Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 745: PHÁT LƯƠNG

Mao Minh Tài nhìn Trịnh Phàm, nói:

-Bình Dã Bá, lời ngươi vừa mới nói, rốt cuộc có ý gì!

Trịnh Phàm rất bình tĩnh mở miệng nói:

-Thiếu nợ thì trả tiền, giết người đền mạng, đây chỉ là một đạo lý rất đơn giản mà thôi. người Sở ở đây giết bao nhiêu binh sĩ người Yến ta, một ngày kia, có bao nhiêu thi thể con dân Yến Quốc ta trôi nổi trên sông… Mao đại nhân, ta chỉ muốn đòi bọn họ một câu trả lời hợp lý!

Mao Minh Tài nói:

-Nhưng bây giờ minh ước đã đạt thành, Bình Dã Bá, lẽ nào ngươi muốn kháng chỉ!

-Tướng tại ngoại, không cần quân lệnh!

-Ta xem ai dám!

Mao Minh Tài mở hai tay ra, lớn tiếng nói:

-Minh ước đã thành, bách tính cần tu sinh dưỡng tức, ai dám vọng khai chiến, trước tiên phải bước qua xác ta!

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, duỗi ra ngón út, móc móc lỗ tai, lại đưa ngón út đến mép.

-Hô. . . Hô. . .

Thổi hai hơi.

-Mao đại nhân, không giết sói, không đánh sói sợ, còn thả hổ về rừng, ngày thái bình này, thời gian nghỉ ngơi lấy sức này, có thể được sao?

-Thân là Yến thần, sao dám chống chỉ!

Trịnh Phàm giơ tay lên, chỉ Mao Minh Tài, nói:

-Mao đại nhân mệt mỏi, nâng Mao đại nhân xuống nghỉ ngơi.

-Ta xem ai dám!

Mao Minh Tài lần thứ hai phát ra gào thét, ánh mắt nhìn khắp bốn phía.

Nhưng mà, hắn vừa mới dứt lời, một đòn vỏ đao nện dưới gối Mao Minh Tài.

Mao Minh Tài cả người quỳ một chân trên đất, tiếp theo một bàn tay chặn vai của Mao Minh Tài.

Người ra tay, chính là Nhiễm Dân.

-Ngươi…

Nhiễm Dân không để ý tới ánh mắt của Mao Minh Tài, mà nhìn Trịnh Phàm, mở miệng nói:

-Trịnh bá gia, mạt tướng một đường hộ tống Mao đại nhân từ kinh thành tới đây, mạt tướng có thể làm chứng, Mao đại nhân dọc theo đường đi nhiễm phải phong hàn, thân thể hư nhược, cần phải tu dưỡng.

Trịnh Phàm ngược lại chú ý tên giáp sĩ rất linh quang này, hai mắt nhìn hắn, nói:

-Ngươi tên là gì?

-Mạt tướng Nhiễm Dân, là thập trưởng Tĩnh Nam quân.

-Nhiễm Dân?

Trịnh Phàm gật gù, nói:

-Thay ta chăm sóc Mao thượng thư.

-Mạt tướng tuân mệnh!

Nói xong, Nhiễm Dân mạnh mẽ nhấc Mao Minh Tài lên, Mao Minh Tài đang chuẩn bị chửi ầm lên, nhưng lúc Nhiễm Dân nâng hắn lên nói vài câu vào tai hắn, khiến cho Mao Minh Tài nhất thời ngậm miệng.

-Đại nhân, ngươi muốn ở ngay đây bức Tĩnh Nam quân phản sao!

Ngươi chết, ngươi đương nhiên có thể chết.

Nhưng ngươi đường đường là Binh bộ Thượng thư, lại chết ở đây, chết trong tay tướng sĩ Tĩnh Nam quân.

Trước tiên không nói triều đình làm sao chữa tội, bởi căn bản không cần thiết đi tính toán cái này.

Bởi thật sự nói như vậy, Tĩnh Nam quân thật sự không phản cũng phải phản rồi!

So sánh lẫn nhau mà nói, diệt người Sở là nhỏ, nếu Tĩnh Nam quân phản, xã tắc Đại Yến, tướng…

Cứ như vậy, Mao Minh Tài được Nhiễm Dân nâng xuống, Mao Minh Tài bước chân có chút phù phiếm và lảo đảo.

-Ha ha.

Lý Phú Thắng cười cợt, nhìn Trịnh Phàm, ý là kế tiếp nên làm như thế nào, ngươi nói mau.

Sau khi ngươi thật sự quyết định đi làm một chuyện, kỳ thực những tâm tư khác trong lòng ngươi, trong chớp mắt sẽ phai nhạt hơn nhiều.

Trịnh Phàm cũng như vậy, vào lúc này trong đầu hắn suy nghĩ, đã từ chuyện suy nghĩ tội ác giết tù binh, biến thành nên làm gì làm tốt chuyện này, hơn nữa còn phải làm đẹp đẽ!

-Người Sở không phải cần lương sao, cho bọn họ.

Lý Phú Thắng hô:

-Cho thật?

Vào lúc này, ngay cả chủ nhà cũng không có lương thực dư rồi!

Đại quân đông chinh của Đại Yến đánh lâu như vậy, cũng may Thành Quốc còn có một nửa quốc thổ cố gắng chống đỡ lấy.

