Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 839: TỨ ĐẠI TƯỚNG

- Con!

- Hừm, sao cha?

- Lát nữa kiểm kê lại đồ vật, ngày mai chúng ta phải lên đường rồi.

- Yên tâm đi cha, ta đã kiểm kê rồi, có điều em rể nói, chờ sau khi chúng ta vào kinh, không cần đặt mua cái gì, hắn sẽ giúp chúng ta dàn xếp.

Lão Hà thở dài, giơ tay lên.

Hà Sơ ngoan ngoãn đem đầu đưa qua.

Đùng!

Hắn đã ăn trọn một cái bạt tai.

- Ngươi là ngươi, hắn là hắn, chúng ta đều có tay chân, còn chưa đến mức làm chuyện “Liếm” người ta để sống.

- Nhưng, cha…

- Sao rồi?

- Lúc ngày lễ ngày tết, ngài không phải theo mọi người đồng thời bá Bệ Hạ sao?

Mỗi khi có đại lễ việc lớn, kỳ thực mọi người kinh thành đều ngóng trông phân đoạn quỳ lại Hoàng Đế Bệ Hạ.

Lão Hà chép miệng, quật cường nói:

- Bệ Hạ là Bệ Hạ, thông gia là thông gia.

Hà Sơ thắc mắc:

- Có cái gì không giống sao?

Lão Hà thở dài nói:

- Con, cha ngươi bán thịt heo nửa đời người, tối thiểu vẫn hiểu được những đạo lý kia. Nói thế nào đây, hôn sự này, chúng ta trèo cao người ta, trèo cao đến tận trời rồi. Gia sản nhà chúng ta đúng là không đáng trong mắt người ta. Nhưng nhà lão Hà ta vẫn còn sót lại… Chút cốt khí!

Hà Sơ gật đầu.

- Đúng, cha.

- Sơ, ngươi cần kiên cường lên, Lục điện… Lục tử bảo ngươi đọc sách học viết chữ, ngươi nhận, ngươi đi học. Lục tử mời ngươi ăn cái gì, ngươi trước tiên tự cân nhắc một chút, ngươi ăn được hay không?

Lão Hà dừng một chút, nói tiếp:

- Hắn mời ngươi ăn một con cá, ngày mai ít nhất ngươi phải mời hắn lại nửa con gà. Nếu ngươi cảm giác ngày mai không trả nổi, hôm nay đừng đi ăn nữa. Làm người, làm việc, cùng người lui tới, giao du mà, chính là có qua có lại, ngươi không thể ăn không của người ta, hiểu không?

- Ta hiểu rồi, cha.

- Biết chữ tốt, đọc sách cũng tốt, ngày xưa cha trì hoãn ngươi bởi cảm thấy đọc sách, biết chữ cùng lắm làm một tiên sinh phòng thu chi, còn không bằng sớm theo cha giết lợn kiếm lời. Hiện tại, cần đọc sách viết chữ nhiều, thật nhiều rồi!

- Tại sao, cha?

Lão Hà lắc đầu, nói:

- Muội tử ngươi đã xem như người nhà họ Cơ, là người Hoàng gia, nếu nói ca ca hắn là một kẻ không biết chữ, chẳng phải để muội muội ngươi mất mặt.

Hà Sơ nói:

- Em gái không sẽ để ý cái này, cha.

- Nàng để ý hay không là chuyện của nàng, hai nhà chúng ta đều lưu ý, cuộc sống sau này của muội muội ngươi không quá dễ chịu. Dòng dõi dòng dõi, những năm trước đây, Đại Yến ta chú ý cái dòng dõi này, dòng dõi so với trời còn cao hơn!

- Hiện tại không còn môn phiệt nữa, cha.

Yến Hoàng ngựa đạp môn phiệt, giết đến máu chảy cuồn cuộn.

Lão Hà lần thứ hai thở dài, đưa tay ra.

Hà Sơ thấy thế, cũng lần thứ hai đàng hoàng đem đầu tới.

Đùng!

Lại ăn một cái tát.

Bao nhiêu khí lực cũng vô dụng, không phải đau lòng nhi tử, mà cảm thấy dùng sức đánh nhi tử cũng hơi phí sức.

Lão Hà đưa tay chỉ bộ ngực, ngữ điệu trầm trọng nói:

- Dòng dõi, từ đáy lòng!

. . .

- Hiện tại đều lưu truyền một câu nói như vậy, cũng không biết Lục điện hạ ngài đã nghe qua chưa? Nói thế giới hiện nay bắt đầu từ khi Bệ Hạ nhà ta càn quét môn phiệt, thiên hạ đã thay đổi.

Thời kỳ thái bình tầm thường, giang hồ đặc sắc, vì vậy có Tứ đại kiếm khách, có Thất đại đao khách, cũng có Cửu gia thương bổng, còn có các loại môn phái võ học khác, thế nào cũng phải phân ra mấy nhà mấy đẳng cấp vân vân.

Mấy đại thiên sư, mấy chỗ Tổ Đình, vì hương hỏa vì danh khí, cũng từng người từng cái nổi danh.

