Yến quân các đường không tự chủ bắt đầu xung phong về phía đông.
Đây như một cái cày, để coi như dã nhân chạy trốn, cũng phải cày lại một lần!
Triệt để đánh đổ, đánh tan dã nhân, để bọn hắn không cách nào thu nạp binh mã!
Dã nhân chạy tán loạn đi tới một bên Vọng Giang, bọn họ không chút do dự nào, bắt đầu trở về địa phương ban đầu.
Chỉ là, bởi lúc đại quân dã nhân qua sông vốn vội vàng không giống Yến quân trước kia, trước khi qua sông phải làm rất nhiều chuẩn bị và dự phòng.
Kỳ thực lúc đầu bọn họ tới đây, trên tầng băng đã xuất hiện không ít khe hở và lộ sụp, cũng không thiếu dũng sĩ dã nhân còn chưa kịp lên chiến trường đã rơi xuống mặt băng, đi tìm ngôi sao ôm ấp!
Lần này lại rất nhanh một lần nữa qua sông, bởi còn chưa trải qua buổi tối, tầng băng bị phá vẫn chưa được kết đông lần nữa, làm cho lúc dã nhân qua sông, khe băng to to nhỏ nhỏ lần lượt xuất hiện.
Có chút kỵ binh dã nhân cả người lẫn ngựa té xuống, liều mạng la gọi người bên cạnh cứu giúp, nhưng lúc này đồng bọn hắn chỉ lo thoát thân, làm gì có thời gian cứu ngươi?
Một ít dã nhân qua sông, lúc móng chiến mã dưới khố trượt xuống, cả người lẫn ngựa té lăn trên đất, móng ngựa dã nhân phía sau đã trực tiếp nghiền ép trên người họ.
Lúc trước khi sang sông, chỉ có thể nói quá đáng truy cầu hiệu suất sang sông tạo nên một chút hỗn loạn, lúc này mới chính là hoàn toàn hỗn loạn qua sông.
Sau khi thời gian hỗn loạn kéo dài, tầng băng trên mặt sông xuất hiện vết rạn nứt trên quy mô lớn, có nhiều chỗ nứt ra lỗ hổng, dài hơn hai mươi mét, mà một khi vết rạn nứt bắt đầu, sẽ dẫn đến hiệu ứng “Domino” khiến những vị trí khác trên mặt sông, lập tức cũng bắt đầu phát sinh vết rạn nứt lít nha lít nhít.
Càng ngày càng nhiều dã nhân rơi vào trong nước sông lạnh lẽo thấu xương, đã dã nhân phát hiện mặt băng phía trước không đúng, muốn ghìm lại dây cương, đi sang những vị trí khác trên mặt sông, nhưng lại bị những kỵ sĩ dã nhân chạy trốn từ phía sau không biết tình huống phía trước, đâm về phía trước, la to cũng vô dụng, phía sau người chen người, ngựa chen ngựa, bên bờ không ngừng có dã nhân bị ngã vào trong sông.
Một ít dã nhân vì phòng ngừa bản thân gặp phải tình huống như thế, lập tức vung vẩy binh khí chém giết về phía tộc nhân đè ép, kết quả càng tạo ra hoảng loạn lớn hơn.
Phía sau, Yến quân truy kích không ngừng lại chút nào, mà sau khi nhìn thấy phía trước tầng băng xuất hiện sạt lở trên diện tích lớn, trong mắt tất cả người Yến như thả ra hàn quang.
Lần trước, mấy vạn binh sĩ quân cánh tả Yến quân bị dã nhân mạnh mẽ "Đẩy" rơi xuống sông, xác chết trôi khắp cả toàn bộ Vọng Giang.
Bây giờ, đã đến lượt dã nhân nếm thử tư vị kia rồi!
…
Dưới Ngọc Bàn thành, nhánh quân đội Nhiễm Dân được nhận lệnh, bị điều động tới thượng du.
Sở quân thấy Yến quân điều binh, tựa hồ có chỗ dị động, nhưng rất nhanh yên tĩnh lại.
Bởi người Yến điều ra binh lực, thực sự quá ít.
Yến quân ngoài thành còn sót lại, so với Sở quân còn nhiều hơn!
Trên tường thành, Khuất Thiên Nam đã vô lực tựa trên ghế soái.
Người Yến dưới tường thành chỉ điều không tới hai vạn kỵ binh đi hướng bắc, điều này nói rõ một chuyện.
Đó chính là lúc này, chỉ cần điều tần này kỵ binh đi, đã đủ rồi, bởi bọn họ phải đối mặt, khả năng cao không phải dã nhân khí thế như cầu vồng, mà một đại quân dã nhân quy mô khổng lồ, tan tác!
-Lúc này mới bao lâu. . .
Khuất Thiên Nam có chút buồn cười.
Cuối cùng, trong lòng vô cùng phẫn nộ và không cam lòng chỉ có thể đổi ra một câu:
-Nói chung không dùng được súc sinh!
