Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 675: NỮ NHÂN

Những nữ nhân và hài tử này, trải qua mấy ngày nay đều gầy gò và đói khổ, trên mặt lộ ra trạng thái thiếu dinh dưỡng.

Có điều, đêm nay đồ ăn được phân phối vượt mức bình thường, bởi bên ngoài đã xuất hiện quân dã nhân tan tác, chứng tỏ trên chiến trường chính diện, Tĩnh Nam Hầu suất lĩnh Yến quân giành thắng lợi, bọn hắn chỉ cần tiếp tục thủ vững nơi này là được.

Hiện tại thời gian cố thủ nơi này tự nhiên sẽ rút ngắn hơn nhiều, không cần tiết kiếm như trước.

Có giáp sĩ nhấc theo thùng cháo lại đây, bắt đầu chia cháo, không chỉ tí tẹo như trước đây, lần này thực sự dày, nhiều.

Nữ nhân và bọn nhỏ đứng xếp hàng, bắt đầu lĩnh cháo.

Kẻ không nghe lời, đều bị giết rồi!

Đây không phải tàn nhẫn, đến thời khắc đặc thù, khoan dung với một số người, chính là không chịu trách nhiệm đối với tất cả mọi người.

Trịnh tướng quân về nhà tắm tại sao còn muốn A Minh mang theo một đám giáp sĩ ở đây chờ đợi.

Bởi có một lần Trịnh tướng quân trở về ngủ trưa, lúc đi ra ngoài bị một người người phụ nữ cầm mũi tên không biết từ nơi nào cất giấu, ý đồ ám sát Trịnh Phàm.

Cũng may, khi Trịnh tướng quân ra khỏi cửa, đều mặc giáp trụ, bình thường ra ngoài làm việc Trịnh Phàm không dám mặc thường phục trong hoàn cảnh chiến trường mù.

Hơn nữa, Trịnh tướng quân đường đường là một Thất phẩm Võ giả, tự nhiên chỉ cần một cước có thể đá văng người đàn bà định ám sát ra, thậm chí không cần Ma Hoàn ra tay.

Nữ nhân kia bị xử tử, đứa bé nàng mang theo, đồng thời bị xử tử rồi!

Lúc thẩm vấn trước khi chết, người phụ nữ kia nói ra nguyên nhân ám sát Trịnh Phàm, bởi Trịnh Phàm không để cha mẹ và trượng phu nàng vào thành, để bọn họ đều chết ngoài thành.

Nữ nhân kia không phải gián điệp của dã nhân, nàng ám sát Trịnh Phàm, cũng chỉ bởi loại cừu hận này, nói một cách chính xác, là nàng đem cừu hận này đổ lên đầu Trịnh Phàm.

Trịnh tướng quân đối với việc này không có bao nhiêu thổn thức, cũng không cho rằng lòng tốt của bản thân nhầm chỗ, Trịnh Phàm đã trải qua nhiều, tự nhiên cũng rõ ràng, trên thế giới này, tuyệt đại đa số người, rất khó ở bất kỳ thời khắc nào đều giữ được sự bình tĩnh và yêu ghét rõ ràng.

Những nữ nhân và hài đồng khác không bởi vậy chịu liên lụy, có điều để an toàn vẫn điều một đàm nữ đầy tớ người Tấn, cầm côn bổng thô sơ, chuyên môn quan sát các nàng.

Nam nhân tự nhiên không thể làm việc này, bởi trên tường thành không thể thiếu người.

Trịnh Phàm đi tới bên cạnh một người phụ nữ, nữ nhân kia đang cẩn thận từng li từng tí một thổi cháo, đút cho con của nàng ăn.

Thời gian dài dinh dưỡng không đầy đủ, làm cho bản thân nàng không ra được nhiều sữa rồi!

Nữ nhân này chính là nữ nhân cuộn mình một góc, đút sữa cho hài tử, ngày hôm đó Trịnh Phàm trên tường thành tận mắt chứng kiến.

Bởi ngày hôm đó nàng từng khiến Trịnh Phàm hơi cảm động, lưu lại ấn tượng, cho nên mỗi lần Trịnh Phàm ra khỏi nhà, đều mang đến một viên đường cho hài tử kia.

Đường là đường đỏ, loại cao cấp!

Quân đội vất vả, căng thẳng đến đâu, thì số lượng của lãnh đạo vẫn không thể giảm, chỗ Trịnh tướng quân cũng không thiếu đồ ăn vặt do Tứ Nương tự tay chuẩn bị cho hắn.

Một khối đường đỏ, được để vào trong bát cháo.

Nữ nhân nhìn Trịnh Phàm, muốn theo thói quen đứng dậy dập đầu Trịnh Phàm, nhưng Trịnh Phàm vẫn theo thói quen đưa tay đè lại nữ nhân, ra hiệu không cần.

Mỗi lần, đều là như vậy.

Kỳ thực, lần thứ nhất, là chân tâm thực lòng.

Lần thứ hai, Trịnh Phàm phát hiện nữ nhân cố ý để cho vị trí đút sữa kia, đụng vào tay Trịnh Phàm.

