Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 895: CHẲNG MAY CHẾT KHÔNG NHẮM MẮT THÌ SAO

Sau khi xác nhận đội ngũ giáp sĩ kia đã đi xa, Trần Đạo Lạc từ trên cây nhảy xuống.

Hắn vỗ vỗ tay một cái, đồng thời cúi đầu nhìn thanh kiếm Trương Nhất Thanh đưa cho hắn, nhất thời nhỏ giọng tự nhủ:

-Giấu kiếm trong bao, chờ thời!

Đùng!

Trần Đạo Lạc chỉ cảm thấy đầu bỗng nhiên dính một đòn đòn nghiêm trọng, lúc này tầm nhìn mơ hồ ngất đi.

Tiếp theo, một nam tử cao lớn lấy bao tải ra, nhét Trần Đạo Lạc vào.

-Thật phí lời!

. . .

Kẹt kẹt!

Phiền Lực đẩy cửa phòng ra, đi vào.

Trước tiên hắn đến bên cạnh Kiếm Tỳ, đưa tay dò xét hơi thở Kiếm Tỳ một hồi.

Kiếm Tỳ mở to mắt, nhìn Phiền Lực.

-Ta. . . Mở to mắt.

Phiền Lực lắc đầu một cái, nói:

-Vạn nhất chết không nhắm mắt làm sao!

". . ." Kiếm Tỳ.

Phiền Lực yên lòng, đem bao vải vách trên vai vứt trên sàn nhà, mở bao tải ra.

Trần Đạo Lạc còn choáng, Phiền Lực cầm chậu rửa mặt bên cạnh, múc một chậu nước lạnh giội lên người Trần Đạo Lạc.

Đùng!

Trần Đạo Lạc mở mắt ra, nhìn thấy Phiền Lực đứng trước mặt hắn.

Phiền Lực một quyền nện xuống, trực tiếp đập trúng bụng hắn, sau đó lại một cước đạp trúng.

Sau khi liên tục quyền đấm cước đá, Trần Đạo Lạc bị đánh cho cuộn mình trên đất, như chim cút bị thương.

-Ta… Nơi này là nơi nào… Ngươi… Ngươi là ai?

Trần Đạo Lạc hơi khó khăn hỏi.

-Không nên nghĩ chạy trốn và phản kháng, thành thật một chút cho ta, bằng không ta lại cho ngươi ăn đòn nữa!

Trần Đạo Lạc:

-Ta không phản kháng…

-Vừa rồi sợ ngươi không phản kháng, ta đã đánh trước.

". . ." Trần Đạo Lạc.

Lập tức, Phiền Lực ngồi xuống trên ghế dựa, cầm bánh bột ngô mới mua lúc tối, bắt đầu gặm.

Trần Đạo Lạc đang từ từ thở hổn hển, khôi phục thân thể.

Một lúc lâu, Phiền Lực đem miếng bánh ngô cuối cùng vào trong miệng, lại mút mát bàn tay một thoáng.

Lúc này hắn lần thứ hai nhìn về phía Trần Đạo Lạc, nói:

-Bắt ngươi đến, để ngươi giúp ta khám bệnh.

Trần Đạo Lạc đã sớm chú ý cô bé trên giường bệnh, nghe thấy lý do này, biết đối phương cũng không phải Mật điệp tư Yến Quốc hoặc người Đô úy phủ.

-Nhưng… Nhưng ta không phải đại phu, ta là người đọc sách.

Phiền Lực lắc đầu một cái, nói:

-Hoặc xem bệnh, hoặc chết!

Bên trong hệ thống tư duy triết học của Phiền Lực, bất cứ chuyện gì kỳ thực đều có thể đơn giản hóa, trực tiếp hóa, không cần lo lắng, lòng vòng quá nhiều.

Trần Đạo Lạc mím mím môi, không dám cãi lại nữa, bởi tuy thời gian chung đụng rất ngắn, nhưng hắn đã nhìn ra, vị hán tử như tháp sắt trước mắt này, hắn không phải một người thích giảng đạo lý.

Trần Đạo Lạc bò lên, một cái tay ôm bụng một cái tay đỡ bên giường, đi tới trước mặt Kiếm Tỳ.

Thiếu nữ trên giường đúng là hơi thoi thóp, rõ ràng có một loại cảm giác “Đèn cạn dầu”.

Trần Đạo Lạc hơi nghi hoặc một chút, quay đầu lại liếc mắt nhìn Phiền Lực một chút, trong lúc nhất thời, trong mắt xuất hiện một chút giãy dụa, nhưng dù sao hắn cũng là con cháu Trần gia, đúng là không làm được chuyện bắt thiếu nữ, uy hiếp làm con tin để sống sót.

Tuy rằng, hắn cũng kỳ quái tại sao đại hán kia lại dám ngồi chỗ đó bỏ mặc hắn tiếp cận thiếu nữ kia.

-Nàng sắp chết rồi, ngươi bắt cóc nàng cũng vô dụng, ta vừa vặn đưa ngươi và nàng cùng nhau lên đường, nàng cũng có thể giảm bớt thống khổ.

Trần Đạo Lạc thở dài, lý do này thật khiến người ta tin phục.

Hắn thò tay ra, đầu ngón tay đặt trên cổ tay trắng ngần của thiếu nữ, bắt đầu bắt mạch.

