Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 690: ĐỪNG CÓ GIẾT TA...

Tuyết Hải Quan bên kia, Trịnh tướng quân chỗ ấy xem như tạm thời lắng xuống.

Nhưng bởi hạn chế bởi khoảng cách lộ trình, tin tức cuộc chiến Vọng Giang vừa mới thổi về Yến Quốc.

Yến Quốc, từ chư công triều đình và Bệ Hạ, đến dưới bình dân bách tính, đều đang chờ đợi kết quả tiền tuyến.

Đầu tiên Vọng Giang thảm bại, bọn hắn cổ vũ, muốn báo thù.

Tiếp theo là Tĩnh Nam Hầu không nghe ý chỉ, trước sau chết mấy tên thái giám tuyên chỉ, vẫn không động, vất vả chờ Tĩnh Nam Hầu lên đường đi tiền tuyến, tiền tuyến bên kia lại một hồi lâu vẫn không động tĩnh gì.

Nhiệt huyết món đồ này, không kéo dài được bao lâu!

Sau đó thời gian trôi qua, tính nhẫn nại của mọi người bắt đầu từ từ bị mài đi, thay vào đó, lại là nôn nóng và bất an.

Thất bại một lần, mọi người kỳ thực đều có thể tiếp thu.

Nhưng nếu thất bại nữa lần thứ hai, vấn đề lớn hơn rồi!

Các loại suy đoán, bắt đầu từ trên phố truyền lưu, lời giải thích ra sao đều có.

Có điều sau khi Yến Hoàng trực tiếp hạ lệnh tịch thu một nhà thị lang, sau khi các triều thần rõ ràng thái độ của Bệ Hạ, mới an ổn đi.

Vị thị lang kia không chết tử tế, bởi hắn dâng thư khuyên Yến Hoàng nhắc Tĩnh Nam Hầu thu đại quân đông chinh, thời khắc Tĩnh Nam Hầu ở Dĩnh Đô, trực tiếp đàm phán hòa bình với người Sở và dã nhân, để Tam Tấn chi địa tự lập!

Ngươi có thể nói vị thị lang này thuần túy đứng trên góc độ Cơ gia suy nghĩ vấn đề, cũng có thể nói hắn đang làm đầu cơ chính trị một hồi.

Rốt cuộc, từ khi Tĩnh Nam Hầu cự tuyệt không nhận Thánh chỉ, người tinh tường đều ngửi được, quan hệ giữa Tĩnh Nam Hầu và Bệ Hạ, hai trong ba người từng dẫn Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân tiến vào Hoàng cung đại nội…

Không còn bền chắc như vậy rồi!

Nhưng Yến Hoàng rốt cuộc là Yến Hoàng, hắn không phải loại Hoàng Đế có thể bị lời gièm pha đầu độc.

Vị thị lang dâng thư kia bị lưu dày, bản thân trên đường lưu đày bị giặc cướp, bị giết rồi.

Trời biết bây giờ Đại Yến mấy năm qua liên tiếp thắng trận, hầu hết nam đinh đều bị mang đi tòng quân, lấy đâu nơi nào có giặc cướp?

Bệ Hạ dùng loại thái độ rất rõ ràng và tư thái quyết tuyệt này, tự nói với thần tử, hắn tín nhiệm Điền Vô Kính, đánh trận thế nào là chuyện của Điền Vô Kính, hắn sẽ không quơ tay múa chân phía sau.

Nhưng mặc dù vậy, gió bên ngoài đã bị chặn, nhưng dòng chảy ngầm, vẫn đang cuộn trào mãnh liệt.

Ngựa đạp môn phiệt, thanh trừ một nhóm thế lực môn phiệt lớn, nhưng muốn tuyệt đối tiêu diệt tinh thần và nhục thể của bọn họ, cũng gần như là chuyện không thể.

Mấy năm qua, dưới các loại thủ đoạn tập quyền mạnh mẽ, những người áp chế lửa giận và bất mãn rốt cuộc khủng bố đến mức nào, kỳ thực trong lòng rất nhiều người đều rõ.

Nhưng bởi liên tục mấy trận mở rộng đất đai biên giới đại thắng, làm cho Thiên Tử chi uy được củng cố, cho nên rất nhiều người giận mà không dám nói gì.

Mà một khi Vọng Giang bên kia lại bại một lần, như vậy những mâu thuẫn lúc trước không ngừng bởi thắng lợi đối ngoại che giấu đi, sẽ không triệt để áp chế nổi rồi!

Thái tử Cơ Thành Lãng đi vào hậu cung, hắn muốn đi thăm mẫu hậu hắn, cũng là chính là đương kim Hoàng Hậu nương nương.

-Cho Thái tử gia thỉnh an!

-Cho Thái tử gia thỉnh an!

Một đám thái giám cung nữ cung cung kính kính quỳ xuống hành lẽ với Thái tử.

Trong Hoàng cung này, một vầng Thái Dương lớn nhất dĩ nhiên là Bệ Hạ.

Mặt trăng, tự nhiên là Hoàng Hậu!

