Trịnh Phàm cười cợt, nói:
-Kha Nham bộ lạc có thể đánh hay, Bản Bá ban tặng các ngươi dê bò rượu ngon, đãi ngộ sau này của các ngươi sẽ ngang ngửa chính quân của Bản Bá; Nếu đường đường là bộ tộc Man tộc ngay cả dã nhân còn không trừng trị được, vậy thì đừng có mặt mũi nào nhìn ta lần nữa.
-Xin Bá gia yên tâm, chúng ta nhất định tử chiến!
Kha Nham Đông Ca lập xuống quân lệnh, Kim Thuật Khả thân là người Man, cũng đồng thời quỳ xuống theo Kha Nham Đông Ca, rốt cuộc việc này sẽ ảnh hưởng đến địa vị sau này của thành phần binh mã Man tộc tại Tuyết Hải Quan.
-Tốt, nhìn bọn ngươi thích dùng mạng đánh ra uy phong! Phải biết, lúc trước Đại hoàng tử ở trước mặt Bản Bá hận không thể quỳ xuống van nài, khổ sở cầu xin, mới khiến Bản Bá không thể không đáp ứng thu nhận nhánh đồ cưới này của hắn. Nhưng nếu các ngươi vô dụng, đừng trách Bản Bá không cho Đại hoàng tử mặt mũi! Rốt cuộc, Tuyết Hải Quan ta tuyệt đối không phải địa phương thu nhận rác rưởi!
. . .
Lớp học ở Tuyết Hải Quan đều tuân theo truyền thống Thịnh Lạc thành trước đây, mỗi tháng sẽ có năm ngày bọn nhỏ không lên lớp, các giáo viên sẽ dắt bọn hắn ra ngoài, tiến hành "Hoạt động ngoại khóa."
Có lúc sẽ tổ chức đi quân doanh, xem đám binh sĩ huấn luyện, hỗ trợ nuôi ngựa lau chùi giáp trụ, sau đó sẽ cùng đám binh sĩ ăn cơm trưa.
Có lúc sẽ đi vào xưởng, làm giúp một ngày, bữa cơm trưa cũng cùng công nhân trong xưởng ăn chung.
Trên cơ bản, bọn nhỏ sẽ được đưa tới tất cả cơ sở sản xuất kinh doanh của Bá tước phủ, ngoại trừ màn đỏ không thể đi.
Những nơi còn lại, đều có thể trở thành nơi cho học sinh các lớp "Trải nghiệm cuộc sống".
Trong Tuyết Hải Quan không nuôi người không làm việc, trừ phi là lão nhân già thật sự không thể động đậy, bằng không chỉ cần ngươi còn có thể làm việc, đều phân công công tác cho ngươi, ít nhất như quét rác vân vân.
Bà nội Lưu Đại Hổ phụ trách quét rác tại một khu vực thuộc bắc thành.
Dùng góc độ hậu thế mà nói, sẽ cảm thấy Bình Dã Bá phủ khống chế, bóc lột sức lao động của người dân, nhưng kỳ thực những người này không có bất kỳ lời oán hận nào.
Bọn họ đều trải qua chiến loạn, bản thân loại bỏ vẻ lập dị kia, đồng thời có thể ăn no, bốn chữ này thoạt nhìn đơn giản, nhưng cũng là mục tiêu suốt đời của phần lớn bách tính.
Chỉ cần được ăn cơm no, ngươi để bọn họ làm gì cũng được.
Ngày hôm nay Lưu Đại Hổ và một ít đồng học được giáo viên mang theo lên công trường phía nam Tuyết Hải Quan, từng dãy dân cư chỉnh tề được xây dựng, tất cả được phân khu phân khối nghiêm chỉnh giống từng khối ô vuông được trùm vào bên trong khối ô vuông lớn hơn.
Loại cách cục mang tính đối xứng và thống nhất này thể hiện phong cách thiết kế của Trịnh bá gia xuất thân từ họa sĩ.
Xây dựng nhà ở kỳ thực không phức tạp, vật liệu xây dựng không cần tốt, thời gian xây dựng cũng không dài, dân phu có thể tiến hành xây dựng cũng không hạn chế, nói chung được đảm báo rất lớn.
Bởi rất nhiều người tham dự xây dựng, tất cả đều sẽ đăng ký tạo danh sách, viết tên nghiệm thu, nói chung tất cả đều có ghi chép.
Nói rõ ngày sau nhà này xảy ra vấn đề gì về mặt chất lượng, tất cả người trong danh sách đều có thể bị liên lụy, nếu xảy ra vấn đề lớn tỷ như chết người, sẽ phạt tiền người thi công, còn người thợ cả sẽ bị định tội chém đầu.
