Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 715: ĐỪNG KHÁCH KHÍ

- Ta biết ngươi ăn khỏe, ăn đi, đừng khách khí.

Đây là lời Tứ Nương tới gần, nói.

Răng rắc! Răng rắc!

Đây là tiếng Sa Thác Khuyết Thạch nặn gãy cổ hai người này.

Răng rắc!

Tiểu hầu gia không ngừng nỗ lực, rốt cuộc ăn xong khối bánh mềm khá cứng kia, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Tiểu hài tử vui sướng, chỉ đơn giản như vậy.

-Khanh khách. . .

-Hôm nay sáng sớm đi làm ơ!

-Hắc… Ơ!

-Ban ngày ban đêm cũng phải bận bịu ô!

-Khà khà khà ô! ! ! ! !

Một đám dân phu đang tháo dỡ công trình, có một chút dụng cụ muốn chế tạo cần mất nhiều công sức và thời gian, cho nên tốt nhất vẫn mang chở đi.

Đợi khi nào đến Tuyết Hải Quan nơi đó thu xếp xây dựng nhà xưởng mới, sau khi tìm được nguyên liệu, có thể lập tức bắt đầu tiến hành sản xuất.

Di chuyển, không phải hành quân, lúc hành quân tự nhiên cần chú ý đến tốc độ và hiệu suất, nhưng loại di chuyển trên quy mô lớn này, ngươi rất khó theo đuổi tốc độ gì.

Ngược lại cứ chầm chập mà lên đường, không cần nhanh, có thể mang hầu hết những dụng cụ cần thiết đi.

Người mù và Tứ Nương ngồi trong xe ngựa, bên ngoài đang tháo dỡ công trường.

-Đây mới là âm thanh của lao động.

Từ sau khi người mù dùng nhị hồ, hắn bắt đầu thoát ly khỏi dẫn tấu của đàn dương cầm, bắt đầu từ từ trở nên thân thiết.

-Nếu không ngươi đi sáng tác cho bọn họ bài hát đi?

Tứ Nương cười nói.

-Cái này không được, không được, thứ âm nhạc này giống nhạc tướng thanh, ngầm nghe còn thú vị, nhưng một khi đặt lời lên, chỉ sợ không còn sót lại bao nhiêu ý nghĩa.

-Nói chính sự đi.

Tứ Nương đưa tay xoa xoa mi tâm của nàng.

-Là phải nói chính sự, A Minh nói rồi, Tuyết Hải Quan bên kia, thiếu thốn nhất kỳ thực là người, cho nên chúng ta cần nghĩ cách chuyển càng nhiều người đến đó càng tốt.

Dã nhân cướp bóc, làm cho khu vực xung quanh Tuyết Hải Quan gần như biến thành khu không người, bất luận khu vực gì phát triển, đều lấy con người làm trung tâm.

-Trước tiên nói chương trình của ngươi.

Người mù gật gù, nói:

-Dự định trước tiên chia làm bốn bước.

Tiếp theo, người mù lấy một quả quýt trong túi, xé vỏ ra, đặt trên xe ngựa, nói:

-Bước thứ nhất, là phát động thành phần trung thành của chúng ta, không thể không nói lúc trước chủ thượng yêu cầu chúng ta mở trường học, mở y quán trong Thịnh Lạc thành. Ta rõ ràng đó chỉ là chủ thượng nhất thời lòng dạ đàn bà, không quản lý việc nhà không biết củi gạo quý.

Người mù dừng một chút, nói tiếp:

-Nhưng cái này mang đến một tác dụng tốt, ta tin tưởng chí ít một nửa bách tính trong Thịnh Lạc thành, tình nguyện đi theo chúng ta tới Tuyết Hải Quan. Nhưng cố thổ khó rời, không tới thời điểm vạn bất đắc dĩ, phần lớn dân chúng vẫn không muốn rời xa cố hương ra ngoài… Cho nên cần bước thứ hai! Đó chính là truyên truyền dư luận.

Người mù Bắc phân tích tiếp:

-Những người này, quá quen tháng ngày tốt đẹp do chúng ta mang lại, chờ sau khi Trịnh tướng quân điều nhiệm rời khỏi nơi này, sẽ có thành thủ mới tới, chúng ta sẽ tuyên truyền người nay là một tướng lĩnh người Yến mặt xanh nanh vàng, hoang dâm vô độ, thích uống sữa người, còn thích ăn hài tử… Noi chúng làm sao tung hết mặt trái ra khiến người ta sợ!

Người mù Bắc nhìn Tứ Nương, nói:

-Trong Thịnh Lạc thành, hết thảy cửa hàng, tửu lâu, quán trà, đều thuộc về phủ tướng quân ta, chúng ta đều sắp xếp người mỗi chỗ thả ra tin tức này. Một truyền mười mười truyền một trăm, không phải thật cũng chính là thật, những tiểu dân chúng này lại không tư cách đi tiếp xúc đại sự, quân tình, là đối tượng dễ bị kích động nhất, dễ bị khủng hoảng nhất. Chỉ cần hoàn thành xong bước thứ hai này, đại khái chín phần mười bách tính Thịnh Lạc thành sẽ đi theo chúng ta!

