Cho nên, Kha Nham Đông Ca cởi giáp trụ ra, nhảy vào đầm nước bắt đầu bắt cá.
Trên ốc đảo hoang mạc kỳ thực cũng có dòng sông và hồ nước, nhưng diện tích khá nhỏ, đồng thời sẽ không dày đặc, nhưng kỹ năng bơi của Kha Nham Đông Ca tương đối tốt, không bao lâu đã tóm được hai con cá tuyết.
Cá tuyết này không phải cá tuyết trong đại dương mà kiếp trước Trịnh Phàm biết, loại cá này xem như loại độc nhất trên cánh đồng tuyết.
Lúc này, Tiết Tam vừa vặn cũng tới đây, tựa như rất quen tiếp nhận cá tuyết từ trong tay Kha Nham Đông Ca, lấy ra một thanh dao găm, bắt đầu lấy thủ pháp cực kỳ thành thạo làm cá.
Kha Nham Đông Ca rất ngạc nhiên đối với đao pháp của Tiết Tam, không ngờ tên lùn này lại biết loại thủ pháp lợi hại này, đây chính là người ngoài nghề xem trò vui, Kha Nham Đông Ca một bữa cơm có thể ăn mười cái bánh bao lớn, bản thân là một tên Thất phẩm Võ giả, cũng coi như người luyện đao.
Sau khi thái lát cá sống, Tiết Tam còn lấy ra hai bình nhỏ, một cái là nước tương, một cái là tương ớt.
Hắn lại đem một đôi đũa bạc rửa trong nước nóng, sau đó đưa cho Trịnh Phàm, nói:
-Chủ thượng, không có mù tạt, ngài tạm dùng.
Trịnh Phàm nhận đôi đũa, gắp một miếng cá chấm nước tương đưa vào trong miệng, mùi vị rất ngon, mà không có mùi tanh của cá.
Có điều Trịnh bá gia kỳ thực không phải kẻ tham ăn, chỉ hai ba miếng sau đó ra hiệu mọi người tới cùng ăn.
Tiết Tam chủ động lại đây, nói:
-Chủ thượng, lần này bên trong tù binh có cá lớn, hắn là Tam vương tử nhà Nãi Man Vương.
-Tam vương tử?
-Vâng, chủ thượng.
-Đi xem xem.
Tiết Tam chủ động cầm lấy khăn mặt chuẩn bị giúp Trịnh Phàm cọ chân, Trịnh Phàm trực tiếp né tránh, nói:
-Được rồi, được rồi, dù thế nào đi chăng nữa ta cũng không thể để ngươi đi làm chuyện này.
-Khà khà.
Tiết Tam gãi đầu một cái, lộ ra nụ cười giống Phiền Lực, nói:
-Thuộc hạ chỉ làm dáng một chút.
-A!
Trịnh Phàm cười một tiếng, sau đó nhận khăn vải lau chùi chân xỏ ủng vào, tiếp đó đứng dậy, còn đá hai phát vào mông Kim Thuật Khả và Kha Nham Đông Ca đang ăn cá lát sống.
-Làm việc đi, đừng chỉ biết ăn ăn ăn!
Lương Trình đã suất lĩnh kỵ binh Tuyết Hải Quan quanh co, nơi này cần người đi lo liệu, bản thân Trịnh bá gia có thể thảnh thơi hất tay làm chưởng quỹ, nhưng hai người này lại không được.
Mà một mực hai con hàng này chính là người lãnh đạo thực tế của những Man binh này.
Kim Thuật Khả bận bịu đưa tay đem mấy miếng cá lát cuối cùng nhét vào miệng, cười ha hả khi Trịnh Phàm đánh đùa, chạy đi lo liệu quân vụ rồi.
Kha Nham Đông Ca bị Trịnh Phàm đạp một cái, trong mắt lại ngậm nước mắt.
-Ha, làm sao, khóc?
Trịnh Phàm hỏi.
Kha Nham Đông Ca lắc đầu một cái, sau khi nuốt miếng cá còn lại trong miệng, nói:
-Bá gia, ta nhớ phụ thân ta, trước đây phụ thân ta cũng thường đá vào mông ta như vậy!
Tiết Tam vừa đứng, lông mày hơi căng thẳng.
Mẹ nó!
Đây là cao thủ!
-Lăn con bê, làm việc đi, dê bò gia súc ngựa đều thu nạp tốt cho ta, quản tốt tộc nhân của ngươi, đừng đụng loạn, chờ sau khi trở lại Tuyết Hải Quan sẽ thanh toán chiến lợi phẩm.
-Bá gia, trên đường ta và Kim Thuật Khả huynh đệ đã nói chuyện với nhau, ngài yên tâm đi, ta làm việc vẫn rất đáng tin!
Thấy Bá gia không có hứng thú nhận hắn làm còn nuôi, Kha Nham Đông Ca cũng rất thức thời chạy đi chỉ huy tộc nhân của hắn.
Trịnh Phàm mang theo Tiết Tam đi về phía địa phương tạm giam tù binh, trên đường Tiết Tam hơi lo lắng nói:
-Chủ thượng, sức chiến đấu của nhánh Man binh này có đảm bảo không?
