Thuần túy cho rằng, đây là dạ hội giao lưu văn hóa Yến Dã.
Đợi sau khi tụi kia “Vặn” xong, nghi thức song phương coi như kết thúc rồi.
Sau đó, Trịnh tướng quân chủ động giục ngựa về phía trước.
Những thủ lĩnh kia lại xuống ngựa đi bộ về phía trước.
Đại hoàng tử đứng lên, quỳ một chân xuống đối với Trịnh Phàm, chào theo nghi thức quân đội.
Hắn là hoàng tử không giả, nhưng đã bị Tĩnh Nam Hầu giáng thành giáo úy trong quân, tự nhiên phải hành lễ theo quy củ trong quân đội.
Cái này kỳ thực cũng như một trong mị lực của Đại hoàng tử, hắn rất chú trọng quy củ.
Tình cảnh này, trực tiếp làm cho nhóm thủ lĩnh dã nhân này giật nảy cả mình, ngay cả hoàng tử cũng phải quỳ xuống trước mặt vị tướng quân trẻ tuổi này, xem ra thế lực của vị tướng quân trẻ tuổi này, quả nhiên khủng bố!
Cũng bởi vậy, những thủ lĩnh dã nhân này rất quỳ xuống ngựa quỳ sát đối với Trịnh tướng quân đang ngồi trên lưng ngựa.
Hiện tại Trịnh tướng quân chỉ là Thịnh Lạc tướng quân, vẫn chưa nhận sắc phong, cũng không biết bản thân có thể nhận được tước vị gì, nhưng chuyện này cũng không hề gây trở ngại lúc này hắn tiếp thu cái lạy của những “Tướng lĩnh Vương Hầu” này.
Những thủ lĩnh này cũng không ngốc, ít nhất bọn họ vẫn hiểu đạo lý “Người làm dao thớt, ta làm thịt cá”.
Dã Nhân Vương suất lĩnh hơn mười vạn dã nhân chôn vùi ở Tấn địa, lúc này cánh đồng tuyết đang đứng trong hoàn cảnh tuyệt đối trống vắng và run chuyển không gì sánh được.
Hiện tại đám thủ lĩnh này muốn lập tức hòa hoãn với người Yến, sau đó sẽ đi động viên, phát triển cánh đồng tuyết.
Trong này, tự nhiên không thể tránh khỏi xuất hiện làn sóng “Cá lớn nuốt cá bé” phát triển.
Có thể nói, toàn bộ cánh đồng tuyết, kỳ thực chính là cái “Lò nuôi cổ”, cá lớn nuốt cá bé, cá nhỏ ăn tôm mới là trạng thái bình thường.
Những bộ tộc lúc trước phái ra dũng sĩ theo lời hiệu triệu của Dã Nhân Vương, lúc này chính là thời khắc suy nhất, hiện tại nếu không thừa dịp cháy nhà hôi của một phen, thật có lỗi với bản thân?
Trái lại Trịnh tướng quân bên này, quân dân Thịnh Lạc thành vẫn chưa tới đây, căn bản vô lực đi phát binh, cũng cần thời gian đến dàn xếp.
Nói chung, núi không chuyển nước chuyển, hôm nay chúng ta đồng thời hài hòa, đồng ca!
Tương lai, sẽ dùng đao thật súng thật tiếp tục thăm hỏi.
Trịnh tướng quân tung người xuống ngựa, đi tới trước một lu rượu lớn.
Đưa tay, lấy một cái chủy thủ trong tay một giáp sĩ bên cạnh.
Ai! Mẹ nó!
-Sượt!
Sau khi cắt vỡ lòng bàn tay, Trịnh tướng quân đem máu tươi của hắn nhỏ vào trong.
Lập tức, một tên thủ lĩnh dã nhân đi tới, cắt lòng bàn tay, để máu tươi chảy vào trong rượu.
Đến cuối cùng, tự có người tới đây rót rượu.
Trịnh tướng quân tiếp nhận bát rượu màu đỏ tươi, lập tức cảm giác buồn nôn.
Bình thường mỗi ngày thấy A Minh cầm túi rượu uống thứ này cảm giác không thấy gì, hiện tại đến phiên mình uống, trong lòng tự nhiên không chịu.
Trời biết trước mắt trên người đám dã nhân này có bệnh tật gì hay không?
Có điều, Trịnh tướng quân vẫn lập tức đi đầu bưng chén rượu lên, nâng quá đỉnh đầu.
Một loạt các thủ lĩnh dã nhân cũng lập tức làm theo.
-Vì Đại Yến ta và cánh đồng tuyết hòa bình, vì song phương ở chung hòa thuận, uống!
Dứt lời, Trịnh tướng quân đem bát rượu kề sát người, liên tục nuốt nước bọt để cổ họng động mấy lần, lập tức tiêu sái rượu theo cằm hắn chảy xuống, giả bộ dáng vẻ rất tiêu sái.
Sau đó lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, ném rượu bát xuống đất, hô lớn:
-Thoái mái!
Một đám thủ lĩnh dã nhân cũng học theo răm rắp, đập nát bát rượu.
Nghỉ!
Các thủ lĩnh dã nhân rất nhanh trở về, Trịnh tướng quân cũng tiếp Đại hoàng tử trở về Tuyết Hải Quan.
