Vào đêm, Trịnh Phàm thiết yến bên trong biệt viện, mời tiệc một đám tướng lĩnh trong quân.
Bên trong nội tọa, chỉ có Đại hoàng tử cùng vị công công kia.
Nghĩ đến, Yến Hoàng nhất định sẽ cho chính trưởng tử của hắn một đạo ý chỉ, Trịnh Phàm cũng không quấy rối bọn họ, hắn chỉ lo các tướng lĩnh quân đội này mời rượu.
Đến cuối cùng, Đại hoàng tử và vị công công kia mới đi vào uống một chén.
Chờ ngày mai, Đại hoàng tử đại phải khởi hành về kinh, hẳn sẽ đi chung với vị công công này, hai phần lễ vật tất nhiên đã chuẩn bị tốt rồi.
Kỳ thực, bọn họ cũng không tính thiếu tiền, nhưng quà tặng trong mắt người tầng thứ này, kỳ thực chủ yếu là một loại tôn trọng.
Hôm nay Trịnh bá gia thật sự uống hơi nhiều, bị Phiền Lực nâng trở về nhà nghỉ ngơi.
-Nước. . . Nước. . . Nước. . .
Sau khi ném chủ thượng lên giường, Phiền Lực cảm giác nhiệm vụ hoàn thành rồi, đi ra biệt viện, cũng không nói làm chút canh giải rượu, hay trà gì.
Lúc này, tiểu thiếp Khách Thị nghe tiếng lại đây, thấy Trịnh Phàm say khướt nằm ở trên giường, bận bịu đến gần rồi kiểm tra.
-Tứ Nương. . . Tứ Nương. . . Ta khát. . . Nước. . .
Rất nhanh, một luồng cảm giác mát mẻ tiến vào môi, thuận trượt vào yết hầu, khát nước cảm giác trong chớp mắt biến mất, trái lại cảm thấy ngọt ngào không gì sánh được.
…
-Ngươi thật sự không muốn đi cùng ta?
Đại hoàng tử cùng Kim Thuật Khả hai người song song cất bước ngoài thành.
Hôm nay Kim Thuật Khả đang làm nhiệm vụ tuần tra ngoài thành, cần kiểm tra một đám tù binh dã nhân kia không chạy trốn hoặc nháo loạn gì, vẫn chưa tham gia tiệc tối, cho nên trước khi về kinh, Đại hoàng tử cố ý đến ngoài thành tìm hắn.
-Điện hạ, ngài nói giỡn rồi.
Vấn đề này, đối với Kim Thuật Khả mà nói, căn bản không có lựa chọn khác.
Không nói hắn đã sớm nhận định Trịnh Phàm, còn nữa hắn đã biểu lộ tâm ý trước mặt Trịnh Phàm, nếu ngày mai hắn và Đại hoàng tử rời đi, như vậy tho tính khí của Trịnh Phàm, Trịnh Phàm nhất định sẽ phái ra kỵ binh đuổi theo chém giết hắn ngay tại chỗ?
A, bởi rất nhiều lúc Trịnh tướng quân khá lười, không làm việc, cho nên phong cách hành sự của chư vị Ma Vương đều bị quy nạp trên danh nghĩa của Trịnh tướng quân.
-Ha ha.
Đại hoàng tử chỉ cười cợt, hôm nay Trịnh Phàm đã phong Bá, hắn cũng rõ ràng bản thân không thể đào góc tường, lúc trước chỉ đơn giản hỏi một chút mà thôi.
Bình Dã Bá, Bình Dã Bá, phụ hoàng hắn… Lần này thật chịu chơi!
Hai người đàn ông cứ như thế đi một đoạn đường, ai cũng không nói thêm.
Hai người đều có giao tình đồng thời liều mạng trên chiến trường, lấy phương thức này tới cáo biệt, ngược lại cũng coi như thích hợp.
Lúc này, đằng trước có một đội ngũ tù binh dã nhân vận chuyển vận liệu đá đến, có một đội kỵ binh đang nhìn bọn họ.
Vào đêm, xây dựng trên quy mô lớn tự nhiên phải ngừng, nhưng một ít công tác chuẩn bị cần phải tiếp tục.
Quan trọng nhất chính là, binh sĩ Tuyết Hải Quan căn bản không coi trọng tính mạng dã nhân, thậm chí còn ước gì bọn họ chết sớm một chút tốt một ít, giảm bớt áp lực trông coi của bọn hắn, tự nhiên cũng không để ý loại chuyện buổi tối dã nhân có thể được nghỉ ngơi hay không?
-Phù phù!
Lúc này, một dã nhân ném sọt trên bả vai, thoát ra một bước, nhưng bởi dưới chân hắn có xích sắt, vì vậy không thể chạy đi, trái lại kéo mấy dã nhân trước sau tiếp lên.
Phụ cận có hai kỵ sĩ, một người giơ mã tấu, một người khác giương cung lắp tên, chuẩn bị đánh chết tên dã nhân có ý đồ chạy trốn này.
