Ừm ực…
Nhìn A Minh đi về phía này, nguyên bản Tỳ Hưu đang ngồi phơi nắng nơi đó, theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.
Trong thị giác và nhận thức của nó, nó biết Trịnh Phàm là chủ nhân của nó.
“Chủ nhân” nơi này kỳ thực đến từ chính kết quả huấn luyện trước đây.
Rốt cuộc, Hoàng thất Yến Quốc có truyền thống chăn nuôi Tỳ Hưu và Tỳ Thú lâu đời, coi như Tỳ Thú, không phải quan to hiển quý nào cũng có.
Việc huấn luyện luôn được ưu tiên hàng đầu, bằng không Hoàng thất ngươi ban một đầu Tỳ Thú ra ngoài, kết quả dã tính khó thuần trực tiếp ăn hoặc nuốt luôn chủ nhân, vậy ai dám xin Hoàng thất ban thưởng Tỳ Thú nữa?
Cũng bởi vậy, trong thị giác của Tỳ Hưu, Trịnh Phàm, đúng là chủ nhân của hắn, nhưng người chủ nhân này chỉ là một phù hiệu tượng trưng, mang ý nghĩa Trịnh Phàm có thể cưỡi nó, đồng thời, nó cũng phải phối hợp Trịnh Phàm.
Nhưng trên mức độ cảm tính khác, Tỳ Hưu cho rằng Trịnh Phàm giống nó, đều là tù nhân của một đám Ma Vương, tự nhiên cần nâng đỡ trợ giúp sưởi ấm lẫn nhau, cho nên, một số thời khắc Trịnh Phàm muốn làm một ít động tác khó, đầu Tỳ Hưu cũng tận lực phối hợp một hồi, cho “Đồng bào” đáng thương kia một chút an ủi và cổ vũ.
Cho chủ nhân nó có thể cùng nó, tiếp tục kiên cường dũng cảm tiếp tục sống dưới bóng tối của đám Ma Vương!
Mắt thấy A Minh lại đi tới, Tỳ Hưu hơi kinh sợ, sau đó nó yên lặng nằm nghiêng trên mặt đất, chậm rãi xoay người lại, chìa bụng cho A Minh xem.
A Minh đưa tay, vỗ cái bụng Tỳ Hưu một cái, bốn vó Tỳ Hưu run lên.
Có điều, hiện tại A Minh không có hứng thú gì đối với máu tươi của nó, bởi sự thật đã chứng thực vô dụng, cho nên A Minh tự nhiên ngồi xuống, lấy ra túi nước, uống một hớp máu, trên mặt lộ ra thần sắc say sưa.
Tỳ Hưu lập tức xoay chuyển lại đây, từ từ đem đầu tiến đến trước mặt A Minh.
-Ngươi cũng muốn uống?
A Minh lắc đầu một cái.
-Không thể cho ngươi uống.
Trên mặt Tỳ Hưu lộ ra vẻ thất vọng.
Nhưng rất nhanh, chóp mũi của nó bỗng nhiên ngửi một cái, sau đó bốn vó trực tiếp đứng thẳng lên, bắt đầu vung vẩy bốn phía.
-Làm sao rồi?
A Minh hỏi.
Chân trước Tỳ Hưu bắt đầu không nhẫn nại được đào động mặt đất, hơi thở cũng bắt đầu phát thô, con mắt từ từ ửng hồng.
-Động dục rồi?
-Ngươi con trọng con ngựa cái nào? Nói đi, ta dắt nó cho ngươi.
Ánh mắt của Tỳ Hưu bỗng nhiên chuyển hướng về một phía, nhìn chằm chặp nơi đó, hưng phấn còn kém trực tiếp nhảy ra chuồng ngựa, chuẩn bị ngang ngược rồi.
-Ngồi xuống!
A Minh khẽ quát.
Anh…
Tỳ Hưu chớp mắt ngồi xuống ngoan ngoãn.
A Minh thu hồi túi rượu, đứng lên, đi tới trước mặt Tỳ Hưu, cầm dây cương trên cổ Tỳ Hưu, nói:
-Ngươi rốt cuộc phát hiện cái gì, mang ta cùng đi tìm.
Lúc này Tỳ Hưu lại khôi phục hưng phấn, không ngừng thả khí, thậm chí còn chảy nước miếng.
A Minh hơi ghét bỏ nhìn lướt qua Tỳ Hưu, lôi nó ra khỏi chuồng ngựa.
Nhưng rất nhanh, vẻ hưng phấn trên mặt nó lần thứ hai thu lại, đầu chống đỡ mặt đất, bắt đầu ngửi, tựa hồ rơi vào một loại mê man sâu sắc nào đó.
A Minh không sốt ruột, đứng bên người Tỳ Hưu.
-Lại không cảm ứng được rồi? Rốt cuộc là cái quỷ gì.
. . .
-Rốt cuộc là cái quỷ gì, tại sao bên người vị Bình Dã Bá này lại có một con Tỳ Hưu!
Bên trong huyệt đạo dưới lòng đất, mèo đen đè thấp âm thanh gầm hét lên.
Phía trước mèo đen là một con hồ ly.
Có điều bất luận hồ ly hay mèo đen, trên người chúng đều có vết cháy đen rõ ràng, như vừa bị thiêu đốt.
