Sách!
Trịnh bá gia có chút bất đắc dĩ.
Cũng may, người ở chỗ này, ngược lại không lưu ý Trịnh bá gia lúng túng, mọi người đều bị thích khách bỗng nhiên xuất hiện chấn khiếp sợ.
Ông lão ngồi trên xe bò thấy thế, bắt đầu cười ha hả, nói:
-Lúc lão phu ngủ say nghe các nàng nói, muốn mượn thân phận của lão phu đến gặp Bình Dã Bá, cũng không biết các nàng từ nơi nào lấy được tin tức, nói Bình Dã Bá rất thích vợ và con gái người ta!
Trịnh Phàm lắc đầu một cái, cười khổ nói:
-Lời nói vô căn cứ.
Có điều, đây xác thực là chiêu bài Ngân Giáp vệ cực kỳ thích dùng.
Ngân Giáp vệ tựa hồ rất yêu thích đưa tới lão bà cho mục tiêu, hồi trước Trịnh bá gia từng thảo luận vấn đề này với người mù, hiện tại không biết bản thân hắn không đủ phân lượng hay khoảng cách quá xa, tại sao vẫn chưa được hưởng thụ chính sách tặng vợ của Ngân Giáp vệ?
Người mù trả lời càng làm cho Trịnh bá gia sửng sốt, người mù nói, hắn đã cố ý đi điều tra thân phận Khách Thị, chứng minh nàng đúng là quả phụ thuần khiết, chủ thượng Trịnh Phàm có thể yên tâm giữ bên người dùng.
Cũng không thể trách người mù trông gà hoá cuốc, rốt cuộc có ví dụ Đỗ Quyên trước đây, tự nhiên phương diện này cần cẩn thận hơn nhiều.
Rốt cuộc nam nhân công thành danh toại dù có muôn vàn ưu điểm, đồng thời cũng có một khuyết điểm phổ biến, đó chính là không quản được đai lưng quần.
Có điều, chuyện hắn lo lắng xác thực đã phát sinh, Ngân Giáp vệ xác thực nhìn chằm chằm hắn, cũng đưa cho hắn phúc lợi.
Lúc này, Trịnh bá gia còn cố ý nhìn tướng mạo nữ nhân lớn tuổi kia mấy lần, nói chung dáng dấp xác thực không tệ.
Lúc này ông lão nói:
-Bình Dã Bá ngươi có công thủ Tuyết Hải Quan, có công giúp Tấn nhân ta báo thù, tuy ngươi là Yến nhân, nhưng lão phu vẫn nhận ân tình này của ngươi, cho nên lão phu vốn định mang theo đôi thê nữ này, làm vong hồn dưới đao giáp sĩ của ngươi, trên đường xuống suối vàng cũng đỡ cô quạnh.
Ông lão kia dừng một chút, nói tiếp:
-Nhưng nếu Bình Dã Bá ngươi đã ở đây, lại muốn đặc xá lão phu, lão phu chỉ có thể nói ra lời thật lòng!
Trịnh Phàm gật gù, chắp tay đối với ông lão kia, nói:
-Kính xin Ngu lão vào thành nghỉ ngơi, Bản Bá sẽ thiết yến khoản đãi.
Ông lão giơ tay lên, nói thẳng:
-Nếu ham muốn rượu thích phú quý, lão phu nói thẳng ra miệng rồi, hà tất lúc trước “Chỉ cây dâu mà mắng cây hòe”, lãng phí nhiều thời gian như vậy? Lão phu họ Ngu, chính là dòng chính Ngu thị, lão phu thề sống chết không làm quan Yến nhân ngươi, cũng không hưởng phúc Yến nhân ngươi! Bây giờ, nếu hai người này đã bị bắt, lão phu chỉ cầu xin Bình Dã Bá ngươi một chuyện.
-Mời nói.
-Lão phu tuổi già sức yếu, còn hơi sợ đau, đời này tuy nói Ngu thị hiu quạnh, nhưng lão phu cũng không nhận bao nhiêu khổ, chung quy là một kẻ rác rưởi vẩn đục một đời. Bây giờ, lão phu cũng không muốn tham, hưởng phúc Yến nhân ngươi, càng không muốn nhận Yến nhân chăm sóc, ta chỉ muốn một con đường chết, đỡ ngày sau người ta nói ta bán thê nữ cầu vinh!
Ông lão kia dừng một chút, nhìn Trịnh bá gia trầm ngâm nói:
-Cho nên… Lão phu xin Bình Dã Bá tiễn lão phu một đao lên đường!
Trịnh Phàm chần chờ một chút, lập tức gật gù, nói:
-Có thể tiễn lão tiên sinh lên đường là phúc khí của vãn bối!
Không xưng Bản Bá, mà xưng vãn bối rồi.
Ông lão dành thời gian, lại rót một ngụm rượu lớn, vui sướng nói:
-Nói uống say, khi chết không đau, vì lẽ đó trước khi tới pháp trường, đao phủ đều rót cho tử tù một chén rượu, hôm nay lão phu đã uống nhiều như vậy, để đến lúc chịu chết không khóc to oa oa, nếu khóc thì quá mất mặt đi, ha ha!
