Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 693: TĨNH NAM VƯƠNG

Vào lúc này Yến Hoàng mở miệng nói:

-Việc quân ngũ võ tướng, chờ tấu thư của Tĩnh Nam Hầu tới rồi bàn.

-Đúng, phụ hoàng, nhi thần đường đột rồi.

Thái tử cúi người.

-Không, ngươi vừa mới nói rất khá.

Yến Hoàng dừng một chút, tiếp tục nói:

-Nhưng phương diện chiến sự lại dây dưa rất lớn, đến rất nhiều thứ.

Nếu phương diện trú quân xảy ra vấn đề gì, vậy trước kia tất cả làm xinh đẹp nữa, chỉ là hoa trong gương trăng trong nước.

Quan trọng nhất chính là, sau khi đánh xong trận lớn, triều đình phân chia bánh gato, như vậy tướng lĩnh đánh thắng trận cũng phải vì thuộc hạ tranh thủ một phần.

Ngay cả bản thân Tĩnh Nam Hầu không muốn, hắn cũng phải vì tướng quân thủ hạ, tranh thủ không gian lên cấp.

Ngươi làm lạnh lẽ tâm văn nhân, bọn họ cùng lắm viết chút thơ chua cay, hoặc viết chút chuyện gì đó ghi lại cách ứng xử của ngươi.

Nhưng đối với những tướng sĩ vào sinh ra tử này, nếu thu xếp một cái không thích hợp, sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Yến Hoàng là một vị quân chủ chí khí hùng tâm, hắn tự nhiên rõ ràng muốn để tướng sĩ Đại Yến tiếp tục nhiệt tình duy trì khai thác đối ngoại, nhất định phải để bọn họ chân thực hưởng thụ tiền lãi khai thác đối ngoại.

Quan trọng nhất chính là, bây giờ Tĩnh Nam quân đối với triều đình vốn có chút lục đục nội bộ, nếu trên phương diện khen thưởng xuất hiện chỗ sơ suất, vấn đề kia sẽ lớn hơn.

Nói chung chốt một câu: Thu xếp võ tướng nhất định phải lấy yêu cầu của Điền Vô Kính làm chuẩn.

-Thái tử, việc bố trí quan văn tại Lịch Thiên thành hay Khúc Hạ thành, ngươi và tể tướng thương nghị thật kỹ lưỡng, sau khi thương lượng được rồi, mang tấu thư lên báo cáo trẫm.

Triệu Cửu Lang lập tức đứng dậy, theo Thái tử đồng thời cúi người đồng ý.

Cuối cùng, Yến Hoàng vung tay lên, nói:

-Còn Tĩnh Nam Hầu phủ, cho chuyển về Dĩnh Đô.

Cái này cũng mang tâm ý, hiện tại Tam Tấn chi địa còn lại mỗi phía đông Vọng Giang vẫn chưa được bình định, uy hiếp của người Sở và dã nhân vẫn còn hiện hữu, có Tĩnh Nam Hầu tọa trấn Dĩnh Đô, mới có thể khiến triều đình yên tâm.

Quan trọng nhất chính là, nếu ngày nào đó lại xảy ra vấn đề gì, nếu Điền Vô Kính cách rất xa, lại phái người tuyên chỉ tới mà không đáp ứng thì phải làm sao bây giờ?

Mặt của triều đình đã bị ném một lần, không có đạo lý để bản thân đào hầm lần hai.

Hiện tại cách cục của Đại Yến là, Trấn Bắc Hầu thủ tây, Tĩnh Nam Hầu thủ đông.

Nhưng năm nay Man tộc an phận, nhưng không ai dám xem thường, một khi Man tộc loạn lên, thật sự giết vào, sự phá hoại bọn hắn mang tới, tuyệt đối không phải dã nhân có thể so sánh.

Lúc này, Triệu Cửu Lang lại đứng lên nói:

-Bệ Hạ, việc Tĩnh Nam Hầu gia di trú đến Dĩnh Đô này, thần cảm thấy không thích hợp.

-Ồ?

Yến Hoàng hơi kinh ngạc.

Các đại thần còn lại, bao quát Thái tử, sắc mặt đều nghiêm túc lên.

Kỳ thực trong lòng mọi người đều rõ ràng, thoạt nhìn tế tướng đang phản bác và nghi vấn ý của Bệ Hạ, nhưng trên thực tế, khả năng hai người đang song ca đây.

Triệu Cửu Lang có thể đứng vị trí hàng đầu trong triều, một mặt bởi hắn quả thật có tài năng trị quốc, hai là đối với bất kỳ sự phân phó nào của Bệ Hạ, hắn đều nghe theo.

Nhưng bây giờ quốc thế Đại Yến như mặt trời ban trưa, ngược lại không ai nghĩ Triệu Cửu Lang là tể tướng giấy, nói lời linh tinh.

Triệu Cửu Lang mở miệng nói:

-Bệ Hạ, Dĩnh Đô chính là đất phong của Thành thân vương, Tĩnh Nam Hầu gia vào trú Dĩnh Đô, trên quy chế…

Ý tứ là, Tĩnh Nam Hầu gia ở Dĩnh Đô, có muốn cần hướng Thành thân vương Tư Đồ Vũ hành lễ hay không?