-Này, Hoa Cơ, ngươi có nghe ta nói hay không, đây là Tỳ Hưu, không phải Tỳ Thú! Nếu không phải ta sớm cảm ứng được, dùng năng lực của ta che lại yêu khí trên người chúng ta, hiện tại chúng ta đã bị tóm rồi!
Mèo đen nói đến đây, thở dài một hơi, nói tiếp:
-Cũng may đầu Tỳ Hưu này còn chưa thành niên, hỏa hầu còn chưa đến nơi đến chốn, bằng không căn bản không gạt được nó! Nhưng ta không thể che lấp được lâu!
Hồ ly lập tức quay đầu lại đây, miệng nói tiếng người nói:
-Ầm ĩ chết thôi, ta biết rồi, chúng ta nhanh tới vị trí, vị trí hiện tại của vị Bình Dã Bá kia đang ở phía trước rồi.
-Ngươi vẫn chưa muốn từ bỏ?
-Từ bỏ làm gì? Làm sao có khả năng từ bỏ? Hiện tại chúng ta vẫn ở trong quân doanh hắn, nếu từ bỏ trở về, yêu lực của ngươi có thể chống đỡ được bao lâu? Có thể chống đỡ đến lúc chúng ta đào động rời khỏi đây sao?
Thanh âm hồ ly gấp gáp nói tiếp:
-Hiện tại chúng ta chỉ cần buông tay một kích, chỉ cần ta có thể câu dẫn trụ vị Bình Dã Bá kia, cho dù Tỳ Hưu cũng không thành vấn đề!
Mèo đen vẫn cố thuyết phục nói:
-Nhưng ngươi đã chết rồi, Nãi Man Vương rất yêu ngươi kia, trước khi đầu hàng đã thiêu chết ngươi rồi!
Hồ ly tức giận nói:
-Đừng đề cập cái này với ta, nhấc đến càng tức giận!
Con mèo đen kia vẫn cố nói:
-Phỏng chừng vị Nãi Man Vương kia cũng biết tin tức rồi, nghe nói vị Bình Dã Bá kia thích vợ người ta nhất.
-Ngươi ngậm miệng lại, nhanh đào cho ta!
-Nhưng ngươi làm sao đi tới? Thân phận của ngươi đã chết rồi, ngươi đã không phải vợ người ra rồi!
Hồ ly nói:
-Nam nhân có hai thứ khó nhất dứt bỏ nhất!
Mèo đen hỏi:
-Cái gì?
Hồ ly đắc ý nói:
-Một cái là vợ người ta, một cái khác, chính là hồ ly tinh.
-Cái này… Ngươi chắc chắn chứ?
-Ta tin tưởng ta có thể!
Mèo đen thở dài nói:
-Không biết khẩu vị Bình Dã Bá kia nặng bao nhiêu, nếu biết ngươi là hồ ly tinh, còn…
Hồ ly hừ lạnh nói:
-Loại nam nhân này, đã không thể dùng ánh mắt thế tục tầm thường đối xử hắn rồi.
Người khác không dám nghĩ, hắn dám!
Người khác không muốn làm, hắn dám!
Người khác không dám làm, hắn dám!
Mèo đen vẫn cố nhắc nhở, nói:
-Hoa Cơ, lần này ngươi đánh cược quá rủi do, vạn nhất…
-Quý khí, quý khí, quý khí, ngươi ngẫm lại xem, ngay cả Hoàng tộc Yến Quốc cũng đem Tỳ Hưu tặng hắn, đây chính là Tỳ Hưu, không phải Tỳ Thú tạp giao. Loại người này, thân phận của hắn, cao quý không tả nổi! Chỉ cần có thể thành công, có thể lưu bên gối hắn, mỗi đem hút một chút quý khí của hắn, cũng bù đắp bao nhiêu năm tháng cô tịch chúng ta trong rừng khổ tu.
Hồ ly nói đến đây, càng thêm cương quyết:
-Ta sẽ không đi, ta cũng không sợ, lần này, không thành công thì thành nhân!
Con mèo đen kia nói như thét lên:
-Ngươi điên rồi, ngươi điên rồi, ngươi đúng là điên, ta bị ngươi hại chết, bị ngươi hại chết mất thôi!
Tuy rằng trong miệng vẫn không ngừng ồn ào, nhưng mèo đen vẫn đang không ngừng vung vẩy đuôi, toàn lực che lấp yêu khí tản ra.
Rốt cuộc, đầu hồ ly kia dừng động tác lại.
Nàng ngẩng đầu lên, dùng móng vuốt chỉ chỉ phía trên, nói:
-Đến đi, ngay bên trên này, hẳn chỉ có một người Bình Dã Bá.
-Ngươi muốn đi thì đi đi!
Mèo đen kia đã không thèm ném xỉa nữa.
-Ta tận lực che lấp một lúc cho ngươi, hi vọng ngươi nhanh chóng chiếm được vị Bình Dã Bá kia, bằng không ta không chịu được nữa rồi.
Hồ ly gật gù, trong mắt lộ ra vẻ kiên định.
Kỳ thực, nguyên bản không cần thiết mệt như vậy…
Nhưng ai bảo hai tên này vẫn cho rằng Nãi Man Vương đần độn cực dễ khống chế, trước khi đầu hàng bỗng nhiên làm ra loại hành động thần kinh này, trực tiếp phá hỏng bố cục và mưu tính của bọn hắn.
-Ta lên!
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long