Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 880: LỖ HỔNG

Đũa bạc dùng để kẹp đồ ăn vặt và trái cây khô, cây đũa bạc này trên khắc Giao Long dưới thêu mẫu đơn, có thể nói tương đối tinh xảo.

Nhưng kỳ thực trong phủ bá tước không hề có vật này.

Bố cục phủ bá tước có thể xảo diệu hợp lòng người, nhưng cụ thể đến những vật chi tiết này, lùi một vạn bước mà nói, ai ở nhà ăn hoa quả khô lại dùng đũa, huống chi là đũa bạc.

Chỉ có loại thực sự siêu giàu, mới hạ tâm tư trên những vật chi tiết này.

Cũng bởi vậy, điều này cũng mang ý nghĩa, ý thức của quận chúa trong hoàn cảnh này bắt đầu thể hiện ra, mà chiếc đũa này chính là chi tiết nhỏ.

Giống phòng ốc rò nước, đầu tiên thế nào cũng phải có vết rạn nứt nho nhỏ.

Còn nữa đũa bạc nhỏ bé tinh vi, thấy rõ trạng thái bản thân quận chúa hiện tại, tương đối trấn định.

Tay phải Trịnh Phàm chuyển chiếc đũa, tay trái nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn.

Người mù lại nhỏ giọng hỏi:

-Chủ thượng, cần thứ gì nữa?

-Được rồi.

Người mù đưa tay, lại cầm lấy hai chiếc đũa, lại bày ra cái mấy cái bát, cái chén, ấm trà trên bàn, chuẩn bị gõ thành bản nhạc.

Đồng thời, người mù còn tỉ mỉ nói:

-Chủ thượng, đâu đầu từ khúc nào?

-Khúc nhạc “Hoa Đinh Hương” đi!

-Được, hình thức thế nào?

-Đơn khúc tuần hoàn.

-Được.

Sát vách đã cuồn cuộn sóng ngầm, nhưng hai người trong phòng này, vẫn rất chú trọng hình thức.

Người mù bắt đầu dùng chiếc đũa đánh mép bát, đánh ra từ khúc.

Người mù bắt đầu dùng chiếc đũa đánh mép bát, đánh ra từ khúc, cười nói:

-Hát đi!

Người mù bắt đầu hát lên:

-Người ta nói, ngươi yêu hoa đinh hương nhất…

Trịnh Phàm hài lòng nhắm mắt lại, vỗ tay độp một cái, nói:

-Ma Hoàn, giao tiếp.

Lạch cạch!

Trong phút chốc, trời tối sầm!

. . .

Ảo cảnh là một loại biểu đạt của ý thức, giống thuốc màu tùy ý chồng chất cùng nhau, nhưng trên tay họa sĩ qua một lần lại một lần phân bố, có thể hiện ra phong cảnh tuyệt đẹp.

Mệnh lệnh của Trịnh Phàm, Ma Hoàn tự nhiên sẽ vâng theo.

Sau khi biết ý thức bắt đầu bành trướng, Trịnh Phàm lại nói:

-Lão Sa, giao cho ta đi, thế nào ta cũng phải làm chút gì giúp ngươi chứ!

Trịnh Phàm không biết Sa Thác Khuyết Thạch có thể nghe được hắn hay không, nhưng không quản thế nào, Trịnh Phàm cũng không cho rằng Sa Thác Khuyết Thạch sẽ từ chối.

Đây là một loại cảm giác thật kỳ diệu, bởi Trịnh Phàm tin tưởng, Sa Thác Khuyết Thạch sẽ không từ chối tất cả thỉnh cầu của hắn.

Trước đây các Ma Vương thường thường đùa giỡn, nói chủ thượng nhận “Cha nuôi” này trở về, sau đó rất ít người nhắc lại câu chuyện này nữa, bởi cha nuôi này, thật tốt!

Đúng như dự đoán, Trịnh Phàm vừa dứt lời, lại có một luồng sức mạnh gia trì trên ý thức hắn.

Trong lúc nhất thời, Trịnh Phàm từ khách qua đường tới xem, đã trở thành họa sĩ có thể cầm bút vẽ vung mực trong ảo mộng này.

Cảm giác này… Rất kỳ diệu!

Nhưng cũng rất quen thuộc.

Phảng phất trở lại đời trước ngồi trong phòng làm việc, bắt đầu suy tư nội dung vở kịch tiến hành kết cấu.

Có điều, lần này Trịnh Phàm chỉ có một độc giả!

Sau khi cầm bút vẽ, có thể cảm giác phía trên bút vẽ truyền đến sự uể oải và trầm trọng.

Ngươi có thể trách Sa Thác Khuyết Thạch vì sao phải lựa chọn phương thức này, nếu không phải hắn vừa vặn có thể tới cứu, khả năng kết cục của lão Sa sẽ vô cùng thê thảm.

