồi?

-Chưa chắc, chính diện xông tới chém giết, dã nhân không phải không có cơ hội chiến thắng.

Tạo Kiếm Sư nở nụ cười, nói:

-Nếu chính diện chém giết có thể thắng, tại sao còn phải đối lập lâu như vậy, tại sao còn để Sở quân ta thay bọn họ trấn giữ Ngọc Bàn thành này?

Không phải bởi chính diện xung phong, khả năng cao không đánh lại Thiết kỵ người Yến sao?

Khuất Thiên Nam nhất thời im lặng.

Tạo Kiếm Sư xoay người đi xuống tường thành.

-Tiên sinh đi đâu?

-Đi tìm Bát Điện hạ, trụ quốc nhớ bảo trọng.

-Tiên sinh đây dự định…

-Đúng vậy, trốn…

Tạo Kiếm Sư trả lời rất kiên quyết, đồng thời nói:

-Xin trụ quốc cố thủ Ngọc Bàn thành, vì chúng ta đoạn hậu.

Rõ ràng đây là những lời rất vô sỉ và không trượng nghĩa, nhưng Tạo Kiếm Sư lại nói đến mức rất tự nhiên.

Bởi hắn rõ ràng, nếu chủ lực dã nhân thất bại, như vậy đại quân người Yến có thể tiến quân thần tốc, trong khoảnh khắc, có thể vây tòa Ngọc Bàn thành này một tòa cô thành.

Không có dã nhân bên ngoài kiềm chế, người Yến thậm chí không cần đi công thành, trực tiếp vây thành là được.

Cho dù đến đầu xuân, mặt sông tan băng, ngay cả thủy sư Đại Sở tới cũng vô dụng.

Mà lúc này Khuất Thiên Nam hắn không thể trực tiếp lựa chọn bỏ thành lùi lại.

Bởi những Yến quân ngoài thành này, coi như không phải loại tinh nhuệ như Tĩnh Nam quân và Trấn Bắc quân, nhưng rốt cuộc bọn họ vẫn là thành viên nòng cốt của kỵ binh Yến Quốc và Thành Quốc.

Thanh Loan quân của hắn lấy bộ binh làm chủ, ngươi muốn bình yên lui lại trước mặt nhiền kỵ binh như vậy?

Đây mới thực sự là nằm mơ.

Hiện tại, hi vọng suy nhất, chính là dã nhân bên kia, không nói chiến thắng người Yến, chí ít, bảo đảm thế hoà đi, chỉ như vậy, Ngọc Bàn thành mới không lưu lạc đến hoàn cảnh nguy hiểm và lúng túng nhất.

-Đám súc sinh này, thật vô dụng!

Thời khắc này, tại bờ tây Vọng Giang, Yến quân và chủ lực dã nhân, rốt cuộc đã va chạm.

Đầu tiên Yến quân hai đường trực tiếp chính diện va vào bên trong đại quân dã nhân, lấy tư thái kiên quyến, lấy kiên quyết tư thái, không để ý thương vong, mạnh mẽ cản trở xung thế của đối phương.

Lập tức, Yến quân rất nhiều đường khác thuận thế cắt vào bên trong đại quân dã nhân.

Thế cuộc chiến trường, trong chớp mắt bị cắt đến nát bét, dã nhân vốn được xây dựng trên chế độ hỗn loạn, bởi binh mã chín đường này đâm vào, triệt để tan vỡ.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!