Người mù Bắc dừng lại xé vỏ quýt thứ ba xuống, nói:

-Nói không êm tai, cho coi như quân dân Thịnh Lạc thành đều di chuyển hết tới, nhưng tất cả đối với Tuyết Hải Quan bên kia, chỉ tương đương nhét kẽ răng. Cho nên, bước thứ ba này, ta dự định thả ra tin tức xung quanh Thịnh Lạc thành, nói chung càng xa càng tốt. Nói cần chiêu mộ dân phu, không phải trưng tập lao dịch, mà hứa hẹn chỉ cần giúp chúng ta vận chuyển đồ vật đến Tuyết Hải Quan, cho bọn họ tiền tính trên đầu người, một người ba mươi lạng bạc.

Người mù Bắc lại trầm ngâm một lát, bổ sung:

-Mặt khác, cần mở ra một lỗ hổng, nói nam nhân, nữ nhân, người già, trẻ nhỏ đều được đối xử bình đẳng, chỉ cần có thể giúp đỡ mang đồ vật đi qua, đều nhận được số tiền này. Người xung quanh khu vực này nhất định sẽ mang theo toàn gia già trẻ đồng thời tới đây, kiếm tiện nghi này.

Nghe đến đó, Tứ Nương không nhịn được hỏi:

-Chúng ta không nhiều tiền đến vậy!

Có điều, Tứ Nương lập tức lại nghĩ tới điều gì, nàng nở nụ cười, gật gật đầu.

Người mù cũng gật gù, tiếp tục nói:

-Tuyết Hải Quan chỗ ấy gần như thành khu không người, cái gì không đáng giá nhất? Chờ sau khi một đám người kia bị dao động đi đến Tuyết Hải Quan, muốn tiền sao? Cũng được, nhưng bạc đều tính ra thành đất ruộng, 30 lạng bạc dựa theo giá tiền đất trên thị trường tính toán, phân chia cho ngươi, cho nhà ngươi.

Người mù Bắc dừng lại, nghĩ tới điều gì, nói tiếp:

-Nếu không muốn đất ruộng, muốn bạc? Vậy phải chờ, chờ tới khi nào kết toán, kéo dài lâu một năm nửa năm, ai có thể gánh vác được? Hơn nữa trong tay chúng ta có binh mã, còn sợ ầm ĩ hay sao?

Tứ Nương gật gù, nói:

-Bọn họ muốn làm ầm ĩ hay không làm ầm ĩ cũng không sao, bởi bên trong nhất định sẽ có không ít người đồng ý đổi đất.

Người mù Bắc híp mắt cười nói:

-Thì đó, hoặc ngươi tay không đi một lần, từ Thịnh Lạc đến Tuyết Hải Quan, đi ngang qua nửa Tấn Quốc, ngươi đi du lịch một lần, muốn tay không trở về. Nhưng có mấy người đồng ý tay không trở về, trên đường trở về, bọn họ ăn cái gì uống gì, một nhà già trẻ, lại có mấy người có thể trở lại cố hương?

Cái này kỳ thực xem như “Lừa dối”, nhưng bất luận người mù Bắc hay Tứ Nương, cũng không cảm thấy cái này có cái gì không đúng.

Xét đến cùng, các Ma Vương thiện tâm chỉ xuất phát từ hứng thú.

Bên trong bảy Ma Vương, không ai không phải là kẻ hai tay dính đầy máu, không ai là Thánh nhân.

-Vậy còn bước thứ tư?

-Bước thứ tư, đó là có cũng được mà không có cũng được, chủ thượng có con dấu gì, đều để ở chỗ chúng ta, ta lấy giọng điệu chủ chủ thượng, hướng về phía triều đình viết tấu thư, hoặc viết cho Tĩnh Nam Hầu. Nếu để chúng ta đóng giữ Tuyết Hải Quan, cũng không thể không trợ giúp chút gì đi.

Người mù Bắc dừng một chút, nói tiếp:

-Tuy nói mấy năm qua Tấn Quốc trải qua mấy lần chinh chiến trên quy mô lớn, dẫn đến dân sinh kiệt sức, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, ít nhiều gì, bỏ ra một chút di dân lại đây, tiến hành khai hoang Tuyết Hải Quan cũng được! Hoàng Đế Yến Quốc là một nhân vật hùng tài đại lược, hắn rõ ràng tầm quan trọng của Tuyết Hải Quan thế nào, tự nhiên không thể vắt cổ chày ra nước.

Người mù Bắc nhìn Tứ Nương, híp mắt cười nói:

-Huống hồ, sau khi chủ thượng chúng ta đảm nhiệm vị trí Tổng binh Tuyết Hải Quan, tự nhiên phải biết đầu cơ kiếm lợi, cũng có thể học Trấn Bắc Hầu phủ một chút, thiếu cái gì cứ “Alo” triều đình, nên chúng ta đừng khách khí. Dã nhân an phận, ta đi đánh đánh hắn, thường thường báo chút địch tình. Sau đó cứ cách sáu mười ngày báo đại thắng…

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!