Nhưng mà, tên dã nhân này sau khi ngã xuống không tiếp tục giãy dụa, trái lại trực tiếp hô to:
-Đại Điện hạ, Đại Điện hạ, Đại Điện hạ, Đại Điện hạ! ! ! ! ! ! ! !
Hắn dùng tiếng Hạ.
Bên trong tù binh dã nhân, kẻ biết nói tiếng Hạ, đãi ngộ tốt hơn dã nhân phổ thông nhiều, rốt cuộc Tuyết Hải Quan nơi này cũng cần một ít quan phiên dịch.
Cho nên, tên dã nhân làm lao động phổ thông này, biết nói tiếng Hạ, có vẻ rất kỳ quái rồi.
Càng kỳ quái, chính là Đại hoàng tử.
Bởi tên dã nhân này lại biết thân phận của hắn.
Lúc này Đại hoàng tử và Kim Thuật Khả đi tới, kỵ binh phụ cận dưới Kim Thuật Khả phất tay ra hiệu, cũng hơi hơi lui lại, không vội vã giết người trừng phạt.
Đại hoàng tử ngồi xổm trước mặt tên dã nhân này, nhìn chằm chằm mặt của hắn.
Khuôn mặt này có một vết đao mới, rất đáng sợ, thời đại này chịu một vết thương như vậy lại không bởi vết thương thối rữa mà chết, cũng không dễ dàng.
-Ngươi nhận ra ta?
Tên dã nhân này nghe vậy, ngẩng đầu lên, nhìn Đại hoàng tử, cười nói:
-Nhận ra, nhận ra, làm sao không nhận ra. . . Ngươi không phải bại tướng dưới tay ta sao?
…
Trịnh tướng quân đang mơ bị đánh thức, người đánh thức hắn, là Tiết Tam.
-Tam nhi. . . Làm sao rồi?
Trịnh Phàm uống khá nhiều rượu, đầu óc vẫn hơi mơ màng.
-Chủ thượng, Dã Nhân Vương, Dã Nhân Vương đã bị bắt rồi!
-Bắt được rồi?
Trịnh Phàm lập tức giật cả mình.
-Không đúng, lúc trước không phải nói hắn đã bị Tĩnh Nam quân tóm được rồi sao?
Chủ lực dã nhân bị hủy diệt, Tĩnh Nam quân bắt giữ Dã Nhân Vương đại thắng, kỳ thực đã sớm báo lên, cũng được truyền ra trong quân đội.
-Chủ thượng, cái này, cái này, Tĩnh Nam quân bọn họ bắt, hình như không phải thật, lần này chúng ta đụng tới, khả năng cao mới là thật.
-Món đồ quỷ quái gì vậy?
Trịnh Phàm có chút phiền muộn đứng lên.
Lúc này, Khách Thị bưng chậu nước rửa mặt đi tới.
Trịnh Phàm cầm lấy khăn mặt, xoa xoa mặt, mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo một ít, lúc này mới hỏi:
-Người đâu?
-Ngay ngoài cửa.
-Áp giải vào đi.
Khách Thị biết điều, lấy khăn mặt, lui ra rồi.
Giây lát sau, một dã nhân bị trói bị Phiền Lực xách vào, trực tiếp ném ở trên mặt đất, thuận tiện đạp lên một cước, để tên dã nhân kia quỳ xuống.
Để Trịnh Phàm có chút bất ngờ chính là, phía sau còn có Đại hoàng tử và Kim Thuật Khả.
Nói thật, Kim Thuật Khả được xem như một trong phúc tướng của Trịnh Phàm, một nhánh quân đội muốn không ngừng phát triển lớn mạnh, chỉ dựa vào một người khẳng định không được, phải thu nạp thêm nhiều nhân tài đến giúp Lương Trình chia sẻ một chút áp lực.
Nhưng đây rõ ràng rau cải trắng trong vườn hắn, tên Đại hoàng tử làm sao luôn muốn nghĩ đào trộm?
Dã nhân quỳ trên mặt đất, lập tức dập đầu, hô:
-Cẩu Mạc Ly bái kiến Bình Dã Bá gia, Bình Dã Bá gia phúc khang!
Một màn rất buồn cười:
Dã Nhân Vương bái kiến Bình Dã Bá.
Lúc này Đại hoàng tử đứng lên, nói:
-Bình Dã Bá, có thể nói chuyện với ta trước được không?
Trịnh Phàm tự nhiên đứng dậy đáp ứng, đồng thời chỉ chỉ Tiết Tam, ra hiệu Tiết Tam trước tiên hỏi tên dã nhân này một chút.
Chờ sau khi Trịnh Phàm và Đại hoàng tử tiến vào phòng riêng, Đại hoàng tử nói ngay vào điểm chính:
-Bình Dã Bá, người này tuyệt đối không phải Dã Nhân Vương.
-Ồ?
Cồn vẫn khiến đại não có chút tê dại, cộng thêm vừa mới ngủ không bao lâu đã bị đánh thức, lúc này mạch não tư duy của Trịnh bá gia không thuộc về trạng thái bình thường, cho nên trong lúc nhất thời cũng không thể nghe ra ý của Đại hoàng tử trong lời nói.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long