Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 731: RƯỢU ĐÔNG CUNG, CÓ NGON KHÔNG

Cơ Thành Quyết xuống xe ngựa, đi vào trong đó.

-Ô, khách quan, ngài đến ở trọ hay dùng cơm?

-Bằng hữu ta ở phía trên, được rồi, ngươi làm việc đi, không cần gọi gì.

Đuổi tên tiểu nhị kia đi, Cơ Thành Quyết tự nhiên đi lên lầu.

Trên lầu đều dùng ghế lô, trong đó có ba vị trí ghế lô ngay chính giữa nhất, từ lúc Trạng Nguyên lâu bắt đầu khai trương, riêng những vị trí kia, không phải "Tiến sĩ" không được ngồi.

Lúc này chuyện làm ăn của Trạng Nguyên lâu không được xuôn sẻ lắm, chuyện này bị truyền ra, rất nhiều người đều nói đầu óc ông chủ này có vấn đề.

Nhưng theo khoa cử vừa mở, sau khi nhóm tiến sĩ đầu tiên mới ra lò, ba cái ghế lô tại Trạng Nguyên lâu này trên cơ bản không làm sao đứt đoạn.

Sau hai tháng vừa mới lên bảng kia, nơi này thường thường do những tiến sĩ các lão gia kia lại đây bắt đầu.

Mà sau đó lúc các thương nhân hoặc huân quý muốn đến kết giao với bọn họ, cũng sẽ cố ý lựa chọn đến Trạng Nguyên lâu bắt đầu.

Cơ Thành Quyết đi tới cửa phòng Giáp đẳng, không vội vã đi vào, mà nghe tiếng nói chuyện bên trong.

Tựa hồ bởi Cơ Thành Quyết ngừng lại nơi này quá lâu, hai tên hạ nhân sai vặt đứng canh gác bên cạnh, bắt đầu đi về phía này.

Trương công công vẫn đi theo Cơ Thành Quyết, vào lúc này cũng chủ động đi về phía đám người kia, nhỏ giọng, mở miệng nói:

-Mẹ nó, ta ngược lại muốn xem, tên nào có mắt không tròng dám phá hỏng nhã hứng của chủ tử ta.

Trong kinh thành này, người có thể sử dụng thái giám đều là những người nào?

Những gã sai vặt hạ nhân này, ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, vẫn đúng không dám lại đây.

Lúc này, trong ghế lô đã ầm ĩ lên rồi.

-Hồ Chính Phòng, không phải ngươi đưa thiếp mời cho ta sao, nói hôm nay là sinh nhật của ngươi, mời ta đến đây góp vui.

-Không phải ta, lại nói, sinh nhật của ta cách đây hai tháng rồi, lúc ấy chiến cuộc trên tiền tuyến còn không rõ, ta làm sao dám tổ chức những thứ này. Ta nhận thiếp mời của Lưu Sở Tài, nói ngày hôm trước mới vừa nạp một thiếp, mời ta đến tụ hội góp vui.

-Ngươi mới cưới vợ bé, bà vợ sư tử Hà Đông kia nhà ta làm có thể cho ta cưới vợ bé, ta nhận được thiếp mời của lão Tần, nói rằng hắn đã làm một chút rượu ngon, để ta tới đây đồng thời nếm thử!

Trong một phòng này, đều có năm vị tiến sĩ lão gia năm ngoái.

Bởi tiến sĩ khoa cử đầu tiên của Yến Quốc đều xuất phát từ hàn môn, cho nên quan hệ giữa bọn họ rất thân mật.

Ra kinh ngoại phóng tạm thời không đề cập tới, những người như bọn họ đều phân tán tại các nha môn trong kinh, tự nhiên sẽ theo bản năng ôm đoàn cùng nhau.

Văn nhân sĩ phu Càn Quốc bên kia, đã sớm hoàn thành chuyện đó từ trăm năm trước, còn bọn họ tại Yến Quốc này, ban đầu đặc biệt trước mắt trong chốn quan trường, lúc bọn họ còn rất nhỏ, càng cần phải đoàn kết.

-Cho nên, chuyện này rốt cuộc thế nào, không phải ngươi, cũng không phải ngươi, lại không phải ngươi, vậy rốt cuộc ai mời chúng ta đến đây?

-Đúng đấy, rốt cuộc là ai?

Cơ Thành Quyết đứng ngoài cửa nghe một lúc, vào lúc này hắn đẩy cửa ra, đi vào.

Trong lúc nhất thời, bên trong ánh mắt tất cả hơn mười tiến sĩ lão gia, đều rơi trên người hắn.

Không hề bất ngờ, không ai biết hắn.

Thứ nhất, Lục hoàng tử từ trước đến giờ hoang đường, không để ý tới chính vụ, cũng không nhập ngũ vụ.

Thứ hai, thời gian hơn nửa năm đó, hắn đều ở Nam An huyện, không thể để người khác biết.