Lập tức, Khuất Thiên Nam giơ tay lên, hạ lệnh:
-Truyền lệnh, binh mã ngoài thành trở về, người bắn nỏ trên tường thành yểm hộ.
Khuất Thiên Nam cũng không lo lắng chỗ ba cửa tòa thành này xuất hiện tình huống gì, bởi hắn không cho rằng vào lúc này người Yến sẽ lựa chọn công kích, bởi người Yến đã không cần thiết tiếp tục đem mạng người điền vào tòa thành này rồi!
Bộ phận dã nhân tan tác vất vả vượt qua sông, còn không chờ bọn hắn dừng lại thở mấy hơi, bỗng nhiên từ phía nam xuất hiện bóng dáng của kỵ binh.
Nhìn giáp trụ của bọn họ, nhìn cờ xí của bọn họ, đám dã nhân hoảng sợ hô:
-Trấn Bắc quân tới rồi!
-Tĩnh Nam quân tới rồi!
Khả năng chỉ có Dã Nhân Vương và một ít thủ lĩnh, tướng lĩnh cao cấp có thể kiến thức, mới có thể phát hiện hiện ra quân đội phát động xung kích khủng bố và đâm xuyên, tuyệt đối không phải hàng ngũ quân đội Thành Quốc, quân tạp nham Yến Quốc, mầ chính là Yến quân tinh nhuệ chân chính đã thay đổi giáp trụ.
Nhưng binh sĩ dã nhân phổ thông không biết, bọn họ còn cho rằng bản thân đã bị một "Đám người ô hợp" đánh tan tác như vậy, hiện tại thật vất vả chạy thoát, gặp phải hai Thiết kỵ Vương bài càng kinh khủng mạnh mẽ hơn của người Yến.
Lần này, căn bản không cần đánh, dã nhân trực tiếp tuyệt vọng, có người bắt đầu hoàn toàn không để ý ràng buộc xung quanh, trốn loạn, lại có người xuống ngựa ném xuống vũ khí, quỳ phục xuống thỉnh cầu tha mạng.
Bọn họ mệt mỏi, bọn họ chịu thua, lúc này ngôi sao sáng óng ánh đến đâu cũng không thể nào cứu được bọn họ!
Nhưng mà, dã nhân quỳ xuống đất đầu hàng, lại nghe được khẩu lệnh lạnh lẽo trong Yến quân không ngừng la lên:
-Hầu gia có lệnh, không để lại tù binh
-Hầu gia có lệnh, không để lại tù binh
-Hầu gia có lệnh, không để lại tù binh
…
Hai bờ Vọng Giang, đều có kỵ sĩ người Yến hoành hành ngang dọc, bọn họ vung vẩy mã tấu, vô tình thu gặt tính mạng dã nhân, lúc này, nơi này chính là “Bãi chăn nuôi” thuộc về bọn họ.
Lần trước cuộc chiến Vọng Giang, mấy vạn binh sĩ người Yến quân cánh tả bị chết thảm trong sông, đây chính thất bại chiến tranh thảm bại nhất trong mấy chục năm qua đối với Yến Quốc, bây giờ thế cục đảo ngược, kẻ thất bại thảm hại chính là dã nhân.
Có kỵ sĩ người Yến giục ngựa qua sông, dùng cung tên bắn giết những dã nhân trên mặt băng hoặc trong nước sông, bọn họ so đấu tiễn thuật lẫn nhau, tiễn của ai thất bại, lập tức sẽ bị gánh chịu tiếng cười nhạo của đồng bạn bên người.
Lúc này dã nhân, ở trong mắt bọn họ, chỉ là một đồ chơi để người ta trêu chọc thôi, tương truyền quan gia Càn Quốc có một tòa Thượng Lâm Uyển ngay ngoài thành Thượng Kinh, chăn nuôi không ít động vật dã thú, các đời quan gia thường đến nơi đó săn thú biểu diễn "Võ dũng".
Nhưng loại bắn dã thú bị người nuôi nhốt, làm sao thoải mái bằng việc giết người sống!
Người có thể nhìn thấy vẻ mặt bọn họ, càng có thể lĩnh hội được sự sợ hãi của bọn họ, càng có thể thưởng thức sự tuyệt vọng của bọn họ, kích thích thần kinh của ngươi đến nhường nào.
Yến quân không thịnh hành Ngũ Thạch Tán, nhưng nghĩ lại, cảm thụ nơi này so với việc “Chơi thuốc”, càng khiến người ta dễ dàng say mê hơn.
Oan oan tương báo khi nào, không thích hợp với tình cảnh nơi này.
Quan trọng nhất chính là, lần trước Yến quân thảm bại, bất luận dã nhân hay người Sở, đều không hiển lộ ra bất kỳ vẻ thương hại nào, vậy thì không nên trách hôm nay người Yến trả lại gấp bội.
-----
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long