Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 857: TIỀN TÀI, LÀ THỨ TỐT

Lúc trước Yến Hoàng hắn, bản thân từng lĩnh hội qua vị nhạc phụ kia, Mẫn gia kia, có tài lực khủng bố cỡ nào!

Bọn họ dùng bạc lót đường, dùng bạc đi cấu kết giao thiệp, dùng bạc đi nâng đỡ quan lại, bạc của họ như nước sông lớn ngấm vào tất cả khe hở dưới chân mặt đất.

Chỉ có điều, tái diễn là tái diễn, luân hồi là luân hồi, nhưng loại áp lực và thâm trầm ngay xưa, đã không còn rồi.

Không phải bởi ngày hôm nay hắn đã là Cửu Ngũ Chí Tôn, mà bởi:

Người đã từng chỉ trì màn đại hôn kia, lão gia chủ Mẫn gia hùng tâm bừng bừng… Đã biến thành con trai hắn!

Chính lúc Ngụy Trung Hà bên cạnh còn đang cẩn thận chặt chẽ chờ đợi Bệ Hạ nổi giận, lại nghe được tiếng cười mắng từ vị Bệ Hạ này:

- A, tiểu súc sinh này.

. . .

Một hồi đại hôn chưa bao giờ có, đã hạ màn.

Nhưng sóng biển mà nó đã nhấc lên, đã xa xa không có ý ngừng lại.

Lúc trước những người nào hết sức lãnh đạm và lơ là, bây giờ đã chú ý như người phát điên.

. . .

Tây viên.

Trong một ngôi đình đài thấp thoáng bên trong núi giả.

Quận chúa ngồi trên băng đá, nàng cầm thức ăn cho cá trong tay, ném cho cá đang bơi trong bể nước.

Tây viên được chế tác từ nghệ nhân Càn Quốc, tinh tế không gì sánh được, trong cụm giả sơn, sóng xanh nhẹ xao, cá bơi tung tăng, cảnh đẹp mê người.

Có thể nói trên phương diện hưởng thụ, người Càn tuyệt đối đứng đầu phương đông, không, phải nói đứng đầu đương đại.

- Ca ca, ngươi tới chậm rồi!

Quận chúa mở miệng nói.

Sau người nàng, xuất hiện bóng dáng của Lý Lương Thân, còn có thanh đại kiếm vẫn bên người hắn không rời.

Lý Lương Thân giống kiếm của hắn, thậm chí có lần có kẻ trên giang hồ cảm thấy cái gọi là Tứ đại kiếm khách kia, Lý Lương Thân so với Tạo Kiếm Sư còn không xứng đứng vào danh sách này.

Bởi Kiếm Thánh Tấn địa và Bách Lý Kiếm Càn Quốc, kiếm của bọn họ đều phiêu dật, phù hợp với hình tượng kiếm khách trong lòng mọi người, ống tay áo phiêu phiêu, kiếm khí như cầu vồng, giống trích tiên giáng thế cầm kiếm phục ma.

Cho tới Tạo Kiếm Sư, trước tiên không đề cập hắn rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng, có phải hàng lởm bị thổi ra hay không, nhưng người ta biết làm ra kiếm thuộc hàng cao cấp tinh mỹ nhất, ngay cả thanh Long Uyên kiếm trong tay Kiếm Thánh kia, càng là truy cầu một đời của đám kiếm khách.

Mà Lý Lương Thân.

Kiếm của hắn, thực sự quá thiếu vẻ đẹp, rất nhiều người cảm thấy hắn không nên dùng bội kiếm, đem kiếm đổi thành đao, kỳ thực cũng giống vậy.

- Hôm nay Lục hoàng tử đại hôn, có rất nhiều chỗ cần phải chú ý.

Lý Lương Thân nguyên là quan Tổng binh Trấn Bắc quân, hiện nay là chủ tướng đại doanh Đông Môn ngoài thành Yến Kinh, ngoài kinh thành cũng không phải có đông tây nam bắc bốn đại bản doanh, mà chỉ có hai đại doanh đông tây, Tây doanh là Cấm quân mới được bổ sung vào biên chế, sức chiến đấu và trình độ tinh nhuệ tự nhiên không cách nào sánh vai với Đông doanh lấy Trấn Bắc quân làm chủ.

- Hôn lễ rất náo nhiệt đây!

Quận chúa cảm khái nói.

Lý Lương Thân gật gù.

- So với ta lần trước, còn náo nhiệt hơn quá nhiều, quá nhiều!

Lý Lương Thân nghe vậy, khóe miệng lộ ra một vệt ý cười.

Con gái đa sầu trên chuyện đại sự cả đời, tất nhiên sẽ không nhịn được so sánh.

Không phải gả hoàng tử? Nàng được gả cho Thái tử.

Nữ nhân Hà gia chỉ là con gái nhà mổ lợn, còn nàng? Nàng chính là quận chúa.