Cơ Thành Quyết không coi bản thân như người ngoài, đưa tay chỉ trên bàn rượu bàn tiệc, nói:

-Món ăn đã mang lên, rượu cũng đã nóng, làm sao, không cần đây?

Cơ Thành Quyết đi tới vị trí thủ tọa, không vội vã ngồi xuống, mà đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ tựa lưng cái ghế.

-Xin hỏi tôn giá từ nơi nào đến?

-Có phải tôn giá đem chúng ta lừa gạt đến đây?

-Vị công tử này, rốt cuộc có ý gì?

Một đống tiếng chất vấn đập tới.

Mọi người đểu hiểu, rất hiểu nhiên chính là vị công tử trẻ tuổi trước mắt trên lừa gạt nhóm người bọn hắn đến.

Bọn họ sợ cũng không phải sợ, rốt cuộc trên thân mỗi người đều là viên chức, ngày thường cũng không phải không tiếp xúc qua cái gì vương công quyền quý.

Cơ Thành Quyết không vội vã trả lời, mà đưa tay chỉ nam tử vóc người cao gầy đứng đối diện hắn, nói:

-Ngươi là Lưu Sở Tài đi, bệnh của Tôn phu nhân rất nhiều, cần phải điều dưỡng tốt, phải tránh không thể ngộ hàn, vạn lần không thể qua loa được. Đừng xem ngày đông đi qua, nhưng lúc đông xuân giao mùa, mới là thời điểm dễ tái phát nhất.

Lưu Sở Tài sửng sốt một chút, lập tức trợn to hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ không dám tin tưởng.

Phu nhân của hắn bệnh, lúc trước vì hắn học tập, đọc sách mà vất vả làm lụng lưu lại.

Lúc đó, người kém chút không còn, hắn cũng không có tiền đi bốc thuốc, đang định cầm một ít sách trong nhà ra cầm bán, đổi lấy chút tiền xin đại phu bốc thuốc, không ngờ ông chủ bán sách lại không nhận sách hắn bán, ngược lại cho hắn một chút bạc, mà còn mời tới đại phu tốt nhất trong thị trấn đến trị liệu cho phu nhân hắn.

Chuyện này, hắn chưa bao giờ nhắc qua bên ngoài, năm ngoái lúc hồi hương, muốn đi bái tạ ân nhân ngày xưa, nhưng chưa từng nghĩ quán sách kia dĩ nhiên đã đóng cửa, lão bản cũng không biết tung tích ở đâu.

Cho nên, thời điểm tầm thường bằng hữu đều trêu hắn sợ vợ, nhưng trên thực tế bởi từ đáy lòng hắn hổ thẹn đối với vợ, cho dù bây giờ phát đạt, cũng không muốn cưới vợ bé.

Cơ Thành Quyết lại đưa tay chỉ nam tử hơi chút ục ịch kia, nói:

-Hồ Chính Phòng, lúc này mới mấy năm, lại mập nhiều như vậy, nhớ lúc đầu người bị vu cáo ngồi tù, bị gầy gò đến mức da bọc xương chứ?

Trên mặt Hồ Chính Phòng cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.

-Tần Tiêu Sinh, lệnh tôn hiện tại hoàn hảo chứ? Quan lại địa phương không đi gây phiền phức chứ? Mấy đời người đã sớm phân tông, bởi bị thương còn có một chút ruộng tốt thượng đẳng, cho nên bị người ta người nhìn chằm chằm làm con cháu môn phiệt Tần gia để đánh, những quan lại địa phương kia, ngược lại có chút ăn người không trừ xương rồi!

Trên mặt Tần Tiêu Sinh cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.

-Ngươi…

-Đúng rồi, còn có ngươi. . .

-A, ngươi là. . .

-Ha ha ha, tiểu tử ngươi, nhớ lúc đầu. . .

Cơ Thành Quyết chỉ từng người từng người, chào hỏi từng người lại từng người, nói xong về từng người từng người.

Bầu không khí trên ghế lô, lập tức nghiêm nghị lên.

Không ai dám lớn tiếng quát lớn, càng không ai dám đi chất vấn.

Nói xong một vòng, tất cả mọi người ở đây đều được nghe rồi.

Cơ Thành Quyết đưa tay, tự mình rót một chén rượu, nhấp một miếng.

-Nghe nói, ngày hôm trước Thái tử điện hạ mời các ngươi tất cả tiến sĩ trong kinh trúng khoa cử năm ngoái, tiến vào Đông Cung ăn tiệc… Thế nào, rượu Đông Cung, uống ngon không?

Không ai dám trả lời, thứ nhất, bởi chuyện này liên quan đến Thái tử, mặc khác, bởi tất cả mọi người còn chưa từ trong sự khiếp sợ trở lại.

-Làm sao, chư vị đều là nhân vật kiệt suất Đại Yến ta, là tương lai Đại Yến ta, là trụ cột Đại Yến ta, làm được văn chương hoa lệ, lại nói không nên lời sao?

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!