Nhưng chiến tranh thế gian vừa đến, giang hồ chớp mắt bị tư thế hào hùng vọt tới, đánh tàn tạ không thể tả, Tổ Đình bị đạp lên càng không dám nổi giận.

Kiếm Thánh Tấn địa kia còn dựa vào Thiết kỵ Yến Quốc ta, Thiên Hổ sơn càng bởi Tĩnh Nam Hầu đốt diệt đến sạch bóng, Tạo Kiếm Sư Sở Quốc phải chạy trốn dưới Ngọc Bàn thành, vân vân, nói chung tất cả đều rơi vào hoàn cảnh tương đối chật vật.

Nhưng người không phận sự tất nhiên rảnh rỗi không chịu nổi, tỷ như hiện tại có người bắt đầu lưu truyền một lời giải thích mới, chính là lấy binh gia làm chủ, phụ lấy thân phận địa vị tôn sùng.

Cơ Thành Quyết vừa nâng chung trà lên nước, vừa hướng người thanh niên trẻ trước mặt cười nói:

- Há, cái này chẳng phải liệt Tĩnh Nam Hầu Trấn Bắc Hầu vào?

- Không phải vậy, thời bình tất nhiên lấy người trẻ tuổi một đời làm chủ: Tiểu vương tử Man Vương hoang mạc trong những năm gần đây hoạt động nhiều lần, trước đó Man Vương bàng quan Đại Yến ta khai chiến với Càn Tấn, kỳ thực cũng vì rảnh tay chuyên tâm đem Vương đình giao cho vị Tiểu vương tử kia.

Thanh niên kia dừng một chút, lại nói:

- Có người nói, vị Tiểu vương tử Man tộc kia được Tả Hữu Hiền Vương và Tả Hữu Cốc Lễ Vương coi trọng, bản thân càng được gọi là Hùng ưng trăm năm khó gặp trên hoang mạc. . . Nói không chừng, ngày sau sẽ trở thành họa của Đại Yến ta.

Cơ Thành Quyết lắc đầu một cái, nói:

- Chỉ cần người Man tộc có thể thở dốc, vẫn là họa của Đại Yến ta.

- Còn có một vị, chính là Chung Thiên Lãng Chung gia Càn Quốc, người này là nhân vật chống cờ đời kế tiếp của Chung gia đời này, lúc trước Đại Yến ta khai chiến với Càn Quốc, người này từng suất kị binh tiến vào Yến cảnh ta đột kích gây rối. Trong chiến sự lần đó, các lộ binh mã Càn Quốc lần lượt tan tác, chỉ có hắn, miễn cưỡng xem như cho Càn Quốc, cho vị quan gia kia vớt vát một chút mặt mũi.

Cơ Thành Quyết lơ đễnh nói:

- Chung Thiên Lãng kia ta cũng nghe nói qua, nhưng không cảm thấy có bao nhiêu hiếm lạ. Càn Quốc đất rộng người đông, cái gọi là hạt giống tướng tinh đếm không xuể, nhưng ngược lại, vẫn không chịu được Càn Quốc sập lần nữa.

- Người thứ ba lại là Niên Nghiêu Sở Quốc, xuất thân là tư nô trong phủ Tứ hoàng tử hay Nhiếp Chính Vương Sở Quốc hiện nay, lần này mặc dù Sở Quốc nội loạn nhưng có thể bình định cấp tốc như vậy, hắn xuất lực rất lớn, không chỉ suất quân bắt giữ hai vị hoàng tử Sở Quốc đoạt vị, ngoài ra còn làm kinh sợ người Tang.

Người thanh niên cười nói tiếp:

- Người Sở gọi hắn là chó săn thứ nhất dưới trướng Nhiếp Chính Vương!

- Ta thấy vị này, so với Chung Thiên Lãng còn không bằng, Chung Thiên Lãng tốt xấu gì cũng thắng mấy trận nhỏ với Đại Yến ta, chí ít là đối ngoại, còn vị kia chỉ biết nội chiến, không có gì quá mức!

- Lục điện hạ, người thứ tư kia là ai, nghĩ đến đây hẳn không cần hạ quan nhiều lời chứ?

Đương thời, kẻ tò mò bình chọn bảng xếp hạng, có thể không phân trước sau, bởi tranh luận không ngừng, người ngoài cũng khó có thể định ra số ghế, nhưng thường thường yêu thích gọi chung một cái đại loại.

Miễn cưỡng muốn tập hợp bốn cái, bảy cái, chín cái hoặc thập đại vân vân.

Hiện nay, Tấn Quốc hủy diệt, nguyên bản Tấn Quốc hẳn chiếm được một vị trí tiêu chuẩn không còn nữa, cho nên muốn bình chọn, lấy luôn vị Tiểu vương tử Man tộc hoang mạc kia.

Vị trí thứ tư, cũng chính là then chốt, tự nhiên thuộc về Yến Quốc.

Tuổi trẻ, lại có được quân công hiển hách… Đồng thời được khen là tướng tinh.

Cơ Thành Quyết đưa tay vỗ vỗ trán, nói:

- Trịnh Phàm.

- Chính là Bình Dã Bá.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!