Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 702: THÀNH QUYẾT THẤY THẾ NÀO

- Hai vị, mời đi bên này.

Ngụy Trung Hà rất khách khí, làm tư thế mời.

Hà Tư Tư gật gật đầu, hơi cúi nhìn Ngụy Trung Hà.

Hà Sơ lại có chút ngơ ngơ ngác ngác, theo bản năng đưa tay tiến vào ống tay, sau đó móc ra một khối bạc vụn, đây là kinh nghiệm cha hắn dạy hắn lúc vào kinh.

Giống lúc mở sạp bán thịt heo, nhìn thấy những bộ khoái kia hoặc người nhà quan gia đến mua thịt, làm thế nào cũng phải có chút lòng thành.

Ngụy Trung Hà tất nhiên nhìn thấy, cũng chờ.

-A!

Hà Sơ sợ kêu to một tiếng.

Ngụy Trung Hà thấy thế, vội nói:

-Mau nhận Hà gia thưởng, còn đứng ngây ra đó làm gì, nhặt.

Nói xong, Ngụy Trung Hà trước tiên khom lưng nhặt lên một khối bạc vụn nhỏ.

Trong lúc nhất thời, đám hoạn quan phía sau Ngụy Trung Hà lập tức tới nhặt tiền, không ngừng hô tạ thưởng.

Vị thiết tử giết lợn Hà Sơ này, chỉ có thể chắp tay ôm quyền đáp lại.

-Hà gia, đi thôi, nô tài mời ngài uống trà, lại ăn thêm chút điểm tâm.

-Đa tạ đại nhân, nha không, đa tạ công công.

-Hà gia khách khí, lát nữa nô tài sẽ dạy ngài chút lễ nghi để gặp Bệ Hạ…

Phù phù!

Vừa nghe đến muốn gặp Bệ Hạ, lúc này Hà Sơ sợ té quỵ trên đất.

Cha ơi!

Con trai của ngươi sắp gặp Bệ Hạ!

Cơ Thành Quyết xuyên qua đường mòn, lúc đi tới cửa Ngự Thư phòng, hơi hơi nghỉ chân một hồi.

Hiển nhiên, nơi này đã cố ý gạt ra những người khác, bên trong không hề gặp được một tên thái giám nào.

Nhưng mà, giữa lúc Cơ Thành Quyết cất bước đi vào chuẩn bị nghênh tiếp võ đài giữa hắn và lão tử hắn, lại thấy một gương mặt một người mặc Long bào màu đỏ tím quen thuộc ngồi dưới.

Đây là Thái tử.

Mà cha hắn đang ngồi thượng vị.

Hai người đang phê duyệt tấu chương.

Nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng Cơ Thành Quyết ngược lại không thấy sóng lớn gì, chẳng qua cảm thấy có chút buồn cười, tình cảnh này xem ra rất giống phụ tử Thiên gia tình cảm đầm ấm.

Về phần tại sao buồn cười?

Ha ha!

Ngươi không thể cảm thấy muốn khóc chứ?

Lúc Cơ Thành Quyết đi vào, Thái tử trước tiên ngẩng đầu lên, mặt lộ vẻ vui mừng, đứng lên, chủ động rời ghế đi tới:

-Lục đệ, ngươi khỏi bệnh rồi, ngươi để ca ca lo lắng gần chết!

-Nhi thần tham kiến phụ hoàng.

Lập tức, lại xoay người hành lễ với Thái tử:

-Tham kiến Thái tử điện hạ!

-Mau đứng lên, mau đứng lên, huynh đệ ngươi ta, cốt nhục tình thân, há xa lạ như vậy!

Thái tử đến nâng, Cơ Thành Quyết cũng biết nghe lời phải, đứng dậy.

Kỳ thực, trong lòng Cơ Thành Quyết không thích loại tiết mục diễn này, bởi hắn cảm thấy nó lãng phí thời gian.

Mà vị Nhị ca này của hắn, ở Nam An huyện thành cũng xếp người nhìn hắn chằm chằm, làm gì có chút kinh hỉ thấy ngươi khỏi bệnh mà mừng?

Huynh hữu đệ cung, giả thì giả, có ý gì?

Nói vậy, cảm thấy lão tử chúng ta rất thích xem mấy huynh đệ trong nhà thích diễn kiểu tình chàng ý thiếp.

Yến Hoàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Cơ Thành Quyết, không lên tiếng.

Cơ Thành Quyết đứng cúi nửa đầu về phía Yến Hoàng.

Ánh mắt, nhìn chằm chằm gạch dưới chân, mình đã tiến vào Ngự Thư phòng rồi!

Trong lòng Cơ Thành Quyết cũng rõ ràng, nói rắng ra, biết tại sao hắn có thể được triệu kiến đứng chỗ này?

Nàng dâu Hà gia chỉ là một lý do, Trương công công bên kia, đơn giản bố trí, đưa ra một cái cớ.

Rốt cuộc hắn rõ ràng tính cách cha hắn, đó là một người cực kỳ kiêu ngạo.

Nhưng nguyên nhân chân chính để hắn có thể được triệu kiến… Không gì khác, chính là vấn đề tiền lương!

Kế hoạch đánh bại dã nhân, triệt để khiến Đại Yến khổng lồ bị đánh hụt, tướng sĩ kiệt sức, quốc khố thâm hụt.