Lần này, xem như "Chủ và khách đều vui vẻ".
Chờ vào thành, Trịnh tướng quân dẫn Đại hoàng tử tiến và biệt viện của hắn.
-Đại Điện hạ khổ cực rồi.
Trịnh tướng quân vừa tiếp nhận khăn lông nóng do Tiết Tam đưa tới cọ cổ, vừa nói.
-Trịnh tướng quân đang nói móc ta sao?
-Sao dám, sao dám!
Trịnh Phàm đem khăn mặt ném cho Tiết Tam, ngồi xuống trên ghế dựa bên cạnh, vừa chỉ chỉ cái ghế đối diện, ra hiệu Đại hoàng tử cũng ngồi xuống.
Đại hoàng tử chắp tay Trịnh Phàm, ngồi xuống.
-Trận chiến này, Điện hạ ngài cũng lập công lớn, duyên phận của chúng ta cũng không nhỏ.
Hoàng tử dù sao cũng là hoàng tử, bảy người con trai của Yến Hoàng, bấm ngón tay tính toán.
Lão Tam bị hắn phế bỏ, đánh giá hiện tại còn đang ở đình hồ ngâm thơ, viết chuyện.
Lão Thất còn nhỏ, lão Tứ, lão Ngũ không biết tại sao vẫn bị đè lên, vẫn không có cơ hội thả ra ngoài làm việc, mà theo gia chủ Đặng gia chết trận tại Vọng Giang, lão Tứ bị tước mất sự giúp đỡ lớn nhất.
Cho tới lão Lục, tên này đúng là một cái "Chày gỗ".
Đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, nếu hắn là Yến Hoàng, cũng không nỡ bỏ rơi đứa con lớn nhất như vậy.
-Vô Cương chỉ đang chuộc tội.
-Đại Điện hạ nói quá lời rồi!
Khách Thị đi tới, dâng trà nóng.
Trịnh Phàm nâng chung trà lên, uống một hớp, lại chậm rãi thả xuống, nói:
-Trên đời này, người có thể vĩnh viễn thuận buồm xuôi gió, không phải không có, nhưng đã ít lại càng ít, có thể so sánh hiếm như lá mùa thu. Tuy lúc trước ta không giao du với Điện hạ, nhưng nói lời xuất phát từ tâm can, khí khái và tính nết của Điện hạ thật khiến ta nể phục.
Trịnh Phàm dừng một chút, nói tiếp:
-Đại Yến ta đang vào thời khắc khai thác, hi vọng Điện hạ không chán chường, ngày sau ngươi và ta chung quy có cơ hội lần thứ hai dắt tay, thảo phạt đối ngoại.
Ngữ khí lời này, kỳ thực hoàn toàn đem bản thân Trịnh Phàm đặt ngang hàng với Đại hoàng tử, thoạt nhìn hơi vô lễ, nhưng rốt cuộc cả hai đều là người trong quân đội, nói chuyện như vậy, trái lại càng lộ vẻ chân thành hơn.
Trịnh tướng quân luôn luôn thích kết bạn với người đàng hoàng, vị Đại hoàng tử này dưới trình độ nhất định, cũng là một loại người đàng hoàng, chí ít hắn có điểm mấu chốt.
Cơ Vô Cương cười cợt, nói:
-Ngược lại được Trịnh tướng quân để mắt.
-Dĩ vãng đắc tội, mong thông cảm.
Đây vì chấm dứt chuyện lần trước Đại hoàng tử nhậm chức đại soái đại quân đông chinh, Trịnh Phàm hắn phái người đi tìm Đại hoàng tử đòi hỏi tiền lương.
-Chuyện đã qua rồi!
Đại hoàng tử thở dài, lập tức lại nói:
-Ngược lại Vô Cương trước tiên chúc mừng Trịnh tướng quân sắp đảm nhiệm chức vị Tổng binh Tuyết Hải Quan!
Cái này không phải Đại hoàng tử thần cơ diệu toán, mà sau khi vào thành phát hiện có giáp sĩ thúc dục đám tù binh dã nhân kia tiến hành công tác xây dựng.
-Có khả năng vậy.
Trịnh Phàm cũng không phủ nhận.
-Tuyết Hải Quan có Trịnh tướng quân đóng giữ, Vô Cương cũng yên tâm, đây là lời tâm huyết của Vô Cương.
Một hồi đại nạn từ dã nhân, khiến cả Thành Quốc gặp tai họa.
Bây giờ, nếu Tam Tấn chi địa đã thuộc về Yến Quốc, bách tính Tấn địa cũng chính là bách tính người Yến, đứng trên lập trường của Đại hoàng tử, tự nhiên hi vọng có một vị tướng đáng tin cậy đến trấn thủ cánh đồng tuyết.
Đếm tới đếm lui, có thể đáng tin cậy, trước mắt chỉ có Trịnh Phàm.
Đồng thời, Đại hoàng tử cũng rõ ràng, dựa theo nơi này cách Yến Kinh suy tính, ý chỉ bổ nhiểm khẳng định còn chưa đến, vậy ai có thể đảm bảo chuyện này từ sớm đây?
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long