Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 773: PHIỀN LỰC (HẠ)

Có điều Trịnh Phàm cũng không đi nghiên cứu kỹ những thứ này, mà chìm đắm trong một loại “Nhận thức biện luận”.

Đó chính là các Ma Vương cũng sẽ thay đổi, bởi bọn họ cũng là người, nếu bỏ qua một bên hắn và bọn họ đến nay không có loại ràng buộc kia mà nói, bọn họ sẽ rải rác trên thế giới này, rất dễ dàng có con đường riêng của bản thân, sẽ khuôn tuân theo khuôn mẫu cũ trong truyện manga.

Trên thực tế, nội dung tranh châm biếm vẫn quá nhỏ, bất luận trên góc độ hình ảnh hay độ dài, rất khó miêu tả cuộc đời một con người bình thường, huống chi là từng vị Ma Vương này?

-A a a a a! ! ! ! !

Nhưng rất nhanh, tiếng rít lên đánh gãy tâm tư của Trịnh Phàm.

Trước mặt hắn, xuất hiện một quả cầu giống như đúc quả cầu xuất hiện ban đầu.

Trên quả cầu cột rất nhiều xiềng xích, từ xiềng xích kéo dài ra, lại là một đám nam tử và nữ nhân mặc trang phụ quý tộc.

Trong đó có vị nam tử kia!

Mà trước mắt ngồi trên “Xe ngựa” chính là Phiền Lực.

Khổ người hắn lớn như vậy ngồi trên đó, trong tay nắm dây cương, theo nó khẽ động, vòng sắt trên cổ những người kia cũng bắt đầu co rút lại.

Mấy chục vương công quý tộc này bắt đầu phát ra tiếng kêu thảm thiết, không thể không dùng sức sức lực toàn thân, bắt đầu kéo xe.

Phiền Lực ngồi trên xe, thân phận địa vị, bắt đầu biến ảo rồi.

Hắn vẫn cười cộc lốc, trên nét cười của hắn, một người lại một người vương công quý tộc chết đi.

Nhưng cái chết của những người này không ảnh hưởng tẹo nào đối với Phiền Lực.

Mãi cho đến cuối cùng còn dư lại nam tử quý tộc kia còn sống, Phiền Lực rốt cuộc xuống xe, cầm búa đi tới trước mặt người này.

Nam tử đã nói không ra lời, chỉ có thể lấy ánh mắt cầu khẩn nhìn Phiền Lực.

Phiền Lực tiếp tục duy trì nụ cười, không cần quá nhiều ngôn ngữ… Lưỡi đao… Bắt đầu hạ xuống!

Từ màn này bắt đầu, Phiền Lực bắt đầu giết người, không ngừng mà giết người, giết rất nhiều rất nhiều người, thứ thay đổi chỉ là mục tiêu và con số.

Nhưng thứ chưa bao giờ thay đổi, chính là nụ cười thật thà vĩnh viễn mang trên mặt khi hắn cầm búa giết người, hay lúc đốn củi.

Phảng phất vô số lần giơ búa lên, chỉ là chặt hành và vụn tỏi.

Những hình ảnh này, rất có xung kích cảm, hiệu quả chồng lên, càng làm cho người ta nghẹt thở.

Cái này mang đến cảm giác mãnh liệt hơn vô số lần so với kẻ có tướng mạo xấu xa đi làm chuyện xấu.

Ngươi không cách nào nhận biết hắn tà ác, bởi hắn khả năng từ thời niên thiếu, bất luận kéo xe ngựa hay cuộn mình bên trong ổ chó… Đều quen lấy khuôn mặt ngây ngô đi gặp người khác.

Cái này không phải ngụy trang, đây là bản tính.

Cảm giác rất phức tạp, rất xé rách, lại được chân chính ghép lại trên người hắn.

Hắn ngốc sao?

Hắn thật khờ.

Hắn thật khờ.

Hắn ngốc sao?

. . .

-Ta lên ngọn núi kia, nhìn thấy trong đạo quan trên ngọn núi đó, có tên đạo sĩ đang hành hạ chết một con mèo, ta cảm thấy tiếng kêu của con mèo kia rất đáng thương, cho nên ta cầm búa, đập chết tất cả đạo sĩ trong đạo quan kia. Sau đó, ta nhìn thấy con mèo kia sau khi bị thương cũng rất thống khổ, cuối cùng ta cũng giết nốt con mèo kia.

Phiền Lực dừng một chút, lại kể tiếp:

-Ta đi đến một vùng đất, nhìn thấy một người phụ nữ bị chôn sống, ta cảm thấy bị chôn sống không được, chôn quá sâu, ta cảm thấy hẳn chỉ chôn một nửa mới đẹp. Thế là ta đi đào móc nữ nhân kia ra, đám người chôn nàng phát hiện ra ta, một đám người kia lao lên muốn giết ta, ta chẳng ngại làm thịt toàn bộ. Người phụ nữ kia nói nàng đồng ý đời sau làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình này của ta. . . Ta nói được… Ta sẽ đưa nàng đến đời sau!

Khô khan, đơn điệu, nặng nề, không có cảm tình không có thanh sắc trần thuật, đang được chậm rãi tiến hành.

Trịnh Phàm chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy Phiền Lực đang ngồi dưới đầu hắn.