Dù sao đây chỉ là binh mã mới đến, hơn nữa còn chưa được chỉnh hợp.
-Chí ít vẫn có thể đảm bảo điểm mấu chốt đi, bọn hắn sẽ không quá kém, ngược lại đối thủ của chúng ta cũng không mạnh!
Đây là cái nhìn của Trịnh Phàm, rốt cuộc cánh đồng tuyết đã không có Dã Nhân Vương, mà chư bộ trên cánh đồng tuyết chia năm bè bảy mảng từng người tự chiến, sức chiến đấu của bọn họ thật không dám khen tặng.
Lúc trước bất luận Tư Đồ gia hay Hách Liên gia, đều tùy tiện bỡn cợt chơi đùa đối với các bộ tộc trên cánh đồng tuyết.
Địa phương giam giữ tù binh rất lớn, kỳ thực chính là một vòng lớn, bên ngoài có một đám kỵ sĩ cầm trong tay cung tên, bày ra trận địa sẵn sàng đón quân địch, không ngừng tuần tra, tất cả tù binh bên trong đều nhét chung một chỗ ở đằng kia.
Nhưng đặc quyền thứ này, bất luận ở nơi nào cũng tồn tại, tỉ như bên trong trại tù binh, có một lều vải mà vị Tam vương tử kia lại ở ngay trong lều.
Sau khi Lương Trình suất quân chém giết vào, doanh trại này căn bản không có sức chống đỡ, người trong tộc một phần đầu hàng một phần chạy trốn, bởi lều vải Tam vương tử đặc thù, rất sớm được thủ hạ Tiết Tam chăm sóc, cho nên Tam vương tử muốn trốn cũng không được, hơn nữa hắn không cầm đao liều chết chống lại, rất dứt khoát đầu hàng.
Chờ lúc Trịnh Phàm sắp đi đến cửa lều vải, Tiết Tam vừa đi sau hắn kéo dài âm thanh hô to:
-Bình Dã Bá đến!
Dũng sĩ Kha Nham bộ lạc bên cạnh, ngươi nhìn ta một chút, ta nhìn ngươi một chút, có người hành lễ trên lưng ngựa, có người vỗ ngực, có người còn học lễ nghi Chư Hạ ôm quyền không ra khô ra khoai đối với Trịnh Phàm.
Những tình cảnh tùm la tùm lum này để Tiết Tam hài lòng, hắn yên lặng ghi chép vào trong cuốn sổ nhỏ.
Đối với Tuyết Hải quân mà nói, một hạng mục có thể sánh vai với sức chiến đấu chính là… Lễ nghi!
Không phải lễ nghi tầm thường, mà phải chú ý làm sao hô ứng và phối hợp ăn ý với chủ thượng, có thể giúp cho chủ thượng đứng ở nơi đó phất tay một cái có thể thu hoạch được cảm giác vạn chúng phục tùng, để một câu nói của chủ thượng có thể khiến hàng ngàn, hàng vạn binh sĩ có thể đồng thời nói ra câu tiếp theo.
Nói chung, lý do đầu tiên quân đội tồn tại chính là giúp chủ thượng cao hứng lên, thứ yếu mới là đánh trận.
Đương nhiên, hai vấn đều này không hề xung đột, thời đại này có thể tạo ra một nhánh quân đội chỉnh tề như một, đồng thời quen thuộc phục tùng tiết tấu mà nói, sức chiến đấu căn bản không kém đi nơi nào.
Rốt cuộc binh mã dưới trướng Trịnh bá gia, một phần xuất thân từ kỵ sĩ Tam Tấn, một phần từ Hình Đồ binh, một phần xuất thân từ Tĩnh Nam quân hoặc một phần xuất thân từ Man binh Man tộc, tố chất cá nhân đều đảm bảo, không phải loại cung nữ thái giám tạo thành quân đội kia.
Loại binh sĩ tố chất cao này phối hợp với ngay ngắn trật tự chỉnh tề, sức chiến đấu tăng lên rất rõ ràng.
Có điều, tuy tiếng la của Tiết Tam không thể khiến những dũng sĩ Kha Nham bộ lạc xung quanh phối hợp ăn ý, nhưng cái lều vải kia rất nhanh bị xốc lên, Tam vương tử mặc một bộ bạch y, trực tiếp quỳ phục xuống đối với Trịnh Phàm:
-Tội dân khấu kiến Bình Dã Bá gia, Bình Dã Bá gia phúc khang.
Phía sau Tam vương tử kia, còn có một người phụ nữ quỳ xuống, nữ nhân này không tính trẻ tuổi, nhưng không hề già.
Tiết Tam nhìn chằm chằm Ngô Nương quan sát, chủ thượng hắn có tính “Tào tặc” đã không phải là bí mật gì.
Ngay cả người của Ngân Giáp vệ đã biết phái thê tử người ta ra tới đây đánh úp, càng khỏi nói những Ma Vương đồng thời ở chung với chủ thượng rồi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long