Nữ nhân ăn mặc rất đơn sơ và rách nát, ngay cả chống lạnh thôi còn khó.

Trịnh Phàm không cảm thấy hành vi của nữ nhân kia đáng bị xem thường, dưới tình huống này, bên người nàng còn có một đứa bé, thứ có khả năng dựa vào, thật không nhiều.

Có điều, cho dù trên mặt hơi bẩn, nhưng có thể khẳng định, rửa mặt to son điểm phấn thay quần áo một hồi, ngược lại vẫn lộ ra vẻ xuân sắc.

Tuy nói các Ma Vương ngầm đều cho rằng khẩu vị của chủ thượng bọn hắn hơi “Mặn”.

Nhưng Trịnh tướng quân còn không đến mức dưới tình huống này, sinh ra tâm tư nào khác, cho dù hắn từng không chỉ một lần hối hận tại sao lúc trước lại để Tứ Nương thủ nhà!!!!

Dặn dò A Minh tìm bộ quần áo cho nữ nhân kia, lúc mỗi lần ra vào nơi này, mang theo chút đường hoặc đồ ăn vặt cho hài tử, đây chính là tất cả hiện tại Trịnh tướng quân có thể làm được.

Đúng, hắn có thể cho nữ nhân và đứa bé này được đối xử đặc thù và thể diện tốt hơn, nhưng hiện tại mọi người còn chưa biết tương lai thế nào, không cần thiết phải làm vậy.

Có điều, nhiều ngày như vậy, phương thức nữ nhân kia báo đáp Trịnh tướng quân, trước sau không thay đổi.

Bởi có một lần Trịnh tướng quân rất vô sỉ, ngón tay cuộn tròn rụt lại.

Chỉ mỗi lần đó, thật sự chỉ có lần đó, sau khi cuộn tròn rút lại, Trịnh Phàm cảm giác bản thân thực sự quá ác, quá vô liêm sỉ rồi!

Nhưng nữ nhân kia lại nở nụ cười.

Lần này, Trịnh Phàm rất nhanh thu tay về, nói:

-Sắp đánh xong trận rồi!

Nữ nhân sửng sốt rồi.

Hài tử muốn tiếp tục húp cháo, uống chút nước cháo đỏ xì xì, lần này với không tới, bắt đầu khóc, nhưng nữ nhân kia thờ ơ không động lòng.

Trịnh Phàm nhìn nàng, tiếp tục nói:

-Chúng ta sắp thắng rồi!

Nữ nhân có chút mờ mịt nhìn Trịnh Phàm, trên mặt không còn loại giảo hoạt tỷ tỷ xấu chọc ghẹo đệ đệ đáng yêu nữa.

Ngược lại, nước mắt bắt đầu từng giọt từng giọt rơi xuống.

-Dã nhân. . . Sẽ chết sao. . .

Nữ nhân hỏi.

-Sẽ.

Trịnh Phàm gật đầu nói, tiếp tục bổ sung:

-Không còn một mống, chết hết.

Điền Vô Kính là loại thống soái mang phong cách thế nào, lần trước chinh phạt cánh đồng tuyết, hắn ra lệnh Trịnh Phàm đem thi thể, phân và nước tiểu làm ô nhiễm nguồn nước cánh đồng tuyết, Trịnh Phàm đã rõ ràng rồi.

Huống chi lần trước xuất chinh cánh đồng tuyết, tóc Điền Vô Kính còn chưa trắng!

Tuy rằng không nhận được quân lệnh cụ thể thế nào, tuy ràng vẫn chưa liên hệ gì được với ngoại giới, nhưng Trịnh Phàm rõ ràng, lần này dã nhân vào người Tấn chi địa, đừng nghĩ có kết quả tốt.

Bởi trên thế giới này, cũng không có Hiệp định Geneva.

Nữ nhân bắt đầu khóc lớn lên, vừa khóc vừa nhắc tới mấy cái tên.

Có thể thấy được, nữ nhân kia vốn có gia thế rất tốt, nhưng tất cả tất cả, đều phá huỷ!

Hài tử trong lòng sau khi nghe thấy mẹ khóc, ngược lại bản thân không khóc, bắt đầu chủ động dùng mặt sượt sượt mẹ hắn.

Trịnh Phàm đứng dậy, không tiếp tục ở đây trì hoãn, hướng đi về phía tường thành.

Phía sau, A Minh nói với một tên giáp sĩ cạnh hắn, chỉ chỉ về phía nữ nhân và hài tử kia, nói:

-Sắp xếp chăm sóc một chút.

-Ầy.

Trong ngày thường, mọi người đều không muốn đi thăm dò nhân tính, trong hoàn cảnh chiến trường đã không cần thăm dò, tất cả tất cả, đã bị xé rách.

Lúc Trịnh Phàm đi qua mặt đất trống giữa "Khu dân cư" và tường thành, hắn ngẩng đầu lên nhìn chín cái cọc gỗ kia.

Trên cọc gỗ kia, có ba cái thi thể của Thịnh Lạc quân, còn sáu cái thi thể là của nam nhân.

-----

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!