Tam Tấn chi địa hỗn loạn này, hiện tại chỉ biết hút máu, mà không thể thu hoạch được gì nhiều trên người nó.

Đại Yến thoạt nhìn quốc thế không ngừng phát triển, kỳ thực đã có thái độ “Miệng cọp gan thỏ” rồi.

Mục tiêu của lão tử hắn là gì? Chính là phạt Càn!

Nhất định phải gạt bỏ đối thủ chân chính này.

Đây chính là tâm nguyện của lão tử hắn.

Yến Hoàng muốn đem chuyện của mấy đời, một xong một lần trên tay hắn, chờ đời sau, cho Yến Hoàng lưu lại một giang sơn ổn thỏa.

Nhưng nếu thiếu tiền, cuộc chiến này không thể tiếp tục nữa.

Cho nên, lúc này mới để Cơ Thành Quyết hắn có đất dụng võ.

Mà sau khi chuyện làm ăn của hắn giao cho Hộ bộ làm, nhiều năm liên tục giảm doanh thu, tin tưởng chuyện này cha hắn cũng biết.

Nửa năm làm bộ đầu tại Nam An huyện, Cơ Thành Quyết cũng coi như hiểu rõ dân tình trực tiếp, hiện tại Đại Yến không vấn đề gì, nhưng chiến tranh tiêu hao quốc lực, kỳ thực đã xuất hiện dấu hiệu rồi.

Quan trọng nhất chính là thời kỳ hậu “Ngựa đạp môn phiệt” tạo ra không gian trống!

Triều đình sau lần này phát “Phì”, có tiền lương có niềm tin liên tiếp đánh vài trận đại chiến, nhưng bất cứ sự vật gì tồn tại luôn tồ tại đạo lý của nó.

Thế gia môn phiệt tự nhiên hạ chế trung ương tập quyền, thế nhưng tác dụng của nó đối với phương diện kinh tế, văn hóa, xã hội, khai phá địa phương, kỳ thực so với quan phủ làm tốt hơn nhiều.

Một cái là địa bàn của bản thân, một cái là địa bàn của nhà nước, cái nào để tâm hơn, không cần nói cũng biết.

Mà trưng tập lao dịch trên quy mô lớn, khiến rất nhiều nơi kiệt sức dân.

Khả năng, dưới con mắt của lão tử hắn, hiện tại chỉ buồn vì không có tiền để tiếp tục sự nghiệp mở rộng đất đai biên giới.

Nhưng theo Cơ Thành Quyết, không lấy thủ đoạn đi khống chế và ngăn chặn, cho dù không còn đánh trận nữa, quốc lực Đại Yến vẫn vì vậy mà bắt đầu rút lui.

Cái này mới là nguyên nhân căn bản Yến Hoàng triệu kiến hắn!

Tiểu Thất còn nhỏ, còn đáng yêu, cho nên lão tử hắn vẫn chơi đùa với nó.

Nhưng hắn và mấy vị ca ca khác, đều lớn rồi, khả năng trong mắt lão tử hắn, không còn chơi vui nữa.

Phụ tử tình thâm, gặp quỷ đi!

Hiện tại khả năng Tam ca hắn vẫn còn đang ngồi giữa đình hồ viết thơ đây!

Không làm nền, không tự thuật, thái độ của Yến Hoàng so với Thái tử, trực tiếp hơn nhiều.

Kỳ thực, đây mới là phong cách quen thuộc của Cơ Thành Quyết, chuyện quan trọng cần nói, ai rảnh rỗi chơi đùa công phu mặt ngoài với ngươi?

Đương nhiên, cũng bởi lý do Nhị ca hắn vẫn chưa đến mức “Không kiêng dè gì” với lão tử hắn, sau khi làm Thái tử, ngược lại mỗi tiếng nói mỗi cử động càng bị ràng buộc rồi.

-Trong tấu thư của Tĩnh Nam Hầu, có một việc, nhắc tới xin phong nguyên Thịnh Lạc tướng quân Trịnh Phàm làm Tổng binh Tuyết Hải Quan, Thành Quyết, ngươi thấy thế nào?

Nhìn, không hổ là lão tử, rõ ràng vừa định nói chuyện đàm luận thông gia, kết quả mở miệng ra đã nói quốc sự!

Điều này cũng đủ để thấy rõ, cái gì nhi tử tình thân, trong lòng lão tử hắn vĩnh viện xếp phía sau.

Thái tử thấy nói tới chính sự, cũng trở lại vị trí của hắn, ngồi nghiêm chỉnh.

Tổng binh Tuyết Hải Quan?

Thật vậy!

Trong lòng Cơ Thành Quyết ngược lại không cảm thấy có cái gì bất ngờ, bởi cái này, hắn đã sớm đoán được rồi.

Chỉ có thể khen, phương diện nịnh hót của vị huynh đệ họ Trịnh kia thật tuyệt vời!

Lúc trước Trịnh Phàm mới quen với Cơ Thành Quyết, mấy ngày có thể thuyết phục Cơ Thành Quyết giúp đỡ hắn lập nghiệp.

Chờ ép khô Cơ Thành Quyết, hắn lập tức lại ôm bắp đùi Tĩnh Nam Hầu, trên đường có một quãng thời gian được Trấn Bắc Hầu để mắt.

Bản lĩnh loại người này thật khiến người ta không lời nào để nói.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!