Nhưng Trịnh Phàm cũng không cách nào nói đối phương sai, thậm chí ngay cả một chút xíu oán giận cũng là tội ác, bởi Sa Thác Khuyết Thạch cũng rõ ràng, bản thân hắn trực tiếp nổi lên đi giết quận chúa là phương thức đơn giản nhất, nhưng hắn sợ liên lụy Trịnh Phàm, nên không làm vậy.

Trịnh Phàm ngẩng đầu lên, trên thực tế hiện tại hắn không có đầu, cũng không có thân thể, trước mắt là một mảnh hỗn độn.

Chỉ có giai điệu “Hoa đinh hương” vẫn còn văng vẳng bên tai mang theo cảm giác tang thương.

Hiện tại, có thể bắt đầu rồi!

Ý thức Trịnh Phàm lướt qua gian nhà này, nhìn về phía sát vách, nguyên bản hai gian nhà cách nhau, vị trí trước đây của Trịnh Phàm đã hoàn toàn mơ hồ rồi.

Mà sát vách, Sa Thác Khuyết Thạch vẫn tóm lấy cổ quận chúa.

-Hắc ám!

Trịnh Phàm mở miệng nói.

Hắn không phát ra âm thanh, âm thanh của hắn chính là ý chí, chính là chỉ lệnh.

Vù!

Trong phút chốc, hắc ám đã hoàn toàn bao phủ!

Đây là một loại hắc ám thuần túy, thôn phệ tất cả ánh sáng lộng lẫy và những sắc thái khác.

Quận chúa cũng rơi xuống, nàng phát hiện phòng ngủ không còn, Tả Cốc Lễ Vương bóp cổ nàng cũng không còn, bốn phía chỉ còn lại màu đen thâm thúy.

Một loại cảm giác khác thường, bắt đầu từ trong lòng quận chúa quanh quẩn.

Nhưng ngay cả vậy, nàng vẫn không chịu thôi thúc Hộ tâm ngọc trên người, cũng không thôi thúc Tỳ Hưu hoàn trên cổ chân, càng không hô ứng hai tên Luyện Khí sĩ Đại Hổ và Nhị Hổ bên ngoài.

Nàng là một nữ nhân kiêu ngạo, cũng là một nữ nhân tự tin.

Có lẽ sự kiêu ngạo và sự tự tin của nàng, để Tiểu lục tử và Trịnh bá gia đều cảm thấy vạn phần khó chịu, nhưng ngươi không cách nào phủ nhận, nàng thật không tính là con cháu hai đời thuần túy cố tình làm bậy.

Chỉ bằng một hành động khiến Lục hoàng tử oan ức chảy ra nước mắt, đã đủ để chứng minh nàng ưu tú rồi.

Trịnh Phàm đang nhìn nàng, nàng tựa hồ cũng đang tìm kiếm Trịnh Phàm.

-Phòng tuyến tâm thần như một pháo đài phương thức khéo léo phá cục nhất, vẫn phá từ bên trong.

Trịnh Phàm đang lầm bầm lầu bầu, như đang cố ý nói cho người mù nghe.

Tuy người mù xác suất lớn không nghe được, nhưng cái này không đáng kể, lầm bầm lầu bầu cũng có thể khiến dòng suy nghĩ của hắn rõ ràng, rành mạch hơn.

-Nhưng ta không hiểu rõ quận chúa lắm, thêm ngày hôm qua, tổng cộng mới gặp mặt hai lần, tin tức về nàng chủ yếu vẫn là đồn đại từ bên ngoài. Muốn phát huy hiệu quả của ảo cảnh, đầu tiên phải thiết trí ra mục tiêu cố định ảnh hưởng đến đối phương, thật thật giả giả, giả giả thật thật, bằng không không cách nào mang đến hiệu quả. Ta đi Trấn Bắc Hầu phủ, cũng từng cùng Tiểu lục tử vào trong Trấn Bắc Hầu phủ loanh quanh, nơi đó hẳn là địa phương quận chúa ở lâu nhất và quen thuộc nhất, cho nên cảnh tượng ban đầu có thể thiết trí tòa Hầu phủ kia.

Trịnh Phàm dừng một chút, lại nghĩ tiếp:

-Nhưng bối cảnh là vật chết, nữ nhân như quận chúa có thể bởi rời nhà ngàn dặm, lâu ngày nhớ nhà, nhưng cảm giác nhớ nhà không đáng kể, tuyệt đối không thể khiến nàng “Hồn vía lên mây tự loạn trận cước” được. Cho nên chọn xong cảnh tượng, cần chọn lỗ hổng trong nội tâm quận chúa.

Trịnh Phàm nói đến đây, mỉm cười nói khẽ:

-Cũng bởi vậy, ban đầu ta đem bốn phía hết thảy đều điều thành màu đen, chính là để bản thân nàng tự nói cho ta biết, lỗ hổng trong nội tâm nàng, hoặc cái khiến nàng sợ hãi, rốt cuộc là thứ gì!!!

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!