Hắn xác thực không phải đại phu, nhưng thời đại này, phàm người đọc sách, cơ bản đều đọc qua sách y học, đối với y đạo cũng có chút hiểu biết.

Chỉ có điều, bọn hắn chỉ nhàn hạ lấy ra một cái đọc suông, tỷ như lúc trên trà hội hoặc trên hội thơ, lúc mọi người tán gẫu dưỡng sinh, ngươi sẽ không cô quạnh, đồng thời phần lớn bên trong sách y học đều có hệ thống và đạo lý riêng, lúc làm thơ văn cũng có thể lấy ra dùng tạm.

-Mạch như tơ nhện, ngươi có ẩn tật gì không?

Phiền Lực hồi đáp:

-Không.

Thân thể của Kiếm Tỳ rất tốt, ngày thường rất ít khi cảm mạo, phong hàn.

-Có thể cởi áo ra cho tại hạ nhìn một cái hay không?

Trần Đạo Lạc hỏi.

-Không… Không muốn…

Kiếm Tỳ từ chối.

Phiền Lực lại nói:

-Hắn là Tấn nhân, còn là tiểu bạch kiểm, vừa nhìn đã biết là nam phong, ngươi coi hắn là tỷ muội đi.

". . ." Trần Đạo Lạc.

Phiền Lực đi tới, hỏi:

-Chính diện hay mặt lưng?

Trần Đạo Lạc vội vàng nói:

-Mặt lưng, mặt lưng là được rồi!

Phiền Lực gật gù, lật Kiếm Tỳ trên giường, cởi quần áo, để phần lưng lộ ra.

Trần Đạo Lạc định tâm thần, đem ngón trỏ để vào trong miệng, cắn phá ngón tay, nhỏ máu tươi chảy ra, sau đó kìm trên lưng Kiếm Tỳ.

Tiếp theo, Trần Đạo Lạc bắt đầu thôi phát khí huyết, đây mới thực là thôi phát khí huyết, bởi máu tươi từ lỗ hổng kia bắt đầu tung tóe ra.

Sau khi không ít máu tươi chảy ra, Trần Đạo Lạc hít sâu một hơi, đem ngón trỏ để vào trong miệng, đồng thời một cái tay khác hóa thành chưởng, bắt đầu xoa động trên lưng Kiếm Tỳ.

Xoa được hai vòng, hắn bỏ tay ra, thân thể lảo đảo một chút, sắc mặt cũng hơi trắng bệch.

Máu tươi trên lưng Kiếm Tỳ bắt đầu biến ảo ra hoa văn, giọt máu còn đang nhỏ giọt.

Sau khi quan sát hoa văn giọt máu, Trần Đạo Lạc kinh nghi nói:

-Hả? Tại sao lại như vậy?

-A!

Một lòng bàn tay của Phiền Lực vỗ lên trên sọ não của Trần Đạo Lạc, mắng:

-Ngươi còn không nói rõ!

Trần Đạo Lạc hơi bực, nhưng vẫn mở miệng nói:

-Đây là thủ pháp ta học được từ Lâm Hạnh trưởng bối, so với bắt mạch càng chuẩn xác hơn, có thể khám nghiệm và kiếm tra khí huyết trong cơ thể.

Đùng!

Phiền Lực lại tát một cái.

-Nói điểm chính.

Trần Đạo Lạc hít sâu một hơi, không lo sọ não đau, mở miệng nói:

-Người ta lấy màu làm chủ, gắn bó với khí huyết, khí không đầy đủ, máu khó lưu thông, vì vật khí huyết thiếu hư!

Trần Đạo Lạc lập tức bổ sung tiếp:

-Đây là dấu hiệu đến ngày kinh nguyệt…

Phiền Lực nhíu nhíu mày, phát hiện chuyện này tựa hồ rẽ sang một phương hướng kỳ quái.

Sau khi Kiếm Tỳ mặt hướng xuống dưới nghe được chuyện này, nguyên bản trên mặt tái nhợt lại nổi lên màu đỏ.

Phiền Lực cúi đầu nhìn Trần Đạo Lạc một chút, hỏi:

-Cái này cũng là bệnh?

Tiếp theo, Phiền Lực lại hỏi:

-Nghiêm trọng đến thế sao?

Phiền Lực lại bổ sung:

-Nàng sắp phải chết.

Ngươi hẳn lừa lão tử, kinh nguyệt mất cân đối có thể khiến người chết?

Trần Đạo Lạc kiên định nói:

-Từ hoa văn trên khí huyết có thể suy ra như vậy, xin hỏi, trước đây cô nương đã từng…

Kiếm Tỳ ngại ngùng không trả lời.

Phiền Lực hồi đáp:

-Chưa từng.

-Vậy đây hẳn là lần đầu tiên rồi.

Con mắt Phiền Lực trừng lớn một vòng, phảng phất mở ra một cái cửa lớn cho hắn, đều nói nữ nhân sinh con là đi tới trước Quỷ Môn quan một vòng, cái này cũng…

Trần Đạo Lạc tiếp tục nói:

-Nhưng theo lý thuyết, không nên nghiêm trọng như vậy mới phải!

Phiền Lực gật gù, hắn cũng cảm thấy không nên nghiêm trọng như vậy.

-----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!