Không chỉ trên phương diện này, nhà xưởng binh khí và rèn đúc tại Tuyết Hải Quan, không nói mỗi bộ giáp trụ, ngay cả mỗi một cái trường mâu hay một chiếc đao, phía trên đều phải đánh dấu, nói rõ người phụ trách là ai, một khi xuất hiện chất lượng xảy ra vấn đề, tất nhiên sẽ phải truy cứu trách nhiệm.
Những chi tiết này kỳ thực không phải sáng kiến của Bình Dã Bá phủ, mà do người mù sao chép một chút kinh nghiệm quản lý hiện đại.
Hôm nay, Lưu Đại Hổ và những học sinh này lên công trường này làm culi, cũng có thợ cả chuyên môn đến mang theo bọn họ tiến hành giảng bài, có thể nghe hiểu bao nhiêu không nói, nhưng ít nhất có thể giúp bọn nhỏ sớm có cái nhìn rộng rãi.
Rốt cuộc, sau khi bọn họ lên mười sáu tuổi, trên căn bản đều tham dự một trong những ngành nghề này, đồng thời bởi bọn họ hiểu biết chữ nghĩa mà hiểu được toán học, đồng thời từ nhỏ được “Trịnh bá gia” tiến hành công tác tư tưởng, độ trung thành được khắc vào trong xương, sau này dưới sản nghiệp của Trịnh bá gia, rất dễ dàng làm đến vị trí thợ cả hay tổ trưởng.
Bởi ngày thường Lưu Đại Hổ được Kiếm Thánh giáo dục và rèn luyện thân thể, tuy không thể nói rèn luyện gân cốt, bởi tuổi hắn còn quá nhỏ.
Nhưng khí lực và vóc người hắn so với những người bạn cùng trang lứa rất có ưu thế, sau khi được phân tổ, ưu Đại Hổ làm tiểu tổ trưởng, mang hơn hai mươi bạn học phụ trách vận chuyển một ít gạch vữa.
Công việc mới làm được một nửa, mọi người cảm giác mặt đất dưới chân như đang rung động.
Trong lúc nhất thời, không quản đại nhân hay hài tử, tất cả đều đưa mắt nhìn về phía tây nam, nơi đó xuất hiện một mảnh “Mây đen” đông nghịt.
Không… Đây là kỵ binh!
Giám sát viên phụ trách và Yến quân phụ trách tuấn tra Tuyết Hải Quan chủ động tán ra, làm tư thế chuẩn bị nghênh địch, nhưng rất nhanh tư thế nghênh địch bị giải trừ.
Yến quân lúc trước lan ra bắt đầu vòng lại, đồng thời phối hợp với một ít giám sát viên trên công trường bắt đầu duy trì trật tự.
Trong nội tâm bách tính trên công trường bỗng nhiên lơ ngơ như đu dây, bỗng nhiên nhấc lên, lại bỗng nhiên hạ xuống.
Phần lớn người trong bọn họ đều không xa lạ gì đối với chiến tranh, nhưng phần lớn người đều không muốn đánh trận, chí ít không muốn đánh trước cửa nhà mình.
Lưu Đại Hổ mang theo mấy bạn học đi về phía trước, muốn xem náo nhiệt một chút, tuy nói bị binh sĩ ngăn cản, nhưng đã chiếm trước được vị trí quan sát tốt nhất.
Trước hết tới, chính là Trịnh bá gia một người một kỵ đến.
Quân dân trong Tuyết Hải Quan đều rõ ràng, Bá gia bọn họ bởi không muốn làm đặc thù hóa, cho nên không mặc giáp trụ đặc thù, chỉ mặc giống binh sĩ bình thường.
Thế nhưng mọi người muốn nhận ra cũng rất đơn giản, đó chính là toàn bộ Tuyết Hải Quan, trừ bỏ Trịnh bá gia bên ngoài, không ai có Tỳ Thú để cưỡi, mà dưới khố Trịnh bá gia chính là Tỳ Hưu!
Lúc Trịnh Phàm tiến tới đây, trừ bỏ binh sĩ giữ gìn an ninh trật tự, tất cả quân dân đều quỳ phục xuống:
-Tham kiến Bá gia, Bá gia phúc khang!
-Tham kiến Bá gia, Bá gia phúc khang!
Trịnh bá gia vung lên roi ngựa, trên không trung đánh ra một tiếng nổ vang, xem như đáp lại quân dân, sau đó không giảm tốc độ ngựa, trực tiếp vào cửa nam thành.
Mà phía sau theo sát Trịnh bá gia, không ít người đã nhận ra Kim Thuật Khả là đại tướng tâm phúc của Trịnh Phàm, hắn đã từng gác cửa đông Thịnh Lạc thành, sau đó được Trịnh bá gia thưởng thức, một đường dựa vào quân công thăng chức.
Bên trong Thiết kỵ Tuyết Hải Quan, Man binh vốn chiếm không ít, Kim Thuật Khả xem như vị quan xuất thân từ Man binh có địa vị và sức ảnh hưởng cao nhất.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long