Hành lễ?

Chuyện cười.

Trong lòng tất cả mọi người ở đây đều hiểu rõ.

Tĩnh Nam Hầu gia có thể hướng Tư Đồ Vũ hành lễ hay không, nếu tình huống thật Tư Đồ Vũ mới phải quỳ xuống hành lễ Tĩnh Nam Hầu, mà trên thực tế Thành thân vương Tư Đồ Vũ này đúng là quỳ gối trước mặt Tĩnh Nam Hầu rồi!

Nhưng vì sao phải cố ý nói ra?

Từ Quảng Hoài đưa mắt tìm đến phía Thái tử.

Thái tử hơi chần chờ.

Ánh mắt Từ Quảng Hoài không di động.

Triệu Cửu Lang cũng ngậm miệng không nói.

Lúc này Thái tử mới đứng lên, chủ động quỳ phục xuống, nói:

-Phụ hoàng, nhi thần nội cử không tránh thân, thuần túy dựa vào công luận nói:

Tĩnh Nam Hầu gia nhiều lần vì nước lập công, diệt Tấn trục dã, vì Đại Yến mở rộng đất đai biên giới!

Trấn Bắc Hầu gia đời đời trấn thủ Bắc Phong quận, vì ta Đại Yến ngự Man, trăm năm công lao, không kể xiết!

Thái tử dừng một chút, lấy giọng nói to:

-Nhi thần cả gan, vì Trấn Bắc Hầu gia, Tĩnh Nam Hầu gia, xin phong Vương tước!

Một người là nhạc phụ tương lai, một người là cậu ruột, quả nhiên là nội cử không tránh thân.

Yến Hoàng không chút biến sắc đưa mắt nhìn tất cả mọi người chung quanh bên trong Ngự Thư phòng.

Trong lúc nhất thời, tất cả đại thần đều đứng dậy quỳ xuống, cùng kêu lên nói:

-Chúng thần cả gan, vì Trấn Bắc Hầu gia, Tĩnh Nam Hầu gia, xin phong Vương tước!

Gió từ tình hình trận chiến trên tiền tuyến, như từng con sống liên tiếp.

Đầu tiên là Vọng Giang đại thắng, sau đó là dưới truy kích, tàn quân dã nhân bên ngoài Tuyết Hải Quan đã triệt để bị chôn vùi.

Đến đây, lần này chủ lực dã nhân vào Tấn, cơ bản đều bị tiêu diệt, có thể sẽ có một ít quân lính dã nhân trốn tản mạn ở phía đông Vọng Giang, nhưng nói chung bọn họ không tạo thành uy hiếp gì rồi.

Người có kiến thức, kỳ thực lúc biết được tin Vọng Giang đại thắng, trong lòng đã phán đoán hướng đi còn lại của chiến sự, lúc tin tức diệt sạch chủ lực dã nhân đến, cũng không kinh ngạc như vậy.

Nhưng đối với phần lớn bách tính mà nói.

Tin đầu tiên Vọng Giang đại thắng, chỉ khiến người ta thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng coi như đánh thắng, mà mặt sau truy kích dã nhân, tiêu diệt chủ lực dã nhân mới thực sự là món ăn chính, triệt để làm nổ sự nhiệt tình của dân gian Yến Quốc.

Yến Quốc đang đứng tại thời khắc vận nước hưng thịnh, trên thực tế bất luận dân chúng của một quốc gia bình thường nào đối với chuyện quốc gia bọn hắn không ngừng chiến thắng, đều có một loại cảm xúc mộc mạc và kích động tự phát.

Trong thành Nam An huyện.

Yến bộ đầu lại đi tới quán trà, ông chủ quán trà lại tới mới Yến bộ đầu vào ngồi, lần này Yến bộ đầu không từ chối, hắn đi vào, ngồi cùng bàn một vị thương hộ.

Những thương hộ này khả năng không sợ sệt Huyện thái gia như vậy, nhưng đối với quan bộ đầu rất khách khí, đặc biệt mời Yến bộ đầu một bình trà ngon.

Yến bộ đầu cũng biết từ chối thì bất kính, hướng đối phương chắp tay.

Trên đài Quách tiên sinh trước đây không lâu vừa mới từ kinh thành du lịch trở về, tiện thể thu thêm một tên đồ đệ nữa, chuyến đi lần này do chưởng quỹ bao rồi

Mục đích là gì? Chính là để Quách tiên sinh đi kinh thành, đem câu chuyện mới nhất trở về.

Búa thẩm phán vỗ một cái, Quách tiên sinh bắt đầu kể chuyện rồi.

Tên đồ đệ ở bên cạnh vẫn diễn vai phụ, "Làm sao?" "Ồ?" "Dĩ nhiên!" "Đúng đấy!" "Có thể không!".

Quách tiên sinh thì kể chuyện, nước bọt tung toé, khí xung mây xanh.

Lúc kể đến đoạn cao hứng, còn thường thường bổ sung thêm một chút động tác chân tay, mô tả Tĩnh Nam Hầu kia làm sao cưỡi lên Tỳ Hưu, làm sao một đòn dùng Côn Ngữ đao chém thủ cấp Dã Nhân Vương xuống, phảng phất cánh tay hắn chính là cây đao kia.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!