Ông lão kia lại nhìn Bình Dã Bá nói tiếp:
-Cũng may Bình Dã Bá ngươi là một đại nhân vật, đao kia hẳn rất lưu loát mới phải, có Bình Dã Bá ngươi tiễn lão phu ta lên đường, lão phu ta cũng coi như có thể diện rồi!
Trịnh Phàm đưa tay, từ trong tay bên cạnh giáp sĩ tiếp nhận đao, đi tới trước người ông lão.
Ông lão ngồi thẳng người, hét lớn:
-Xin Bình Dã Bá bảo vệ tốt Tuyết Hải Quan, để con dân Tam Tấn ta không bị dã nhân độc hại! Lão phu đây chúc đường làm quan của Bình Dã Bá thênh thang, phú quý vạn năm!
Trịnh Phàm hạ đao.
Phốc!
Đầu ông lão rời khỏi thân thể, sau khi xoay vòng trên không trung bị Trịnh Phàm tiếp được.
Trịnh Phàm đem thủ cấp của ông lão kia đưa đến trước mặt Từ Hữu Thành.
Từ Hữu Thành đưa tay nâng lên.
-Theo Tấn lễ…
Trịnh Phàm dừng một chút, tiếp tục nói:
-Hậu táng!
Mà một bên khác, trước vì để cho bản thân không đột ngột, Kiếm Thánh đồng thời quỳ xuống, lẩm bẩm nói:
-Con cháu Ngu Hóa Bình không ra gì, cung tiễn tông gia lên đường!
Xuất binh
Ngu Mẫn Nhân là tên của ông lão này, Tuyết Hải Quan vì hắn cử hành đại táng.
Kỳ thực, từ góc độ của Trịnh Phàm, lúc hắn truyền đạt mệnh lệnh “Hậu táng” này, một vì phục khí khái và tính khí của ông lão này, hai là cho Kiếm Thánh mặt mũi.
Kiếm Thánh cao hơn Trần Đại Hiệp vài cấp độ, nhưng hai người lại có rất nhiều chỗ tương tự, đứng trên góc độ “Liếm người đàng hoàng”, Kiếm Thánh cùng Trần Đại Hiệp cũng không có cái gì về mặt bản chất.
Trước khi Đỗ Quyên chết dám đem hài tử giao cho Kiếm Thánh, Kiếm Thánh mang theo nhi tử kẻ thù giết ra khỏi trùng vây, nhân phẩm này không phải bàn rồi.
Cho nên, loại người này ngươi cho hắn mấy chén nước, ngày khác, hắn tuyệt đối có thể cho ngươi một cái thác nước, đúng là mua bán kiếm bộn không lỗ.
Nhưng sau khi phân phó cho người mù giải quyết, chuyện này lập tức thoát ly khỏi ý tưởng nguyên bản của Trịnh Phàm rồi.
Đây không chỉ là hậu táng… Mà là chân chính phong quang đại táng!
Trên dưới Tuyết Hải Quan, tất cả binh sĩ xuất thân từ Tấn địa đều buộc vải trắng, hai ngàn kỵ binh mở đường, hộ tống quan tài.
Lần này thậm chí còn dừng hoạt động xây dựng công trình, để bách tính có thể đồng thời tụ tập ở đây xem lễ.
Tất cả tang lễ đều theo phong tục Tấn địa, ngay cả chi tiết nhỏ, người mù cũng dò hỏi bách tính tận lực làm hết sức cẩn thận tỉ mỉ.
Cho nên, sau khi đứng trên tường thành nhìn lễ tang, Kiếm Thánh mới thả gậy ra, cúi người cúi đầu đối với Trịnh Phàm.
Bái chính là Trịnh Phàm cho vị tông gia kia của hắn lễ ngộ này, đồng thời cũng bái bởi Trịnh Phàm ân trọng đói với Ngu Hóa Bình hắn.
Trịnh bá gia không đi làm bộ làm tịch gì, chỉ rất bình tĩnh nói:
-Đây là việc ta phải làm.
Đợi sau khi Kiếm Thánh rời đi, Trịnh Phàm một người đứng trên tường thành, bàn tay đặt trên ụ tường vuốt nhẹ, nhận biết nhiệt độ tường thành này, trong lòng không khỏi cảm khái:
Kiếm Thánh người này, đúng là không hiểu chính trị.
Giây lát sau, người mù bận bịu cả ngày đi lên đoạn tường thành này, đi đến phía sau Trịnh Phàm.
Không cần quay đầu lại, nghe tiếng bước chân đã biết là ai rồi.
Tứ Nương người chưa đến, hương thơm đã tới, Lương Trình bước đi ngay ngắn chỉnh tề, Phiền Lực bước đi rất nặng, Tiết Tam rất nhẹ, âm thanh từ đáy ủng của A Minh rất rõ ràng.
Chỉ có người mù, bước đi lúc nào cũng mang theo vẻ ung dung thoải mái kia.
-Chuyện này làm không tệ.
Trịnh Phàm nói.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long