Lần trước, hôn lễ của quận chúa và Thái tử bị gián đoạn, bởi đánh dấu Hoàng thất và Trấn Bắc Hầu phủ thông gia, cho nên cũng coi như long trọng không gì sánh được, nhưng so với hôm nay, đúng là không cách nào so được.

Mưa tiền đầy trời, hoa khôi tướng chúc, có thể nói, hơn một nửa người trong thành Yến Kinh, đều chứng kiến đại hôn này.

Quận chúa nghiêng mặt sang bên, nhìn Lý Lương Thân, nói:

- Đại hôn lớn như vậy, cũng không trách đại doanh bên ngoài kinh thành cũng bị kinh động.

Thất thúc bưng nước trà đi tới, một chén đặt trên bàn nhỏ, một chén đưa cho Lý Lương Thân.

Quận chúa cầm thức ăn còn lại trong tay, ném vào trong ao, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay.

- Lần này Cơ lão lục, thật ghê gớm rồi!

Lý Lương Thân gật gù, nói:

- Để người ta phảng phất cảm thấy Mẫn gia năm đó, lại sống lại.

Lý Lương Thân đã trải qua thời điểm Mẫn gia huy hoàng nhất, khi đó ở Bắc Phong quận, ở hoang mạc, thậm chí ở phương tây càng xa xôi, đều có dấu vết của đội buôn Mẫn gia.

- Mẫn gia, thật sự đã chết một lần sao?

Quận chúa hỏi ngược lại.

Lý Lương Thân không lên tiếng, quận chúa lại nói tiếp:

- Năm đó Bệ Hạ mệnh lệnh Tĩnh Nam Hầu suất quân san bằng Mẫn gia, nhưng triều đình vẫn chưa động thủ sản nghiệp bên ngoài của Mẫn gia, ca ca, ngươi cảm thấy cái này bình thường sao? Khẩu vị Yến Hoàng đúng là lớn, hắn không phải muốn gõ nát nồi, mà muốn đổi người mình, tiếp tục ngồi mép nồi ăn phần thịt này.

Quận chúa dừng một chút, nói:

- Nhìn đại hôn ngày hôm nay, không nói những cái khác, Ninh Đức Thắng Ninh An tiêu cục, ngay cả phụ vương ta thấy hắn, cũng cho hắn ba phần mặt, nhưng hôm nay Cơ lão lục thành hôn, hắn lại âm thầm từ Bắc Phong quận đi đến kinh thành, vì hô một tiếng thiếu chủ, vì đưa một cỗ kiệu hoa kia?

Quận chúa đứng lên:

- Điều này nói rõ, lúc trước có lẽ Cơ lão lục đã tiếp tục di sản Mẫn gia, dưới cái nhìn của đám chưởng quỹ, Cơ lão lục là thiếu chủ của bọn họ, là huyết mạch duy nhất của Mẫn gia còn truyền thừa, cho nên cống hiến cho hắn cũng không có gì đáng trách, hơn nữa Cơ lão lục quả thật có thủ đoạn, cũng có thể khiến người ta tâm phục khẩu phục.

Quận chúa nói đến đây, hừ lạnh nói:

- Nhưng ta không tin, Bệ Hạ vẫn chèn ép Cơ lão lục nhiều năm như vậy, thật không biết gì cả?

Lý Lương Thân lắc đầu một cái.

Quận chúa tiếp tục nói:

- Dưới cái nhìn của ta, đây rõ ràng là hiểu ngầm giữa hai con bọn hắn. Không hổ là họ Cơ, một kẻ giết vợ diệt nhạc phụ, một kẻ khác thuận thế tiếp nhận di trạch mẫu tộc, ngược lại tất cả đồ vật của Mẫn gia, đều đổi thành nhà họ Cơ bọn họ.

Lý Lương Thân mở miệng nói:

- Tiền tài, đúng là thứ tốt!

Nếu ngươi nói ngươi không thích tiền, như vậy bản thân ngươi khẳng định rất có tiền.

Nhưng có một sự thật mãi mãi không thay đổi, đó chính là trên đời này phần lớn người, vĩnh viễn thiếu tiền, cái định nghĩa “Giàu có” mãi mãi chỉ là nhãn mác của một số người.

Tiền tài không nhất định đánh động ngươi, nhưng nếu đánh động người bên cạnh ngươi, ngươi không muốn, cũng không làm gì được rồi.

Lý Lương Thân lại nói:

- Còn nữa, Bệ Hạ luôn luôn ham muốn lần thứ hai xuôi nam chinh phạt Càn Quốc, cho nên hiện tại hắn sẽ phái ra sứ giả đàm phán với Càn Quốc, cũng bởi mấy năm qua luân phiên đại chiến, quốc khố sức dân đều đến mức độ sắp sửa kiệt sức, cho nên không thể không dừng lại.

-------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!