Dưới nhật nguyệt, nhân vật cao quý nhất, tự nhiên là Thái tử.

Thái tử phất tay một cái, ra hiệu bọn họ lui ra.

Không sai người vào thông báo, chính hắn đi vào bên trong tẩm điện.

Theo lý thuyết, mẹ con hai người, kỳ thực cũng phải theo lễ nghi Quân thần, tuyệt đối không có chuyện không thông báo mà đi thẳng vào như vậy.

Nhưng vấn đề hiện tại là, ngươi không cách nào đi vào thông báo Hoàng Hậu nương nương.

Sau khi đi tới, Thái tử nhìn thấy hai ma ma dựa vào mép giường mẫu hậu ngồi, tóc hơi tán loạn, y phục trên người, cũng có chút nhăn nheo.

-Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.

Thái tử theo quy củ quỳ xuống.

Quỳ một lúc, thấy mẫu hậu không lên tiếng, Thái tử lại chậm rãi đứng lên, nhìn về phía một ma ma bên người, nói:

-Thân thể mẫu hậu lại khó chịu rồi?

Ở trong cung, tự nhiên không thể nói mẫu hậu điên cuồng rồi.

Ma ma này lập tức gập thân hồi đáp:

-Bẩm Thái tử gia, đêm qua nương nương rất tốt, sáng nay lại… Có lẽ tối hôm qua lại mộng yếp rồi.

Thái tử nghe vậy, gật gật đầu.

Lúc nhìn về phía mẫu hậu, phát hiện mẫu thân cũng nhìn hắn.

Thái tử chủ động đi về phía trước vài bước, muốn đi nắm tay mẫu hậu trò chuyện, an ủi nàng một chút.

Thiên gia vô tình, nhưng Hoàng Hậu nương nương chỉ có một đứa con trai Thái tử này, cho nên quan hệ mẹ con này, đúng là cực tốt đẹp.

Thân là nữ Điền gia, thuở nhỏ có cha và thân tộc che chở, sau khi vào cung gả cho Thiên tử, cũng coi như thuận buồm xuôi gió.

Còn nữa, Yến Hoàng đối ngoại là hùng tài đại lược, đối nội, đối với người nhà của mình, lại hơi bạc bẽo.

Cho nên trong hậu cung ngược lại cũng rất ít khi xuất hiện tình huống tranh sủng, rốt cuộc rơi vào một vị Bệ Hạ như vậy, muốn tranh sủng đi tranh cướp cái tư cách mẫu thi thiên hạ cũng khó.

Cho nên Hoàng Hậu vẫn rất điềm đạm, sau khi có nhi tử, mười phần tâm tư, có ba phần rơi trên người Bệ Hạ, ngược lại có bảy phần rơi trên người con trai.

Ai biết được, lúc Thái tử vừa đến bên giường, thân thể Hoàng Hậu nương nương bỗng nhiên run lên, bận bịu vung vẩy cánh tay hô:

-Đừng có giết ta, đừng có giết ta, đừng có giết ta! ! ! ! ! ! ! !

Nụ cười trên mặt Thái tử cứng ngắt.

Hắn bắt đầu lùi về sau, mà theo hắn lùi về sau, tâm tình Hoàng Hậu cũng từ từ ổn định lại, mấy ma ma đang khuyên lơn Hoàng Hậu.

-Cha, cha, mẹ, mẹ. . .

Hoàng Hậu có chút chất phác dựa vào bên giường, hai mắt vô thần nỉ non.

Thái tử hít sâu một hơi, bàn tay phải bắt đầu nắm chặt, rồi chậm rãi buông ra.

Nơi này là nội cung, hắn có thể diễn tả ra sự phẫn nộ của mình, cũng có thể diễn tả ra sự bất mãn của bản thân.

Hoàng Hậu nương nương rù rì nói:

-Em trai, em trai, Vô Kính, không, không, đó là cha mẹ chúng ta, em trai, không…

-Chăm sóc mẫu hậu tốt.

-Vâng, Điện hạ.

-Vâng, Điện hạ.

Thái tử một hơi đi ra khỏi Phượng Giá cung, hàm răng, cắn chặt môi.

Mấy thái giám bên người hắn cho dù là Lý Anh Liên, vào lúc này đều không dám thở mạnh.

Vào lúc này, trên hành lang ngoài cung, một đám thái giám cung nữ bắt đầu hoan hô lên, như có chuyện vui mừng nào đó cần lan truyền.

Lý Anh Liên chưa kịp tới hỏi dò, bên kia đã hô lên:

-Đại thắng, đại thắng, Tĩnh Nam Hầu đại thắng tại Vọng Giang, trảm mười vạn dã nhân! ! ! ! ! ! !

Thần sắc Thái tử có chút tối tăm, bắt đầu mạnh mẽ kéo lên.

Trên mặt dây dưa ra nụ cười, đồng thời hắn vung tay lên, hô lên với mấy tên nội thị và Lý Anh Liên:

-Tốt, Tĩnh Nam Hầu không hổ là trụ cột Đại Yến ta!

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!