Hắn phát hiện bản thân vẫn ngồi trên ghế dựa thủ tọa.

Chỉ là, đầu hắn có chút choáng, như uống rượu say, không phải rất thoải mái.

Phiền Lực vẫn còn tiếp tục tự thuật, tự thuật chuyện xưa của hắn.

Trịnh Phàm vừa đang khôi phục thần trí vừa đang yên tĩnh nghe.

Nghe đến đó, hắn mới xem như rõ ràng, hình ảnh vửa rồi trong đầu hắn, kỳ thực đến từ lời Phiền Lực trần thuật.

Khả năng bởi hắn bị bỏ thuốc, bản thân bị thôi miên, cho nên bị Phiền Lực tự thuật mạnh mẽ khiến "Người lạc vào cảnh giới kỳ lạ" rồi.

Cho nên màn ảnh lúc trước, nguyên nhân nội dung vở kịch khô khan buồn khổ như vậy cũng có thể hiểu được, bởi tất cả "Nội dung vở kịch" tiến triển đều đến từ tên cộc lốc này.

Phiền Lực thật không bản lãnh kể chuyện xưa khiến người ta cảm thấy thú vị, đồng thời hắn đối với ký ức cuồng ăn vẫn chưa phai, cho nên giảng giải rất cường điệu.

Có thể suy ra, trong nửa tiếng kia, bản thân Trịnh Phàm nhìn chằm chằm gương mặt Phiền Lực đó, nhìn hắn không ngừng ăn ngốn.

Mà trong thực tế, Phiền Lực hẳn nói:

-Ngày hôm đó ở trong điện, ta ăn. . . Ta ăn. . . Ta ăn. . . Ta ăn. . . Ta ăn. . .

Rốt cuộ, Phiền Lực tựa hồ phát hiện Trịnh Phàm thức tỉnh, hắn hơi ngượng ngùng đưa tay gãi gãi tóc, nói:

-Chủ thượng, ngài tỉnh rồi?

Trịnh Phàm trừng mắt nhìn, cố gắng chống đỡ lấy hai tay, để cho bản thân ngồi càng tự nhiên hơn một chút.

-Tại sao phải bỏ thuốc ta?

Đây là một câu không thể không hỏi.

Phiền Lực tiếp tục chính động tác thẹn thùng kia của hắn, nói:

-Bởi ta nghĩ ta miệng ngốc, cho nên cảm thấy dùng biện pháp này có thể thuận tiện giúp chủ thượng nghe hiểu hơn.

-Ta cảm tạ ngươi nha.

Loại thuốc này hẳn Phiền Lực lấy từ chỗ Tiết Tam.

Lấy quan hệ giữa các Ma Vương, vốn lấy một chút đồ của nhau làm đồ chơi, huống chi Tiết Tam còn thường thường muốn xin tí huyết của các Ma Vương khác làm thí nghiệm, đây vốn là nhu cầu trao đổi dễ hiểu.

Theo Trịnh Phàm cảm thụ thực tế, loại dược này hẳn dùng để thẩm vấn phạm nhân, hiệu quả tương tự “Mê hồn dược”.

-Chủ thượng, thân thể ngài vẫn tốt chứ?

Phiền Lực quan tâm hỏi.

Trịnh Phàm nhìn Phiền Lực, hiện tại hắn rất muốn rút đao ra đâm vài lỗ thủng trên người con hàng ngốc này.

-Tại sao phải làm như vậy?

-Thuộc hạ miệng ngốc, ta cảm thấy nói lời từ đáy lòng hẳn…

-Tại sao ngươi lại muốn nói cho ta lời từ đáy lòng?

Phiền Lực sửng sốt một chút, lùi về sau nửa bước, trên mặt tiếp tục mang theo nụ cười thật thà:

-Chủ thượng, ngươi là chủ thượng, ta không nói những lời từ đáy lòng với ngươi, còn nói với ai!

Lời này có thể phiên dịch là:

Ngươi là cha ta, ta không lừa cha lừa ai?

Trịnh bá gia kém chút bị tức đến nín thở, hắn chưa kịp nói chuyện, Phiền Lực tiếp tục nói:

-Chủ thượng, không ai biết quá khứ của ta, những quá khứ này chỉ có một người ta biết được, ta muốn cho ngươi biết.

Lời này, lại kèm theo Phiền Lực chân thành biểu hiện, cho dù ngươi biết rõ “Khuôn mặt thật” của con hàng này không thuần lương như vậy, nhưng ngươi vẫn bị hắn đánh động rồi!

Bởi Phiền Lực nói chính là sự thực, quá khứ của Phiền Lực không tồn tại trong tranh châm biếm, khả năng tác giả của hắn đều chưa hoàn thiện cho hắn, bởi rất nhiều lúc truyện tranh châm biếm đều chú ý sức mở đầu hấp dẫn, không để bắt độc giả mất thời gian đi đọc phần làm nền, một phần bởi độc giả không có tính nhẫn nại trên.

Cho nên đoạn quá khứ này của Phiền Lực, cũng chính là cái hắn gọi là "Lời nói tự đáy lòng", đúng là tuyệt bản, chỉ có một mình hắn biết, mầ Trịnh Phàm chính là người thứ hai.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Bản Dịch) - hài, lầy, bá, trí tuệ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!