Đương thời, cây thuốc lá vẫn chưa hoàn toàn lưu hành ở phương đông, rốt cuộc chơi thuốc phiện dùng tán vẫn hợp pháp, cũng không phải không ai sử dụng cây thuốc lá, nhưng phần lớn đều dùng như dược liệu, dân gian vẫn lưu truyền câu chuyện đốt thuốc lá có thể tẩy trừ ô uế.
Phiên dịch theo hiện đại chính là, dân chúng cho rằng đốt cây thuốc lá có thể tiêu độc sát trùng, để bản thân không dễ sinh bệnh, thậm chí có thể ích thọ duyên niên.
Hòa thượng này có thể biết cây thuốc lá có hại cho sức khỏe, mang ý nghĩa đúng là hành gia, nhớ tới lúc trước Tĩnh Nam Hầu thấy hắn hút thuốc lá đã nói thứ này có hại với Võ giả, bởi thuở nhỏ Tĩnh Nam Hầu đã được rèn luyện thân thể tự nhiên hiểu được những kiến thức này.
Lão hòa thượng nhận điếu thuốc, học tư thế của Trịnh Phàm và người mù, cắm vào trong miệng.
Trịnh Phàm dùng hộp quẹt châm lửa, sau đó đưa hộp quét cho người mù, sau khi người mù dùng xong lại đưa cho lão hòa thượng.
Lão hòa thượng vội vàng đứng dậy, khách khí nói:
-Làm phiền thí chủ rồi.
Ba nam nhân đều châm lửa.
Lão hòa thượng làm rất tự nhiên, hiển nhiên trước đây coi như không hút nhiều thuốc lá, nhưng chắn chắn đã nếm thử cây thuốc lá.
-Lão hòa thượng, ngươi đều nói vật này hại sức khỏe, tại sao vẫn dám dùng?
Lão hòa thượng hồi đáp:
-Đây chỉ là một bộ thân xác thối tha mà thôi, đáng gì, sớm ngày mục nát, bần tăng cũng có thể sớm ngày phi thăng cực lạc rồi.
-Cũng biết nhìn thoáng.
-Để Bá gia cười chê rồi.
Người mù một mực yên lặng hút thuốc, không lên tiếng.
-Lão hòa thượng, vì sao đến Tuyết Hải Quan ta?
-Bởi trước đây bần tăng cho rằng đây là một tòa tịnh thổ.
-Ha ha, nửa năm trước nơi này còn đây thi hài nằm ngổn ngang, cái gì gọi là tịnh thổ?
-Người chết xác thực rất nhiều, già chết trẻ chết, địa phương có càng nhiều người chết đó với bần tăng mà nói, tự nhiên chính là “Tịnh thổ” rồi.
-Sách!
Trịnh Phàm nở nụ cười, sau đó dặn dò:
-Mang đến cho tiểu sư phụ này một bình rượu.
Tiểu hòa thượng Liễu Phàm nghe vậy, cắn đùi dê ngẩng đầu nhìn sư phụ hắn.
-Ai, nếu Bình Dã Bá dùng binh đao bách ngươi dùng rượu phá giới, vậy ngươi phá đi, Phật tổ biết ngươi khó xử, sẽ không trách tội!
-Hừm, sư phụ.
Tiểu hòa thượng Liễu Phàm kia trực tiếp rút ra nút trên bình rượu nhỏ, một ngụm "Sùng sục sùng sục", lại thả vò rượu xuống.
-A!
Lập tức, hắn lại tiếp tục gặm đùi dê.
Nhìn dáng dấp kia, tửu lượng tuyệt đối tốt.
-Bá gia, bần tăng biết được ngài dự định làm gì.
-Há, cái gì?
Không Duyên hòa thượng đưa tay chỉ phía bắc, nói:
-Bá gia được Yến Hoàng tứ phong Bình Dã Bá, bây giờ trấn thủ Tuyết Hải Quan, chỗ cần đối phó nhất tự nhiên là dã nhân trên cánh đồng tuyết rồi. Cánh đồng tuyết quá lớn, cũng quá mức rộng lớn, cánh đồng tuyết dã nhân tự nhiên chia năm bè bảy mảng, nhưng muốn thu thập lại, cũng không dễ dàng. . . Cái Bá gia muốn. . . Chính là không đánh mà khuất phục địch!
-Ngươi nói tiếp.
Không Duyên hòa thượng mỉm cười nói:
-Tiếp theo, hẳn Bá gia nên nói với bần tăng mới đúng.
Trịnh Phàm tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi:
-Ồ? Bản Bá nên nói cái gì?
Không Duyên hòa thượng gật gù nói:
-Bá gia, bần tăng nguyện giúp sức cho ngài.
Trịnh Phàm hứng thú hỏi:
-Đã nguyện giúp sức, tại sao vẫn muốn chạy trốn khỏi miếu đài?
Không Duyên đáp:
-Bần tăng đã du lịch qua rất nhiều cổ tháp, nhưng vẫn chưa từng ở nơi nào lâu dài, chỉ vì bần tăng cảm thấy, phật có thể quỳ, nhưng người không được quỳ. Đương nhiên, Bá gia có binh đao áp bách, bần tăng chỉ có thể quỳ!
Trịnh Phàm phả hơi thuốc lá, nói:
-Ý của ngươi là, ngươi muốn một toà chùa miếu riêng?
Không Duyên rất dứt khoát đáp:
-Đúng.
-Cái này đối với ngươi mà nói, không tính khó.