Đồng thời, cũng phải cảm tạ Đại hoàng tử suất lĩnh quân đông chinh tiến vào Thành Quốc, từng bước từng bước giữ gìn trật tự địa phương.

Nhưng tính như vậy, Thành Quốc cũng vì cuộc chiến tranh này gần như kiệt sức, bằng không cũng không xuất hiện tình huống lưu dân Thành Quốc chạy nạn về phía Lịch Thiên thành và Thịnh Lạc thành.

Bản thân Yến quân cũng hơi thiếu thốn lương thực, Lý Phú Thắng tự nhiên không chịu đem lương thực quý giá cho người Sở ăn, cho dù chặt đầu cơm, cũng không nỡ lòng bỏ!

Đều phải chết, chẳng lẽ còn muốn làm ma no?

Phi, đẹp cho ngươi!

Trịnh Phàm tay chỉ phía sau, cũng chính là hướng Vọng Giang, nói:

-Chỗ đó bắc nồi, luộc lên, sau đó nói cho những người Sở kia, từng nhóm từng nhóm đến nơi đó ăn cơm!

Lý Phú Thắng nghe vậy, nụ cười trên mặt lần thứ hai tràn trề lên, thở dài nói:

-Cao, cao, tiểu tử ngươi, đầu óc linh động!

Trịnh Phàm chậm rãi nói:

-Lấy đạo của người trả lại cho người mà thôi!

-Đúng rồi, ta lại đi chào hỏi những Tổng binh khác?

Trịnh Phàm lắc đầu một cái, nói:

-Không cần, khi một bộ quân của ngươi ra tay, chính bọn hắn có thể nhịn được? Coi như bọn hắn nhịn được, những thủ hạ những tướng sĩ kia, chẳng lẽ cũng có thể chịu được?

-Hiểu rồi!

Lý Phú Thắng chà xát tay, nói:

-Làm!

Trịnh Phàm chậm rãi xoay người:

-Đi lên.

-Lương thực! Lương thực!

-Lương thực đây, lương thực đây!

Người Sở vẫn đang hô to đòi lương thực.

Khuất Thiên Nam cũng ngồi xếp bằng ở nơi đó, vẫn chưa đi tiếp thu được đãi ngộ thuộc về hắn.

Tại Sở Quốc, lúc song phương đại tộc giao chiến, quý tộc một phe nào đó bị bắt làm tù binh vẫn nhận được khoản đãi nghiêm trọng, thậm chí còn được đưa lên mỹ nữ thị thiếp.

Nhưng ở chỗ người Yến này, Khuất Thiên Nam không tâm tình đi hưởng thụ cái này.

Đương nhiên, người Yến tựa hồ cũng không chuẩn bị cái này, mà những điều mục này, người Sở cũng không tiện viết chi tiết lên minh ước.

Lúc này, người Sở ngồi phía tây nhất phát hiện ở bên kia Vọng Giang đang nhấc lên kệ bếp, nhóm lửa.

Đồng thời, còn có từng bầy từng bầy người Yến gánh từng túi lương thực đi về phía bên kia.

Trong lúc nhất thời, bên này truyền đến trận tiếng hoan hô, tiếng hoan hô này đang truyền nhiễm, không ít người Sở cũng biết rõ tình huống, người Yến rốt cuộc bắt đầu chuẩn bị lương thực cho bọn họ rồi!

Có người Sở gấp gáp không chịu nổi nữa chạy tới, vào lúc này đừng nói gạo còn chưa đun sôi, coi như gạo sống, bọn họ cũng muốn trực tiếp lao tới nuốt vào trong bụng.

Mấy người Sở chạy tới, sau đó một đám người Sở chạy tới, thấy người Yến tựa hồ không có dự định ngăn cản, càng ngày càng nhiều người Sở bắt đầu chạy về phía Vọng Giang bên kia.

Bọn hắn đều quá đói, đói bụng đến con mắt đều hận không thể bốc ánh sáng xanh lục, trong lúc nhất thời, ào ào ào một mảng lớn người Sở từ dưới đất bò dậy, bắt đầu chạy về phía bên kia.

Kỳ thực, chỗ ấy chống đỡ không tới hai mươi nồi nấu, không tới trăm túi gạo, nhưng người Sở đã không lo được, điên cuồng chen tới, thậm chí vì cướp giật chút lương thực này, bắt đầu ẩu đả với người mình.

Khuất Thiên Nam thấy cảnh này, miệng hơi mở ra, cũng không biết nên nói cái gì.

-Giúp trụ quốc lấy chút gạo đến đây.

Một tên lính thân tín nói với mấy thân vệ.

Trong khoảng thời gian thiếu lương thực này, đãi ngộ của Khuất Thiên Nam vẫn chỉ ngang hàng với binh sĩ, cho nên hắn đã lâu không được ăn cơm no rồi!

Các thân vệ bên người Khuất Thiên Nam cũng lập tức đứng dậy, hô to tên trụ quốc, phát lớn đồng bào phía trước tránh ra.

Sứ giả Sở Quốc Cảnh Dương còn đang tìm bóng dáng của Mao Minh Tài, nhưng thấy bên kia người Yến bắt đầu phát thóc, trong lòng cũng yên ổn rồi.

Chỉ nhìn qua, phát hiện người Yến bỏ hơi ít lương thực, người Sở bên kia đang điên cuồng tranh đoạt.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!