-Chùa miếu không chỉ cần Chân Phật trấn thủ, còn cần có Phật nhân gian tọa trấn!
Ý đại khái chính là, đến chùa miếu cũng phải cần hậu trường.
Trịnh Phàm hơi muốn cười, hắn nhớ lúc trước Tứ Nương muốn mở hội sở, cũng nói một câu gần như vậy.
-Bản Bá, có thể đáp ứng ngươi, tiền đề là trước tiên ngươi cần làm việc cho ta, chỉ cần hoàn thành việc này, mở một toà chùa miếu ở Tuyết Hải Quan cho ngươi, coi như ngươi muốn mở Tổ Đình, Bản Bá cũng ủng hộ ngươi.
-Bần tăng đa tạ Bá gia.
-Đáp ứng?
-Không phải đáp ứng rồi sao.
-Nhưng ta chỉ nói suông thôi!
Không Duyên quả quyết nói:
-Nhưng bần tăng tin.
Trịnh Phàm bật cười nói:
-Sách, hòa thượng ngươi thật thú vị, người mù đâu!
-Có thuộc hạ.
-Giữa các ngươi cần giao lưu thêm một chút, công tác huấn luyện bên trong miếu đài thử xem có thể giao cho hắn không?
Người mù rốt cuộc có quá nhiều việc cần phải làm, có thể tìm được một người tới, giúp đỡ chia sẻ một chút áp lực cũng tốt.
Trước mắt, quan trọng nhất chính là công tác giáo dục chính trị tư tưởng đối với tộc nhân Kha Nham bộ lạc, công việc này phải do người trong nhà làm, tuyệt đối không thể mượn tay người khác.
-Vâng, chủ thượng.
Hai tay lão hòa thượng hợp thành chữ thập, nói thành tiếng:
-Bần tăng định sẽ không để Bá gia thất vọng.
-Nếu làm tốt chuyện này, coi như ngươi muốn mở một tòa đại miếu trong thành Yến Kinh, Bản Bá cũng có thể giúp ngươi.
Không Duyên hòa thượng nghe vậy, kinh ngạc đến miệng mở ra, đây không phải giả, bởi trong nháy mắt này, hắn nghĩ thông suốt rất nhiều.
-Dã nhân, cũng không phải…
-Ha ha.
Thân thể Trịnh Phàm hơi ngửa ra sau, nâng đầu gối lên, trực tiếp bóp tắt đầu thuốc lá, nói:
-Cánh đồng tuyết lớn, thật lớn, dã nhân cũng xác thực nhiều, nhưng những thứ này, Bản Bá vẫn chưa để vào mắt, ngược dòng mấy trăm năm trước, ngươi biết cái gì mới là đại họa tâm phúc chân chính của Đại Yến ta không!
Là Man tộc!
-Chúng ta đều là người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, trong vòng ba năm, nếu ngươi có thể làm ra hiệu quả trên cánh đồng tuyết, ngày sau ngươi vào Yến Kinh đăng đường nhập thất, được phong quốc sư đều không phải chuyện nằm mơ. Yến Hoàng Bệ Hạ ta trên phương diện này… Hào phóng nhất!
Theo Trịnh Phàm hiểu rõ đối với Yến Hoàng, nếu ngươi có thể hỗ trợ giải quyết vấn đề Man tộc, phong ngươi chức quốc sư thật không tính là chuyện gì to tát.
Không Duyên hòa thượng nói ngay:
-Đa tạ Bá gia.
-Người mù.
-Có thuộc hạ.
Người mù đứng dậy, nói với hai người này:
-Hai vị, xin mời đi theo ta.
-Tốt, tốt.
Không Duyên hòa thượng đưa tay nắm lấy cái tay đầy mỡ của tiểu hòa thượng, lôi kéo hắn xuống lầu, đi theo người mù.
A Minh mở miệng nói:
-Chủ thượng, đáng tin sao?
Trịnh Phàm nói:
-Cho thử một lần, ngược lại cũng đem mấy chục hơn trăm cái thần côn đưa đến cánh đồng tuyết, chúng ta cũng không tổn thất gì, nha không, đến thời điểm nói không chừng cần ngươi phối hợp một hồi.
A Minh thắc mắc hỏi:
-Để thuộc hạ phối hợp?
Trịnh Phàm gật gù nói:
-Để biểu diến Cải Tử Hoàn Sinh chi thuật.
A Minh không do dự, đáp:
-Tốt, chủ thượng.
Trịnh Phàm như nghĩ tới điều gì, nhắc:
-Nhà xưởng bên kia, đã khởi công chưa?
-Đã khởi công rồi, chủ thượng.
-Hừm, dành thời gian đi, cực khổ rồi.
-Chủ thượng nói quá lời rồi.
Trịnh Phàm căn dặn:
-Canh thịt dê nhà này rất ngon, tòa phủ đệ mới sắp xây xong chưa, nếu xong điều họ vào phủ đi.
Hiện nay trong thành Tuyết Hải Quan này, tất cả sản nghiệp đang bày bán, trên danh nghĩa đều thuộc sở hữu của phủ bá tước, muốn điều động một đầu bếp chỉ là chuyện trong một câu nói.
-Tốt, chủ thượng, ta đi nói với Tứ Nương.
-Ừm.
-Ừm.
-Ngươi không còn lời nào khác nói với ta sao?
Cho ngươi cơ hội mở miệng, chẳng lẽ không muốn thăng cấp?
-Chủ thượng, thuộc hạ còn chưa nghĩ ra.
-Vậy ngươi từ từ suy nghĩ đi, không cần vội!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long